Chương 40: Đưa Mẹ Đi Gặp Người Thật

Thường Xảo Xuân cầm bài thi trong tay, nhìn con số "25" đỏ tươi phía trên, cằm run lên.(Hệ điểm của bên Tàu là max 120-150 điểm tùy môn)Trước khi đứa cháu ngoại mình chuyển tới trường THPT số I, thành tích ban đầu của nó cũng không cao siêu gì.

Nhưng dù không cao, nhưng lần thi cử nào nó cũng thi ngấp nghé đạt tiêu chuẩn, xếp tốp giưa giữa dươi dưới. Nhưng vừa chuyển tới trường điểm THPT số I, nó thi cả đống môn, mà điểm cao nhất chỉ được 25, những môn Toán học Hóa học Vật lý đều có số điểm ở hàng đơn vị, hơn nữa nó còn quang vinh đội sổ cả khối cơ à? Chẳng lẽ đề thi ở trường THPT số I khó hơn nhiều so với ngôi trường rách nát trước kia nó học ư?! Hay là học sinh của trường THPT số I đều giỏi giang quá??

Thường Xảo Xuân xem xong bài thi, lại nhìn về phía Bạch Nhụy Nhụy đang ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn cạnh chiếc bàn học nhỏ.

Mợ há miệng, nhưng lại không biết phải nói gì. Bạn nói xem, nếu bình thường con nhóc này học hành không đến nơi đến chốn, không cầu tiến thì mợ còn có thể lải nhải nó vài câu, bắt con bé để tâm hơn.

Nhưng từ khi Bạch Nhụy Nhụy chuyển tới nhà Hách Liên cùng với mợ, chuyển sang trường THPT số I, con bé ngoan quá mức chịu đựng, vừa về nhà là làm bài tập ngay, rảnh ra là cầm sách đọc.

Đã nỗ lực đến mức đấy rồi, thi không tốt chẳng lẽ lại là lỗi của con bé. Hơn nữa đã cố gắng như thế mà điểm giả chỉ được bằng vậy, con bé này có lẽ còn thấy khó chịu hơn cả mợ, Thường Xảo Xuân chuyển qua an ủi cô: "Nhuỵ à, không sao đâu! Không phải mới đi thi lần đầu sao, có lẽ cháu còn chưa thích ứng được với việc chuyển tới THPT số I.

Chúng ta tiếp tục nỗ lực nhé, đừng từ bỏ, lần sau cháu nhất định có thể thi đạt tiêu chuẩn!"Nhụy Bạch Y nhìn mợ một lát, gật đầu. Thường Xảo Xuân lại an ủi cô vài câu, có người thúc giục ngoài kia, mợ vội vã buông bài thi, đi ra ngoài lau bể phun nước tiếp. Ở bên kia, Hách Liên Nhuận ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ, mắt chếch 45 độ nhìn bầu trời ngoài khung cửa, ngực co thắt từng cơn đau đớn.

Bé ngoan của cậu nỗ lực như thế, nghiêm túc đến vậy, hi sinh bao nhiêu thời gian để học tập, thế mà thi giữa kỳ lại đứng chót.

Bất công quá đỗi, tàn nhẫn làm sao, cậu sắp đau lòng chết mất thôi. Bây giờ bé ngoan của cậu nhất định đang rất đau lòng rất khổ sở rồi, cậu rất muốn đến ôm cô một cái rồi hôn cô. Nhưng cậu bỗng nhiên nhớ ra câu đùa để làm Bạch Nhụy Nhụy vui lên của Uông Đạt Phàm, "Hề hề hề, đặt số điểm hai người bên nhau chẳng phải sẽ thành 5201314 sao!! Thi cử mà còn yêu đương thắm thiết! Đây là thứ hạng thần kỳ vãi vật!!!"(5201314:

Yêu em/anh trọn đời trọn kiếp)Ngẫm đến chuyện này, khóe môi Hách Liên Nhuận cong lên.

