Tối hôm qua Hứa Uyên Hào không ngủ được, bởi vì cậu đang làm đề được một nửa thì nhận được tin nhắn WeChat của Tư Anh Hàn. Tư Anh Hàn bắt cậu nghĩ cách lấy được phương thức liên lạc của Bạch Nhụy Nhụy từ Tôn Tiêu Từ của lớp 11-7, rồi sẽ cho cậu 20 nghìn tệ. Mối làm ăn này rất có lời, tất nhiên là cậu phải làm, nhưng cậu không hiểu vì sao Tư Anh Hàn lại cảm thấy cậu – một người chưa nói câu nào với Tôn Tiêu Từ, chỉ biết tên đối phương – lại có thể dễ lấy được phương thức liên lạc của Bạch Nhụy Nhụy từ tay Tôn Tiêu Từ hơn là Tư Anh Hàn – bạn cùng lớp với Tôn Tiêu Từ, logic khó hiểu thực sự. Tư Anh Hàn rep lại cậu thế này: [ Người anh em, đấy là vì gái này yêu thầm ông, ông không biết à? ]Hứa Uyên Hào im lặng vài giây, rep lại: [ Nếu bạn ấy yêu thầm, sao ông lại biết, ông là con giun trong bụng bạn đấy à? ]Bên kia gửi sang một chuỗi chấm lửng: "…"Sau đó nhắn lại: [ Bạn hồi cấp 1 của gái này là bạn gái cũ của tôi, tuy rằng bạn gái cũ của tôi cũng chả thân thiết gì với cổ, nhưng có lần họp lớp tiểu học, cổ say rượu, nói trước mặt cả lớp đấy.
]Hứa Uyên Hào: "……"Tư Anh Hàn cho cậu số WeChat của Tôn Tiêu Từ, cậu click mở, xin add friend, ghi chú tin nhắn là[ Chào bạn, mình là Hứa Uyên Hào ở lớp 11-3 ]Chưa gửi được nửa giây, bên kia đã đồng ý lời mời kết bạn. Cậu đang suy nghĩ không biết nên xin phương thức liên lạc của Bạch Nhụy Nhụy qua đối phương thế nào, bên kia đã gửi một cái meme chú thỏ đỏ mặt xoay mòng mòng.663a484f87d281b30412a35a2fa233a5Cái meme này chưa lên được tới 1 giây đã bị thu hồi.
Cậu nhìn màn hình chằm chằm, bên kia lại im lặng như cũ, như thể mới nãy chưa xảy ra chuyện gì. Hứa Uyên Hào đợi một lát, chủ động nhắn tin [ Chào bạn ]. Bên kia rep lại: [ Chào cậu nè ]Ngay sau đó lại nhắn thêm một tin: [ Cậu đúng là Hứa Uyên Hào lớp 11-3 thật sao? ][ Ừ ]Bên kia không rep lại, Hứa Uyên Hào bắt đầu do dự nên hỏi thẳng vào vấn đề, hay là nên bịa lý do. Nếu đi thẳng vào vấn đề, nhỡ bên kia hoài nghi ý đồ của cậu, không muốn cho thì làm sao đây.
Dù gì họ cũng chả quen thân gì, học chung một khối gần 2 năm rồi mà chỉ biết tên nhau qua lời người khác, còn chưa có cơ hội gặp mặt nói chuyện với nhau miếng nào. Hứa Uyên Hào quyết định bịa lý do vẫn thỏa đáng hơn, cậu vừa chuẩn bị gõ chữ, đối phương đã hỏi: [ Bạn Hứa, cậu add tớ có việc gì hở? ]Đằng sau còn có một cái meme thỏ mập kute có dấu hỏi chấm trên đầu.54cae1c3c56fc009e0a0fd8fca374c17Hứa Uyên Hào không khỏi liếm môi một cái, rep lại: [ Mình có một người bạn thích cái bạn Bạch Nhụy Nhụy mới chuyển trường của lớp các cậu từ cái nhìn đầu tiên, muốn theo đuổi bạn đấy.
