Chương 36: Nhụy Nhụy Bé Đừng Chạy

Nhưng cái vẻ mặt "Bố đây từng có rất nhiều bạn gái, bé là một trong số đó, đương nhiên cũng có đãi ngộ được anh đây đưa về tận nhà rồi" của pa là làm sao á? May mắn thay, chị dâu xinh đẹp cuối cùng cũng được danh chính ngôn thuận của cậu chàng vẫn chưa đọc ra ý này khuôn mặt của pa cậu ta, nên cô không nghi hoặc gì, cũng chẳng ghen tuông, chỉ gật đầu một cái, giọng điệu không màng hơn thua, "Được."

Sau khi Hách Liên Nhuận vào trọ trong trường, thẻ của cậu đã bị Dư Nguyệt Lan cắt chi tiêu, đống siêu xe xếp hàng trong gara cũng phủ một lớp bụi, không thể đến trọ trên trường cùng cậu.

Bây giờ cậu muốn đưa bạn gái về nhà, thì đương nhiên không thể đưa bằng xe căng hải, cậu bèn đá Uông Đạt Phàm một cái. Bình thường phản ứng của Uông Đạt Phàm đều nhanh như tên lửa, nhưng bây giờ không phải Hách Liên Nhuận vừa mới có bạn gái sao, cậu chàng không thể hiểu được cú đá này của Hách Liên Nhuận có ý gì, còn trợn đôi mắt to ngây thơ vô tội nhìn cậu: "Pa, sao đấy?"

Lý Thành Lâm rất săn sóc đi tới, tránh tầm mắt của Bạch Nhụy Nhụy, nhét chìa khóa xe mình đang cầm vào tay Hách Liên Nhuận, "Dùng xe của em đi anh."Uông Đạt Phàm: "……"À, hóa ra là ý này hả, pa, con sai rồi. Nhưng pa à, sao pa lại đến nông nỗi này, đưa bạn gái về còn phải dựa vào sự tiếp tế của anh em. Hách Liên Nhuận lại chẳng hề tự giác được sự nghèo túng của mình, cậu nhướng mày nhìn Lý Thành Lâm, vỗ vỗ vai cậu này.

Cậu cực kì khách khí nắm chặt chiếc chìa khóa xe, đưa Bạch Nhụy Nhụy đi về phía chiếc Lamborghini sang chảnh đỗ ngoài trường. Lên xe rồi, Hách Liên Nhuận nắm tay lái, quay đầu liếc Bạch Nhụy Nhụy một cái.

Cậu cảm thấy cô đẹp quá mức, lại không nhịn được nhìn thêm cái nữa, mở miệng nói: "Bữa tối nay bé muốn ăn gì?"Nhụy Bạch Y nói: "Mình về nhà ăn."Tuy rằng biệt thự không được coi là nhà cô, nhưng hiện tại có thể tạm thời trở thành nhà mình. Ngày nào Thường Xảo Xuân cũng chờ cô về biệt thự ăn cơm chung. Hách Liên Nhuận nhệch miệng, "Đã thành bạn gái của bố đây mà còn không ngoan hử?"Nhụy Bạch Y: ?

Giọng điệu của thiếu niên ngang ngược, xen cùng chút tức giận: "Bạn gái phải ăn tối chung với bạn trai."

"……"Ăn bữa tối với Hách Liên Nhuận rồi mới về cũng chẳng sao, lúc này Nhụy Bạch Y mới "Ừ" một tiếng muộn màng, "Vậy để mình báo một tiếng với mợ hai."Sắc mặt của Hách Liên Nhuận bấy giờ mới tươi tỉnh hơn.

