Chương 42: Một Lần Chưa Đủ Xét Ba Lần Luôn Đi

Trước khi Hách Liên Hùng đi Canada, ông đã cãi nhau một trận ỏm tỏi với Dư Nguyệt Lan.

Ở Canada một tuần, cơn tức của ông đã dập hết, nhưng ông không biết Dư Nguyệt Lan đã xuôi chưa.

Mấy lần ông mở WeChat định nói với Dư Nguyệt Lan một tiếng là ông sắp về, nhưng do dự một lúc lâu ông lại tắt di động đi. Trợ lý và tài xế định gọi điện về biệt thự để báo với người giúp việc chuẩn bị bữa tối, cũng bị ông cản lại. Khi máy bay tư nhân hạ cánh xuống sân bay tư nhân thì đã hơn 5 giờ rồi.

Chạy xe từ sân bay tư nhân về Khu phố sang Vân Loan mất nửa tiếng, tới lúc Hách Liên Hùng về đến nhà, trời đã bắt đầu tối.

Dư Nguyệt Lan và Hách Liên Nhuận quả nhiên không biết ông sắp về, bấy giờ vẫn đang bùng bữa trong phòng ăn. Thấy ông về, Dư Nguyệt Lan chẳng thèm hếch mắt nhìn, tiếp tục ăn cơm với gương mặt lạnh nhạt.

Con dao nhỏ trong tay chị càng cắt bít tết mạnh bạo hơn, cọ két két lên đĩa, ai không biết còn tưởng là chị đang mài đá. Hách Liên Nhuận gọi một tiếng "Bố". Hách Liên Hùng lên tiếng "Ờ", vừa ờ xong thì ông phát hiện ngoài vợ và con trai ông thì còn có thêm một cô bé mặc đồng phục giống con trai ông đang ngồi bên bàn ăn. Cô bé kia trông cực kì xinh đẹp, nhưng khuôn mặt lại lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn ông một cái.

Cô gái ngồi cheo chéo đối diện con trai ông, tuy rằng hai người không ngồi gần nhau, nhưng Hách Liên Hùng liếc qua liếc lại giữa con trai mình và thiếu nữ xinh đẹp kia, cũng hiểu hòm hòm rồi. Ông nghĩ thầm: Mắt nhìn của con trai ông khá đấy, hết cách, di truyền từ ông mà."Đây là bạn học của A Nhuận à?" Hách Liên Hùng vừa nói vừa đi đến cạnh bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống. Dư Nguyệt Lan rốt cuộc cũng chịu ngẩng đầu nhìn ông, chẳng qua tại sao ánh mắt kia lại như muốn ăn thịt người đến nơi thế nhỉ. Hách Liên Nhuận cũng nhìn ông, im lặng không nói gì. Hách Liên Hùng đợi một lát mà không đợi được ai tiếp lời mình, hình như ông thấy không khí trong căn phòng này còn lạnh hơn cả không khí bên ngoài.

Vợ và con trai không để mặt mũi cho mình thì thôi, nhưng cô bé ngồi đối diện con trai ông là sao? Nhìn thấy người lớn tuổi thì chào một câu chú ạ dì ạ là phép lịch sự cơ bản, vậy mà từ khi ông vào đến giờ cô bé này vẫn chưa ỏ ê tiếng nào, có cảm giác như coi đây là nhà luôn vậy. Cũng may cô bé này không bất lịch sự mãi, có lẽ con bé chỉ không giỏi ăn nói lắm.

Không khí lặng đi một lát, đối phương rốt cuộc cũng đáp lại, "Đúng ạ, thưa chú."Còn thêm cả xưng hô vào nữa. Hách Liên Hùng nói câu kia thì cũng chả trông đợi khách đến chơi nhà trả lời, nhưng chẳng hiểu sao sắc mặt của vợ và con trai ông trên bàn ăn lại vô cùng kỳ quái.

