Hách Liên Nhuận: "……???"Cái quái gì cơ. Nhụy Bạch Y: "……"Hách Liên Hùng đang tiếp khách ở tít hồ bơi tận Canada hắt hơi một cái, không biết tại sao đang dưng mình lại có thêm một đứa con gái. Dư Nguyệt Lan đẩy tay Hách Liên Nhuận ra, lại ngã sõng soài trên mặt đất.
Trương Tú Lệ có đỡ thế nào chị cũng không đứng dậy được.
Hách Liên Nhuận ngẩn ra một lát, đi qua đỡ mẹ dậy: "Mẹ đứng lên cái đã, chúng ta nói cho rõ ràng."Phản ứng và lời nói của Dư Nguyệt Lan khiến da đầu người ta phải tê dại.
Tuy rằng Hách Liên Nhuận cảm thấy chuyện máu chó tột cùng này không thể nào xảy ra với cậu và Bạch Nhụy Nhụy được, nhưng trông Dư Nguyệt Lan không giống như đang diễn trò, dự cảm không lành nghẹn trong lòng cậu. Dư Nguyệt Lan đột nhiên bình tĩnh lại, lừ mắt nhìn Hách Liên Nhuận: "Mày không tin à? Tú Lệ, lấy bản báo cáo xét nghiệm ADN trong két sắt lại đây cho tôi!"
"Dạ." Trương Tú Lệ đi lên tầng hai. Chân tóc của Hách Liên Nhuận lại tê rần.
Trong một hai phút chờ đợi Trương Tú Lệ đi lấy báo cáo xét nghiệm ADN gì gì đấy, không khí trong phòng khách trầm lắng đến mức đóng thành băng.
Hách Liên Nhuận đột nhiên nở nụ cười, như thể không muốn đối mặt với tất cả, mà cũng dường như đang kháng cự điều gì, cậu đi qua ôm bả vai gầy của Nhụy Bạch Y, "Mẹ, mẹ nhất định yếu người nên mê sảng rồi, con và Nhụy Nhụy còn có việc.
Con, con đưa cô ấy đi trước, mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã mẹ nhé."Cậu nắm cổ tay Nhụy Bạch Y định lôi cô đi, Dư Nguyệt Lan xông tới ngăn họ lại, vung tay tát vào mặt Hách Liên Nhuận: "Cái đồ cầm thú!"Nhụy Bạch Y: "……"Hách Liên Nhuận là Ngụy Nhuận, làm sao nàng với Ngụy Nhuận lại là anh trai em gái được, chắc chắn bà cô này đã hiểu nhầm gì rồi đây. Ngày thường Dư Nguyệt Lan từng đánh Hách Liên Nhuận không ít lần, nhưng chị không nỡ đánh thật.
Nhưng lần này chị tát một cú rất là mạnh tay, như thể hi vọng cú tát này có thể đánh tan mối tình cấm kỵ kia vậy.
Hoặc giả nói nếu chị đánh mạnh tay hơn, thì ông trời sẽ nể tình Hách Liên Nhuận đau đớn thế này mà khiến tất cả những gì từng xảy ra giữa cậu và Bạch Nhụy Nhụy biến mất, như họ chưa từng quen nhau vậy. Nhưng vì tuy Hách Liên Nhuận là con trai, nhưng da dẻ lại cực kỳ nõn nà, nên chị mới tát một cái là nửa mặt cậu đã hiện dấu ngón tay đỏ đến là thảm thiết, tơ máu cũng chảy ra từ khóe môi của thiếu niên.
Nhưng sự kiên định trong đáy mắt thiếu niên lại càng tăng thêm, cậu lạnh mặt lau đi vết máu dính trên khóe môi, nói một câu "Mẹ, con xin lỗi", rồi kéo Nhụy Bạch Y chạy tiếp về phía trước, rất ra dáng "Cho dù cô ấy là em gái con, con vẫn muốn yêu cô ấy!!!"."Mày quay lại đây cho tao!" Dư Nguyệt Lan ngã trên mặt đất, cảm thấy thế giới sắp sụp đổ. Chị đã tạo nghiệt gì mà lại đẻ ra một thằng con khốn nạn thế này.