Cậu nắm bánh lái, lái xe ra khỏi chỗ đỗ, khóe môi nhếch nhẹ lên, lại hỏi lại câu vừa rồi: "Bé muốn ăn gì?"Nhụy Bạch Y lấy di động ra khỏi túi áo, chuyên tâm ghép vần bằng bàn phím, trả lời: "Gì cũng được."Hách Liên Nhuận hỏi: "Bé ăn được cay không?"Làn da của Bạch Nhụy Nhụy trắng thế này, làm cậu không khỏi cảm thấy cô gái nhỏ này chỉ được nuôi lớn bằng sữa bò, chưa bao giờ động vào những món có vị nặng. Nhụy Bạch Y: "Ăn được."

"Vậy anh đưa bé đi làm chầu lẩu nhé."

Hách Liên Nhuận không nghĩ gì nhiều, nếu Bạch Nhụy Nhụy ăn được cay, thì phản ứng đầu tiên của cậu chính là vậy ăn món này đi.

Bây giờ là đầu Thu, buổi tối hơi lạnh, phải ăn món gì nóng hổi mới sung sướng tâm hồn. Nhụy Bạch Y gật đầu, "Được."Vì thế chiếc Lamborghini ngầu lòi sang chảnh màu xanh lá mạ chạy đi, lái về phía một tiệm lẩu ồn ào huyên náo mở gần trường. Tới cửa tiệm lẩu, Hách Liên Nhuận xuống xe, cậu đứng cạnh xe một lát rồi mới nghĩ ra một chuyện, bèn đi đến ghế phụ mở cửa cho bạn gái. Nhưng cửa vừa mở ra, cậu phát hiện bạn gái vẫn đang cầm di động gõ chữ.

Sắc mặt cậu lạnh đi, giọng có vẻ khó ở, "Đang tán dóc với ai đấy?"Những lúc Nhụy Bạch Y chuyên tâm làm gì thì không thích bị người khác quấy rầy, cô cau mày, nói: "Mợ hai của mình."Hách Liên Nhuận: "……"Cậu không nhịn được, rướn người lại gần ngắm nghía màn hình di động của Nhụy Bạch Y, phát hiện một dòng tin ngắn ngủn trên khung chat WeChat: [ Mợ hai, tối nay cháu hẹn đi ăn với bạn, không về ăn cơm đâu ạ, mợ đừng ]Nội dung dừng lại ở chữ "đừng", Hách Liên Nhuận thấy Nhụy Bạch Y đang gõ chữ "đ" và "ơ", gõ mãi gõ mãi mới tới chữ "i", bàn phím ghép phiên âm cuối cùng mới hiện ra chữ "đợi". Hách Liên Nhuận: "……"Cho nên đừng nói với cậu là cô bạn này gõ suốt cả đường đấy nhé? Cô ấy muốn làm họ hàng với ốc sên hay gì. Nhụy Bạch Y chưa phản ứng được là phía trên đã gợi ý từ "đợi" rồi, bàn tay nhỏ xanh xao vẫn đang dò trên bàn phím tìm chữ "j" để ghép âm tiếp.

Hách Liên Nhuận nhìn không nổi nữa, cậu cầm cổ tay cô, tay kia thì cầm lấy di động của cô, "Để anh gõ cho."Nhụy Bạch Y ngẩng đầu nhìn cậu, thấy ngón tay dài khớp xương rõ ràng của cậu ấn mấy cái thoăn thoắt, tin nhắn cô đánh mãi không xong nhanh chóng được cậu hoàn thành.

Cậu còn đổi phần [cháu hẹn đi ăn với bạn], thành [cháu hẹn đi ăn với bạn trai]. Nhụy Bạch Y không có phản ứng gì, đợi cậu ấn gửi, nhưng cô lại thấy Hách Liên Nhuận do dự một chút, rồi lại đổi "bạn trai" về "bạn học", bấy giờ mới gửi tin cho mợ hai của cô."Anh sợ bé bị phụ huynh mắng." Hách Liên Nhuận nói. Đây là lần đầu tiên cậu biết mình còn có thể suy nghĩ thấu đáo cho người khác như thế, nhưng yêu sớm đúng là vảy ngược của nhiều bậc phụ huynh, chớ có chạm vào, kẻo ngày mai mợ hai của cô nhóc này lại làm loạn trên trường, cậu với cô mới yêu nhau đã phải chia tay. Nhắn tin xong Nhụy Bạch Y mới xuống khỏi xe, tò mò ngó nghiêng cửa tiệm lẩu kia. Hách Liên Nhuận chân dài, tuy rằng cậu đi rất chậm, nhưng chỉ mấy bước đã vào tới tiệm lẩu.