Hách Liên Hùng không chịu nổi bầu không khí này, duỗi tay kéo kéo cà vạt. Lúc này Dư Nguyệt Lan lại đột nhiên quát lên, khiến ông giật mình run tay, suýt thì thít cà vạt thắt luôn cổ mình."Gọi chú gì chứ? Phải gọi là bố!!!"Thật ra câu này cũng không sốc óc lắm, lúc đi vào Hách Liên Hùng đã loáng thoáng đoán được điều gì rồi, nhưng khi nói những lời này, Dư Nguyệt Lan lại thét bằng giọng đinh tai nhức óc.

Trong tình cảnh đang im lặng, tự dưng lại có kẻ gào tướng lên thì vốn đã làm người ta thấy sững sờ, huống chi nội dung của tin tức này lại hơi bị giật gân. Hách Liên Hùng tự nhận mình là một bậc cha mẹ cởi mở, nhưng ông không cởi mở được đến mức đấy. Hai đứa nhỏ yêu đương ngọt ngào thời học sinh thì ông không can thiệp, nhưng mới yêu nhau thôi, sao đã gọi bố ngay rồi.

Thế này còn sớm quá, còn ra thể thống gì nữa. Hách Liên Hùng bèn liếc Dư Nguyệt Lan với ánh mắt khó hiểu: "Em nói hươu nói vượn cái gì đấy? Con nó còn nhỏ mà."Hách Liên Nhuận nhếch mí mắt nhìn qua, đột nhiên nghĩ ra có lẽ Hách Liên Hùng còn chưa biết Bạch Nhụy Nhụy là con riêng của mình, không thì trước đó Bạch Nhụy Nhụy cũng đã đi qua đi lại trong biệt thự, Hách Liên Hùng thấy cô mặc quần áo hầu gái làm người hầu, không lý nào lại không phản ứng gì.

Hoặc có thể ông sợ Dư Nguyệt Lan tức giận nên vờ như không biết? Nếu như bây giờ ông không dám thừa nhận, Bạch Nhụy Nhụy sẽ đau lòng lắm nhỉ? Ngẫm đến đây, sắc mặt Hách Liên Nhuận lại lạnh đi, cũng chẳng có tâm trạng ăn cơm nữa.

Cậu không đợi Dư Nguyệt Lan mở miệng, đứng dậy, ra chiều muốn nói chuyện tử tế với Hách Liên Hùng. Bao lần trước cậu từng xin tiền của Hách Liên Hùng để mua siêu xe, nhưng cũng chưa từng nghiêm túc thế này, cậu nói: "Bố, bố đừng vờ vịt nữa."Hách Liên Hùng: ? Hách Liên Hùng còn định nói sẵng Dư Nguyệt Lan vài câu, thằng con ngồi bên trái đột nhiên bảo ông như thế, ông quay đầu nhìn cậu. Ông còn chưa kịp phản ứng gì, Dư Nguyệt Lan ngồi trên ghế chủ nhà đột nhiên tạt cốc trà chanh bưởi sang.

Ông không lùi kịp, bị tạt đầy người."……" Người đàn ông không hiểu tình hình ra làm sao đen mặt lại.

Ông cảm thấy cuộc đời này hết sống nổi, ông rời nhà một tuần, vất vả lắm mới về đây, thế mà cơn điên của vợ mình còn chưa hết. Nhụy Bạch Y chớp chớp mắt, mở miệng định nói điều gì, lại không biết nên nói thế nào, cô gẩy cái nĩa trong tay."Em tới thời kỳ mãn kinh rồi à!" Hách Liên Hùng rốt cuộc không giữ được phong độ nữa, mỉa lại Dư Nguyệt Lan một câu ngay trước mặt người ngoài.