Như thể đã đưa ra quyết định gì, cậu dằn lại niềm xúc động muốn đi dỗ dành Bạch Nhụy Nhụy, cậu móc di động ra, nhắn tin WeChat cho Hứa Uyên Hào. Tối nay, Hứa Uyên Hào vốn định đi xem phim với Tôn Tiêu Từ như đã hẹn.

Cậu ấy vừa ra khỏi ký túc xá, chuẩn bị đi đón Tôn Tiêu Từ thì một chiếc Bugatti màu bạc đỏ gào rú chạy tới trước mặt cậu. Thiếu niên tóc bạc trong xe ngoẹo đầu với cậu, giọng nói ngang ngược: "Lên xe."Hứa Uyên Hào: "……"Cậu ấy cạn lời nói: "Đã bảo tối nay không được rồi, tối nay tôi……"

"Thêm 50 nghìn tệ nữa." Thiếu niên tóc bạc trong xe lạnh giọng."……"

"Vậy cũng không được, tôi không thể lỡ hẹn!" Mặt Hứa Uyên Hào đầy vẻ nghiêm túc, vòng qua chiếc Bugatti định đi.

Uông Đạt Phàm và Tư Anh Hàn chia thành đội nhỏ, lập tức nhảy xuống xe chặn kín Hứa Uyên Hào, giữ vai cậu ấy lại. Lý Thành Lâm cũng nhảy xuống xe sau đấy, tay mắt lanh lẹ cầm cuộn thừng trói hai tay Hứa Uyên Hào lại mấy vòng. Hứa Uyên Hào ngẩn ra vì hành động của họ, đạp chân lên, "Các ông làm gì đấy? Mau buông tôi ra! Tối, tối nay tôi có chuyện rất quan trọng! Các ông…… Ưm!"Miệng cậu ấy cũng bị bịt lại, cậu nhanh chóng bị ba tên bất hảo khiêng lên xe. Bugatti gầm rú rời đi, không để lại mây khói gì, đuôi xe đầy vẻ lạnh lùng ngầu lòi ngông nghênh và "Bố mày trâu bò thế đấy".——Vì buổi hẹn hò tối nay, Tôn Tiêu Từ còn đặc biệt dùng máy uốn tóc để làm một kiểu tóc xinh đẹp.

Cô bạn cởi bộ đồng phục trường cứng nhắc, thay một chiếc váy hoa dài kiểu vintage Pháp màu đỏ, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió màu đỏ nhạt dài đến đùi, còn tốn hơn một tiếng đồng hồ để trang điểm tỉ mỉ kiểu tự nhiên. Cô bạn thấy cũng sắp đến giờ, lại xoay mấy vòng trước gương, xác định lớp trang điểm không có vấn đề gì.

Lúc đợi Hứa Uyên Hào tới đón mình, cô bạn lại móc một tấm thiệp nhỏ ra xem. Trên tấm thiệp nhỏ là lời tỏ tình mà tối nay cô bạn muốn dùng hết can đảm để thổ lộ với Hứa Uyên Hào. Bấy giờ đứa bạn cùng phòng đang phơi quần áo ngoài ban công kinh ngạc kêu lên: "Ơ? Con xe Bugatti kia là của Nhuận Thần đúng không? A a a a a Nhuận Thần hết trọ trong trường rồi còn gì? Sao lại tới khu ký túc nhỉ?"

Tôn Tiêu Từ hoàn toàn không để tâm, tiếp tục nhìn tấm thiệp nhỏ trong tay, lòng đầy chờ mong đợi chuông di động vang lên.

Nếu Hứa Uyên Hào đến dưới ký túc của cô bạn rồi thì nhất định sẽ nhắn tin cho cô. Bấy giờ, một đứa bạn cùng phòng khác nói: "Chắc không phải là Nhuận Thần đâu? Hôm nay có bảng điểm, Bạch Nhụy Nhụy thi được điểm thấp như thế, nhất định sẽ khóc nhè.