Nghe nói bây giờ trong lớp cậu bạn ấy chỉ chơi khá thân với mình cậu, đứa bạn của mình nhờ mình xin cậu cách liên lạc với Bạch Nhụy Nhụy, có được không? ]Bên kia không trả lời tin nhắn một lúc lâu, Hứa Uyên Hào cảm thấy chuyện này có khi không ổn rồi, cậu không hối được, mà cũng chẳng ép nổi người ta, có lẽ cậu không lấy được 20 nghìn tệ kia rồi.
Lúc cậu chuẩn bị nhắn [ Không được thì thôi, quấy rầy cậu rồi ] thì phía trên rốt cuộc cũng có thông báo đối phương đang nhập tin. Cậu dừng việc gõ chữ lại, kiên nhẫn chờ đợi, đợi một lúc lâu, bên kia mới nhắn sang: [ Đứa bạn mà cậu nói chính là cậu chứ gì? ]Hứa Uyên Hào: ? Cậu không biết tại sao Tôn Tiêu Từ lại nghĩ như vậy, lập tức rep lại: [ Không phải đâu ]Tôn Tiêu Từ: [ Vậy bạn của cậu là ai?! ]Hứa Uyên Hào muốn thành thật gõ [ Hách Liên Nhuận ] rồi gửi sang, nhưng cậu không dám, cuối cùng chỉ có thể nhắn là [ Chuyện này thì mình phải giữ bí mật, xin lỗi ]. Bên kia lại im lặng thật lâu, Hứa Uyên Hào bỏ di động xuống làm bài tập tiếp, không còn ôm hy vọng với chuyện này nữa.
Cậu cũng lười để ý đến những tin giục giã oanh tạc của Tư Anh Hàn. Nghiêm túc làm hết một bộ đề, Tôn Tiêu Từ cuối cùng mới rep lại: [ Bạn của cậu chắc hẳn cũng là học sinh giỏi đúng không? Thành tích của bạn ấy có tốt như cậu không? ]Hứa Uyên Hào lặng đi vài giây, gian nan gõ tiếp một chữ "Ừ" với một chữ "Có", lại che lương tâm mà bấm send. Câu [ Ừ, có ] này vừa được đăng lên, Hứa Uyên Hào đã cảm thấy lương tâm mình cắn xé, cậu vô cùng có lỗi với bạn Tôn mà cậu còn chưa gặp mặt nói với nhau lời nào.
Bên kia gửi sang một chuỗi chấm than. Tôn Tiêu Từ có vẻ rất là kích động: [ Vậy bạn cậu nhất định! Phải!!! Mau theo đuổi được! Bạch Nhụy Nhụy!!!!! Tớ cực kì ủng hộ người bạn học giỏi của cậu! Cậu không biết đâu, Bạch Nhụy Nhụy cũng bị Hách Liên Nhuận bỏ bùa lú rồi, cái kiểu lú đến mức không đập vào tường không quay lại được ý, ngốc lắm luôn, sắp tức chết tớ rồi! Hy vọng bạn của cậu có thể kéo cậu ấy về từ vực sâu! ]Hứa Uyên Hào: "……"Đằng sau còn có một đống meme vịt, cuối cùng là một dãy số. Tôn Tiêu Từ: [ Đây là số điện thoại của Bạch Nhụy Nhụy, có thể tra WeChat của cậu ấy dựa theo số này nhé, bạn của cậu nhất định phải cố lên nha!! ]Tay Hứa Uyên Hào run lên, cậu gõ câu [ Cảm ơn cậu ] rồi nhắn lại.…Nhiệm vụ hoàn thành, cũng nhận được 20 nghìn tệ rồi, Hứa Uyên Hào lại mất ngủ, không chợp mắt nổi cả đêm.