Vào đến nơi, phát hiện không có ai đằng sau, cậu mới bất chợt phản ứng được, bèn lui ra ngoài, ngoắc ngoắc ngón tay với Bạch Nhụy Nhụy còn đang nhìn xung quanh. Nhụy Bạch Y ngoan ngoãn đi qua. Hách Liên Nhuận đút tay túi quần, ngắm khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô một lúc, mở miệng nói: "Đưa tay đây nào."Nhụy Bạch Y không nghi hoặc gì, vươn tay ra. Cô gái này đột nhiên ngoan quá, khóe môi Hách Liên Nhuận nhuốm ý cười.

Cậu bỏ một bàn tay to ra khỏi túi quần, cầm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Nhụy Bạch Y. Khoảnh khắc nắm lấy tay cô, tim cậu như bị giật điện. Hách Liên Nhuận nhẹ nhàng kéo Nhụy Bạch Y tới bên cạnh cậu, nắm tay cô đi về phía tiệm lẩu. Phần lớn những đứa loanh quanh gần trường đều là học sinh của trường THPT số I.

Một con xe Lamborghini đã khiến không ít người để ý, hơn nữa bản thân Hách Liên Nhuận còn có hào quang của đầu gấu trường.

Lúc đỗ xe trước cửa tiệm, cậu xuất hiện như siêu sao, khiến không ít kẻ giơ di động lên. Lúc này cậu dắt tay Bạch Nhụy Nhụy, trai xinh gái đẹp, cùng sóng bước vào tiệm lẩu.

Đám học sinh nhào tới hóng hớt đều sốc óc, tiệm lẩu ồn ào bỗng nhiên im bặt, ai cũng giả vờ dùng cơm tiếp không để ý đến họ, khóe mắt lại khóa chặt vào họ. Có đứa gan dạ hơn, dám chĩa thẳng ống kính vào hai nhân vật chính, Hách Liên Nhuận vừa lạnh lùng liếc mắt qua, họ lại lập tức cất di động đi, vùi đầu ăn cơm, như thể vừa nãy chưa từng xảy ra chuyện gì. Hách Liên Nhuận đưa thực đơn cho Nhụy Bạch Y, để cô chọn tùy thích, cậu đứng dậy đi lấy đĩa ớt cay.

Còn chưa vào bữa mà ảnh đẹp của họ đã tràn lan khắp các mạng xã hội.

Những đề tài như "A a a a a a Nhuận Thần bị hoa khôi mới đăng cai tán đổ rồi!", "Tình yêu màu nhiệm có một không hai giữa đầu gấu trường và học sinh chuyển trường", "Tối nay trường THPT số I sẽ có rất nhiều nữ sinh mất ngủ, khóc lóc thảm thiết đến bình minh" vân vân, lập tức được đôn lên thành hot topic của Tieba. Nhưng ở quán bar cách đó xa xa, Tư Anh Hàn đang ngồi bên bạn gái lại nắm được điểm mấu chốt khác, bèn đăng tin cười nhạo trong group chat.

Không chỉ cậu ta, mà Lý Thành Lâm và Uông Đạt Phàm cũng phát hiện ra, ba người bèn oanh tạc trong group chat, cách màn hình mà còn có thể nghe được tiếng nhạo báng của họ. Tuy rằng Bạch Nhụy Nhụy nói cô ăn được cay, nhưng Hách Liên Nhuận sợ khái niệm cay của cô không cùng cấp bậc với khái niệm cay của cậu, nên cậu chọn nồi hai ngăn, bên trái là nước lẩu dầu siêu cay, bên phải là nước lẩu vị cà chua. Nước dùng trong nồi sôi lên, kêu vang sùng sục.