Dư Nguyệt Lan tựa như một cây pháo nhỏ đã lên đủ ngòi vì lời này, chị gào lên một tiếng, nhào qua tát cho Hách Liên Hùng một cái: "Ừ ừ ừ! Tôi mãn kinh đấy! Cho nên anh không về nhà suốt một tuần là để ra ngoài hái hoa ngắt cỏ chứ gì? Cái tên khốn kiếp này, dám chê tôi già cơ à?! Bà đây còn bé hơn anh 5 tuổi đấy, anh khinh bà đây già, bà còn khinh anh già hơn đấy! Ngày mai tôi sẽ đi hú hí với bọn trai tơ trong showbiz, cũng đẻ con riêng về tranh di sản của anh!"Hách Liên Hùng: "……"Cái đíu gì với cái đíu gì cơ? Ông tóm lấy hai cái móng vuốt đang múa loạn lên của Dư Nguyệt Lan, ấn chị lên bàn, "Có chuyện gì thì bàn tử tế không được à, lần nào cũng động tay động chân, còn ở ngay trước mặt bạn học của A Nhuận nữa.

Em không biết xấu hổ, nhưng anh thấy ngượng đấy."Ông không lỡ ấn Dư Nguyệt Lan xuống quá lâu trước mặt người ngoài, đàn áp được chị xong, ông buông chị ra lùi về đằng sau.

Nhưng ông không thể ngờ là Dư Nguyệt Lan lại nhào tới, trông kiểu này là muốn sống mái một phen với ông, ông đành ấn chị xuống tiếp. Hách Liên Nhuận sợ hai người lớn đang kích động sẽ ngộ thương cô em gái xinh đẹp của cậu, bèn nhanh chân bước tới phía sau Bạch Nhụy Nhụy, kéo cô lùi về sau mấy bước."Bà điên này, nói rõ ràng đã có được không? Anh chọc em chỗ nào?"

"Đồ đàn ông thối tha, thứ mạt hạng, buông tôi ra! Buông tôi ra!!"

"Em nói chuyện tử tế thì anh buông."

"Nói chuyện tử tế? Anh cút đi cho tôi!

Anh có cái tư cách ấy ư! Anh có bản lĩnh léng phéng sau lưng tôi, mà không có bản lĩnh nghe tôi càm ràm anh mấy câu à?!"

"……"Hách Liên Hùng nắm lấy cằm Dư Nguyệt Lan, giật mạnh cằm chị lên: "Sao em lại nói câu này nữa? Lên cơn điên gì đấy, ông đây léng phéng sau lưng em hồi nào?"Dư Nguyệt Lan đạp một cú lên chân Hách Liên Hùng, nhưng ở nhà chị không đeo giày cao gót mà là dép cotton, đạp vào mũi chân Hách Liên Hùng cũng chả xi nhê gì.

Chị chỉ có thể phun nước miếng vào mặt ông: "Không léng phéng?! Vậy thì Bạch Nhụy Nhụy ở đâu mà ra!! Bạch Nhụy Nhụy chỉ bé hơn A Nhuận mấy tháng thôi! Lúc tôi vác bụng bầu dưỡng thai cực khổ ở nhà, anh lại ra ngoài ăn chả ăn nem thích ý, đồ đàn ông đốn mạt!!"Hách Liên Hùng: "…………"Bạch Nhụy Nhụy là ai? Ông vẫn không hiểu được dòng logic từ nãy đến giờ của Dư Nguyệt Lan. Bởi vì hai người lớn chửi bậy như rươi, sợ làm bẩn đôi tai của em gái mình, Hách Liên Nhuận kéo Bạch Nhụy Nhụy sang che tai cô lại.