Cậu cảm thấy sao cậu lại vô lương tâm thế này, làm cái chuyện ác ôn giúp giặc cướp nhà, còn lừa gạt trái tim nhỏ của một bạn nữ dễ thương. Học xong các tiết buổi sáng, cậu cảm thấy người mình cứ đơ đơ, phải về ký túc xá ngủ bù một giấc mới được. Khi đi ngang qua lớp 11-7, cậu thấy một bạn nữ tóc búi chạy ra khỏi lớp, chạy xuống lầu dưới. Bạn đó chạy được nửa đường lại lộn lại, không về lớp, mà vịn cửa lớp nhìn vào với vẻ hơi kinh ngạc, như thể trong lớp đã xảy ra chuyện đáng sợ gì đó.
Cậu nhận ra bạn nữ tóc búi kia, đấy chính là Tôn Tiêu Từ. Tôn Tiêu Từ tuy rằng trông dễ thương, nhưng vóc dáng cao, là người kéo cờ của lớp 11-7, cậu đã nhìn thấy cô bạn từ đằng xa rất nhiều lần. Hứa Uyên Hào bất giác dừng bước chân, vẻ buồn ngủ trong đáy mắt tan đi rất nhiều.
Cậu nhìn Tôn Tiêu Từ chằm chằm một lát, nghe thấy tiếng ồn ào vọng ra từ lớp 11-7, có người đang gào thét. Giọng kia như thể vừa uống một chai rượu Lão Bạch Càn, ngay sau đó giọng nói nhỏ đi một chút.
Nhưng không bao lâu sau, một tiếng động to hơn lại vọng ra, tiếng quát động trời vang lên từ trong lớp học, còn có cả tiếng đập bàn "Rầm rầm rầm", như muốn phá tan phòng học.(Lão Bạch Càn: rượu rất mạnh của TQ, độ cồn trên 65%)Mấy đứa con trai con gái núp ngoài cửa lớp như Tôn Tiêu Từ cũng kêu lên. Cậu nghĩ bụng, có nên đi qua tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì không nhỉ. Cậu đang do dự thì một đôi chân thon dài đi ra khỏi cửa lớp, sau đó là một mái tóc bạc đẹp trai.
Hách Liên Nhuận trông có vẻ buồn bực, tay cắm túi quần, miệng ngậm thuốc lá đi ra từ trong lớp, đi bên cạnh cậu ta là một bạn nữ có khuôn mặt xinh đẹp lạnh lẽo. Ở đằng sau họ, Uông Đạt Phàm và Tư Anh Hàn, còn cả Lý Thành Lâm cũng cùng theo sau. Uông Đạt Phàm và Tư Anh Hàn quàng vai bá cổ, châu đầu ghé tai, mặt mày toe toét, không biết đang bà tám chuyện kinh trời động đất quỷ thần đều khiếp gì, Lý Thành Lâm nghẹn cười đi sau rốt.——"Pa, dập thuốc đi thì hơn, kẻo lát nữa lại gặp phải giáo viên." Uông Đạt Phàm cười xong, không quên nhắc nhở Hách Liên Nhuận một câu.
Dù gì đã ra khỏi lớp rồi, chú ý một chút vẫn hơn, tỏ vẻ ngầu lòi cũng phải có giới hạn thôi. Hút thuốc trên trường mà bị tóm thì sẽ bị bắc loa phê bình trước toàn trường.
Mấy cậu lên loa mấy lần rồi, rất là phiền. Đầu óc Hách Liên Nhuận đang kêu vo vo, còn dừng ở hình ảnh Bạch Nhụy Nhụy đáp lại cậu một câu "Được thôi" với vẻ mặt đẹp đẽ thản nhiên. Ngọn lửa khô rát bỏng cháy trong cổ họng đốt đến tim phổi cậu, khiến cậu có cảm giác khó thở.
Nhưng cảm giác khó thở này lại làm cậu muốn bay lên, sung sướng chưa nay chưa từng thấy. Cậu "Ờ" một tiếng, bỏ tàn thuốc ra.