Nhụy Bạch Y đói lâu lắm rồi, cô chẳng thèm liếc nồi nước cà chua lấy một cái, chọc đũa vào nồi dầu siêu cay, gắp một miếng ruột già ra ăn, hơi nóng của nồi lẩu phả lên mặt cô. Hách Liên Nhuận thấy cô ăn lẩu cay vui vẻ như thế, có vẻ chẳng sợ cay chút nào thì không bỏ thêm đồ ăn vào ngăn nước cà chua nữa.

Thậm chí cậu còn gắp một miếng thịt viên không được ai để ý trong nồi cà chua lên, nhúng nhúng vào nồi nước cay, rồi gắp vào bát mình. Cậu đang thưởng thức dáng vẻ phồng má ăn uống của cô gái nhỏ thì chiếc di động trên bàn rung lên không ngừng.

Cậu ăn một miếng mề gà, click mở ra xem.

Group chat "Bộ tứ gầu gấu trường THPT số I" của họ nhảy ra mấy tin liền. LTL: [ Anh à, mà không, em phải gọi anh một tiếng ông nội ơi, bố mày cho ông mượn con xe Lamborghini mua tận 20 triệu tệ, là để ông đưa ẻm đến cửa hàng lẩu hả? @ Nhuận ]Tiểu Phàm Phàm đẹp trai nhất vũ trụ: [ Đúng đấy đúng đấy! Tới lúc đó con Lamborghini của anh Lý sẽ nồng nặc mùi lẩu cho coi.

Pa, pa không thấy xấu hổ hả!! @ Nhuận ]Lãng Tử Cánh Đen: [ Đại ca, lần đầu tiên hẹn hò với chị dâu mà lại ăn lẩu à? Anh nghĩ cái gì thế? Bạn gái em còn đang cười anh đây này @ Nhuận ]Hách Liên Nhuận: "……"Người này lại hoàn toàn chưa ý thức được có vấn đề gì, cậu vô cùng nghiêm túc gõ chữ rep lại: [ Ăn lẩu thì làm sao, không được à? ]Tiểu Phàm Phàm đẹp trai nhất vũ trụ lập tức gửi cho cậu một cái link Zhihu, tiêu đề: [ Lần đầu tiên hẹn hò với bạn gái, nhất định không được ăn lẩu!!! ].

Ba cái dấu chấm than đằng sau được tô đỏ, vô cùng bắt mắt.(Zhihu: Web hỏi đáp của Tàu, tương tự Quora hoặc Reddit)Hách Liên Nhuận cau mày, click vào link, scroll xuống, thấy bài Zhihu này lấy ví dụ bằng một bộ phim. Bộ phim này kể chuyện nam chính và nữ chính đi hẹn hò trong Lễ Tình Nhân, nữ chính hỏi nam chính đi ăn đồ Nhật hay ăn cơm Tây.

Nam chính ngẫm nghĩ rất là nghiêm túc, nói đi ăn lẩu đi, còn nói sau 9 giờ cửa hàng XXX giảm giá 50%, rồi thật sự đưa nữ chính vào cửa hàng lẩu ăn lẩu. Lớp trang điểm của nữ chính bị hơi nước làm nhòe, cảnh tượng cãi cọ ầm ĩ trong tiệm lẩu khiến nữ chính tưởng tượng đến những ngày tháng củi gạo mắm muối và bao chuyện chua xót mà mình gặp phải sau khi kết hôn với nam chính, vì thế ăn được một lúc, nam nữ mì chính cánh cãi nhau. Thế là, ăn xong bữa lẩu, họ chia tay nhau bằng tốc độ bàn thờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!