Nếu không vì cậu muốn Hách Liên Hùng thừa nhận quan hệ cha con giữa ông và Bạch Nhụy Nhụy ngay trước mặt cô, cậu đã kéo Bạch Nhụy Nhụy rời xa khỏi hiện trường gà bay chó sủa này lâu rồi. Ủa mà không đúng, nếu Dư Nguyệt Lan và Hách Liên Hùng là gà với chó, vậy thì cậu và Bạch Nhụy Nhụy là gì? Hách Liên Nhuận đột nhiên cảm thấy cũng nên thuê gia sư về dạy mình Ngữ Văn, không thể tập trung vào mỗi Toán Lý Hóa được, cái của nợ này cũng phải trau cmn dồi thôi."Bạch Nhụy Nhụy là ai anh còn không biết sao? Vậy anh có biết Bạch Đại Sơn không! Được, nếu anh chưa biết Bạch Đại Sơn, thì hẳn anh biết Vương Nguyệt vợ Bạch Đại Sơn rồi chứ gì!? Anh còn định giả ngu à! Còn định giả ngu này!!" Dư Nguyệt Lan rốt cuộc cũng giãy ra được khỏi đôi tay to của Hách Liên Hùng, rút dép lê đập ông. Hách Liên Hùng bị chị đánh đến mức phải lùi về sau liên tục, nhưng ông lại không nỡ đánh trả, cuối cùng ông chỉ có thể tóm chặt cổ tay chị lại, ném chị lên bàn ăn giữ chắc chị. Mấy chiếc cốc trên bàn ăn rung lên ba cái. Hai tay Dư Nguyệt Lan bị Hách Liên Hùng giữ lại bằng một bàn tay, bả vai bị Hách Liên Hùng ấn xuống bằng tay kia.

Chị vừa định đánh trả bằng chân thì đầu gối của Hách Liên Hùng đã ấn xuống, luồn vào khoeo chân chị. Người đàn ông cưỡi lên chân chị từ đằng sau, không để cho chị nhúc nhích nữa. Nếu không phải tóc Dư Nguyệt Lan rối như ổ gà, áo vest đen đắt đỏ của Hách Liên Hùng dính đầy trà chanh, thì hình ảnh này trông cũng ra dáng ấn phẩm cấm trẻ em dưới 18 tuổi đấy. Hách Liên Nhuận giật giật khóe miệng, nghĩ bụng không biết có nên bịt kín mắt của Bạch Nhụy Nhụy luôn không."

Bạch với Sơn cái nỗi gì, Vương với Nguyệt thế quái nào? Em suốt ngày luyên tha luyên thuyên gì thế? Gặp chuyện gì bình tĩnh nói với nhau không được hả, hai đứa nhỏ còn ở đây kìa, em bớt bớt đi, có còn ra dáng trưởng bối nữa không!"Hách Liên Hùng tức giận đen hết mặt mày, ông chưa từng nghe thấy mấy cái tên mà Dư Nguyệt Lan xổ ra liên tùng tục bao giờ, còn con riêng gì gì đó lại càng không thể tưởng tượng nổi. Ông chỉ mới rời nhà có một tuần, sao tự nhiên lại có thêm một đứa con gái rồi?"Anh nói tôi không biết xấu hổ? Anh mới không có mặt mũi ấy!" Hốc mắt Dư Nguyệt Lan hoe đỏ, cuối cùng chị thực sự đã bị Hách Liên Hùng ấn chặt không còn đường nhúc nhích, hết cách, chỉ có thể nói: "Được, anh buông tôi ra đã, tôi sẽ nói rõ ngọn ngành với anh!!"Hách Liên Hùng thấy chị bình tĩnh hơn một chút thì mới buông chị ra. Dư Nguyệt Lan đẩy mạnh Hách Liên Hùng ra, cảm thấy giọng mình khản đặc đi.

Chị phăm phăm đi lấy cốc nước uống một ngụm, lại phăm phăm quay lại, kéo ghế ngồi xuống trước mặt Hách Liên Hùng. Chị nâng tay chỉ về phía Nhụy Bạch Y đang bị Hách Liên Nhuận che tai lại: "Con bé kia, chính là Bạch Nhụy Nhụy!"Hách Liên Hùng nhìn sang đấy.?"Con bé này không phải là bạn gái của A Nhuận sao?" Hách Liên Hùng nhíu mày. Dư Nguyệt Lan quẳng một chiếc dép lê khác sang: "Cái loại cầm thú này! Chúng nó là anh trai em gái!

Anh trai em gái yêu đương thế nào được?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!