Kiếp trước chị nhất định là một kẻ tồi tệ tội ác tày trời, nên kiếp này ông trời mới trừng phạt chị, tra tấn con trai chị như vậy. Hách Liên Nhuận kéo Nhụy Bạch Y chạy ra khỏi biệt thự.
Chạy đến gara, cậu bế ngang cô lên, ném cô vào một chiếc xe Aston Martin mui trần, hung hăng chui vào, sập cửa xe lại. Con xe Aston Martin màu bạc đỏ phi điên cuồng tựa bão táp ra ngoài, va đổ hai hàng đèn đường ở khu biệt thự nhà giàu Vân Loan. Nhụy Bạch Y bị quật tới quật lui trong xe, quăng quật đến mức nổ đom đóm mắt.
Cơn gió rít trên đỉnh đầu thổi bay phần tóc đuôi ngựa của cô.
Sợi dây buộc tóc đính hình mặt trăng màu trắng đã bay đến nhà bà nội nào không rõ, mái tóc dài ngang vai đẹp đẽ bay phần phật như điên, tiếng cô gọi Hách Liên Nhuận cũng bịt nuốt vào trong gió cuốn. Con xe Aston Martin tựa như một con trâu nái tuyệt vọng và tức tối, đâm thẳng lên quốc lộ, đánh võng như rắn giữa những chiếc xe mộc mạc.
Mãi đến khi quẹo vào một khúc cua, chạy đến một bãi biển sóng đánh trập trùng, nó mới phì hơi dừng vó trâu lại."Ọe ——" Nhụy Bạch Y vừa mở cửa xe đã nôn ọe, người xiêu xiêu vẹo vẹo suýt ngất xỉu. Hách Liên Nhuận thấy thế, mí mắt giần giật, vội mở cửa xe nhảy xuống khỏi xe, chạy tới ôm cô. Nhụy Bạch Y nắm vạt áo của Hách Liên Nhuận lau miệng mình, nện một đấm lên người cậu: "Anh điên rồi à."Câu mắng cũng chẳng có sức lực gì, như thể còn phải nôn thêm mấy lần nữa mới thoải mái được.
Có vẻ cô đã đánh giá thấp năng lực phát rồ phát dại của tên nhóc trẻ trâu này. Hách Liên Nhuận đứng đấy nhìn cô bằng ánh mắt tăm tối, đợi cô nôn xong hết mới đi tới ôm cô. Cậu ôm cô thật chặt trong vòng tay mình, hôn sườn tai cô, lại mút cằm cô, đặt cô lên đầu con xe Aston Martin, ngậm thẳng lấy môi cô, cậu cắn mạnh lên đấy rồi lại buông ra, hung hăng quét qua viền môi cô một lần. Nhụy Bạch Y đẩy cậu mấy cái mà không đẩy ra được nên đành chịu.
Cho dù đây là Ngụy Nhuận phiên bản thiếu niên, nhưng nàng vẫn không khỏe bằng chàng.
Cuối cùng cô bỏ cuộc, bèn phối hợp hôn nhau điên cuồng một lát với cậu trai, đến tận khi cậu chịu buông cô ra mới thôi. Cậu thở hổn hà hổn hển, như sắp không thở nổi.
Gương mặt đẹp trai của cậu hơi vặn vẹo, đôi mắt cậu cũng nhuốm màu đỏ tươi.