Tối nay Nhuận Thần nhất định phải dỗ cậu ấy, làm sao có thời giờ lắc lư trên trường được!"

"Cũng đúng, nếu tớ là Bạch Nhụy Nhụy tớ cũng khóc, thi đội sổ cả khối, bạn nữ nào chịu nổi! Huống hồ lần này Nhuận Thần còn thi khá, được hạng 520 cơ.

Không ngờ thành tích của Bạch Nhụy Nhụy lại kém như vậy.

Bình thường tớ thấy cậu ấy nghiêm túc như thế, còn kéo Nhuận Thần cùng đi thư viện, tớ còn tưởng cậu ấy là học sinh giỏi, không ngờ còn dốt hơn cả Nhuận Thần."

"Úi chà, nhưng chỉ điểm kém thì có sao đâu! Cậu ấy đẹp mà, nếu tớ mà là con trai, thì dù cậu ấy đội sổ cả khối, tớ vẫn thích cậu ấy.

Cậu xem khuôn mặt của cậu ấy, đôi chân, dáng người của cậu ấy, quả đúng là tiên nữ hạ phàm!"Tôn Tiêu Từ vốn đang bận việc của mình, không hùa vào bàn tán về Hách Liên Nhuận với mấy đứa bạn cùng phòng, nhưng khi bạn cùng phòng nói đến câu này, cô bạn không nhịn được đáp một câu "Đúng thế!"——Ở một căn phòng trong khách sạn 5 sao nào đấy, Hách Liên Nhuận kéo khóa cặp, móc sách giáo khoa và vở ghi ra khỏi đấy, còn cả mấy cây bút nữa, để cẩn thận ngay ngắn lên chiếc bàn trước mặt.

Cậu hếch mắt nhìn Hứa Uyên Hào đối diện, "Nào, thầy Hứa, chúng ta học thôi."

"Học con mẹ ông!"Hứa Uyên Hào vốn là một học sinh 3 tốt bao văn minh bao lịch sự, nhưng lại bị Hách Liên Nhuận ép đến mức chửi tục luôn.(Học sinh ba tốt: đạo đức tốt, học tập tốt, thể lực tốt)Lồng ngực cậu ấy run lên vì giận, nhưng hai tên đầu gấu Uông Đạt Phàm và Tư Anh Hàn kẹp hai bên trái phải cậu, căn bản không để cậu nhúc nhích, đằng sau còn có tên Lý Thành Lâm khốn nạn thủ sẵn. Hách Liên Nhuận "Ầy" một tiếng, "Thằng ranh này, mày nói chuyện để ý vào, kẻo tay anh đây không có mắt.

Mày còn cần chân mày nữa không? Còn muốn 50 nghìn tệ kia nữa không?"

"Mày giỏi thì mày đánh đi! Mày giỏi mày đánh gãy chân tao luôn đi, tao cũng không dạy kèm cho mày đâu! Đã bảo mày rồi, tối nay rất quan trọng với tao! Tao đã hẹn đi xem phim với Tôn Tiêu Từ rồi!"Hứa Uyên Hào quýnh quá nên xổ hết ra, nói xong thì đỏ hết mặt."Ái chà chà chà!!!! Hóa ra là có hẹn với bạn Tôn, ta nói sao tối nay anh Hào lại coi tiền tài như cặn bã, cho mấy chục nghìn tệ mà còn muốn trốn!" Uông Đạt Phàm gào rú.

Tư Anh Hàn nhếch môi với Hách Liên Nhuận: "Đại ca, anh xem anh đấy, thế này chả hóa chia rẽ uyên ương à, người ta vốn định đi hẹn hò với bạn gái mà!"Hứa Uyên Hào đỏ lên mặt, "Cậu, cậu ấy vẫn chưa phải là bạn gái tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!