Cậu vây lấy cô ở đầu xe, giọng nói khàn khàn, lộ vẻ bi thương: "Vì sao ông trời lại bỡn cợt đôi ta như thế?"Có giọt lệ tràn ra từ đôi mắt tối tăm của thiếu niên, cậu lại nói: "Tại sao chúng ta lại là anh trai em gái? Tại sao?!"Cậu gào thét điên cuồng, y như một con bò sữa tuyệt vọng. Nhụy Bạch Y: "……"Cô chớp chớp mắt, không biết nên nói điều chi. Thiếu niên buông cô ra, xông ra bờ biển.
Ngay khi Nhụy Bạch Y tưởng cậu định nhảy sông tự sát, tiến lên chuẩn bị giữ chặt lấy cậu, thì thiếu niên phanh chân lại ngoài bờ biển, thét một tiếng "A!"."Ông trời ơi, tao là ông tổ của mi đây!!" Thiếu niên chửi thẳng lên trời. Nhụy Bạch Y: "……"Đừng, đừng, Thái Tử gia ơi chàng đừng làm thế. Nhụy Bạch Y đỡ cái đầu còn hơi choáng váng vì say xe, đi qua.
Cô đi đến đằng sau thiếu niên, duỗi tay vỗ vỗ bờ vai của cậu. Hách Liên Nhuận quay đầu nhìn cô, khuôn mặt khẽ co rút lại, cậu nhìn thật sâu vào Nhụy Bạch Y. Nhụy Bạch Y nói: "Ờ ừm, đầu tiên là anh đừng như thế nữa.
Anh với em nhất định không phải là anh trai em gái đâu, giữa mẹ anh và anh chắc chắn có hiểu lầm gì rồi."Hách Liên Nhuận cười khổ một tiếng, đúng vậy, họ đã xem báo cáo xét nghiệm ADN đâu, nhưng phản ứng nghiêng trời lệch đất của Dư Nguyệt Lan đã chứng minh được tất cả.
Báo cáo xét nghiệm ADN kia, cậu cũng không có dũng khí để xem. Một giọt nước mắt trong suốt chảy xuống từ khóe mắt cậu trai."……" Nhụy Bạch Y hơi sửng sốt, cũng hơi giật mình.
Không thể không nói, đây là lần đầu tiên nàng thấy Ngụy Nhuận khóc, tuy rằng là Ngụy Nhuận phiên bản thiếu niên. Cô đưa ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt thiếu niên, vô cùng bất đắc dĩ: "Sao anh lại ngốc nghếch thế này."Câu nói của cô thật ra là tràn ngập sự ghét bỏ trêu chọc và cạn lời, nhưng ở trong mắt Hách Liên Nhuận, cậu lại tưởng là Nhụy Bạch Y cũng đang mắc kẹt trong cảm xúc đau đớn tột cùng kia.
Cậu còn khó có thể chấp nhận sự thật này, Bạch Nhụy Nhụy nhất định cũng khó chấp nhận nổi nó, có khi còn đau xót hơn cậu. Tiểu Nhụy Nhụy của cậu hóa ra lại là em gái cậu.
Giàng ơi, sao lại tàn nhẫn thế này! Trái tim Hách Liên Nhuận lại run lên, giận dữ khó lòng kìm được. Nhụy Bạch Y thấy mấy sợi tóc chổng ngược màu bạc của cậu cũng bị rối tung vì gió cuốn, bèn nhón chân vuốt vuốt cho cậu.
Hách Liên Nhuận lại đột nhiên đẩy tay cô ra, lùi về đằng sau, cậu nói: "Em là em gái anh!"Nhụy Bạch Y: "……"Thiếu niên lùi mấy bước rồi lại xông lên giữ mặt cô lại, hung hăng hôn lên môi cô.
Cọ xát quyến luyến một lát, cậu buông ra, ngơ ngẩn nhìn cô: "Hy vọng kiếp sau chúng mình không còn là anh trai em gái nữa."Mặt cậu vặn vẹo đi: "Cuộc đời này, đôi mình đã định phải vô duyên."Cậu lại lùi về sau, lệ ứa khỏi mi mắt. Nhụy Bạch Y: "……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!