Đúng lúc đấy họ đi ngang qua thùng rác ở hành lang, cậu tiện tay ném vào đấy, nghiêng đầu liếc Bạch Nhụy Nhụy một cái, tiếp tục đi về phía trước. Bạch Nhụy Nhụy không hề sợ, khuôn mặt nhỏ lạnh lẽo kia chẳng đổi sắc tẹo nào, tiếp tục ngoan ngoãn đi bên cạnh cậu. Vào lúc này cậu mà lúng túng trước thì còn ra thể thống gì nữa, con gái nhà người ta còn bình tĩnh như thế, cậu cũng phải bình tĩnh. Một đứa Tóc Búi lại nhảy xổ ra.
Tóc Búi chạy tới ôm chặt lấy cánh tay Bạch Nhụy Nhụy, lườm họ bằng đôi mắt to, "Các cậu, các cậu đừng xằng bậy! Không thì, không thì tôi gọi cảnh sát đấy!!"Uông Đạt Phàm & Tư Anh Hàn & Lý Thành Lâm: "…………"Họ có làm gì đâu? Nghĩ kiểu gì chăng nữa cũng chỉ phạt một mình đại ca nhà họ thôi chứ. Hách Liên Nhuận nhìn Tóc Búi chằm chằm mấy giây, lại nhìn về phía Nhụy Bạch Y, "Hửm?" một tiếng ra chiều thẩm vấn. Cũng không phải cậu không biết đứa Tóc Búi này là ai.
Ở chung một lớp nhìn nhau suốt ngày, cậu vẫn nhận ra được tên tuổi và diện mạo của cô bạn. Cậu còn nhớ rõ ngày hôm qua đứa Tóc Búi này đã hẹn Bạch Nhụy Nhụy đi ăn trưa chung, cậu từ chối Bạch Nhụy Nhụy, Tóc Búi mới có cơ hội đi ăn với Bạch Nhụy Nhụy. Lúc này, cậu muốn xem thử Bạch Nhụy Nhụy còn nói là giữ lời được nữa không. Bạch Nhụy Nhụy tiếp nhận ánh mắt của cậu, cầm cổ tay Tóc Búi, nói: "Cậu đi chung với tụi tớ đi."
Nhụy Bạch Y chỉ đơn thuần cảm thấy hôm qua Tôn Tiêu Từ mời cô ăn chung, bạn này có vẻ còn quan tâm lo lắng cho cô như thế, hôm nay cô cũng nên mời bạn ấy."……" Tôn Tiêu Từ sững sờ tại chỗ, cô bạn nhíu mày nói: "Ăn uống nỗi gì, chúng ta mau đi đi, cách xa tụi nó ra một chút!"Tư Anh Hàn cười: "Hề hề, bạn Tôn này, tụi này có phải là sài lang hổ báo gì đâu mà cậu sợ tụi này thế?"Uông Đạt Phàm cũng cười, còn cười rất là to đấy.
Không biết có phải cậu chàng còn chưa bình tĩnh lại từ câu "Được thôi" vừa dứt khoát vừa lưu loát, còn không mang chút gì là "Mình sợ quá đi mất, sao cậu có thể đưa ra yêu cầu này cơ chứ! Đồ lưu manh khốn kiếp!!" của Nhụy Bạch Y. Cậu chàng cợt nhả nói: "Úi chà, lại được ăn cơm với một gái xinh nữa, vinh hạnh vinh hạnh, nào nào nào, ăn chung đi chung luôn đi!"Không rõ Tôn Tiêu Từ đang sợ hay là tức mà mặt đỏ hết cả lên, cô bạn lườm Uông Đạt Phàm cháy cạnh, kéo Nhụy Bạch Y về đằng sau.
Nhụy Bạch Y không ngờ cô bạn lại khỏe như thế, kéo hẳn cô lùi về sau mấy bước lận. Tóc Búi giữ chặt tay cô, tư thế rất kiểu chuẩn bị kéo cô chạy đi.
Giây tiếp theo, cô bạn quả nhiên lôi cô đi. Cô vừa định hẩy tay cô bạn ra, Lý Thành Lâm đã bước lên ba bước, nhẹ nhàng ngăn hai cô lại. Vóc dáng của mấy cậu đều rất cao, Lý Thành Lâm cũng không kém cạnh.
Cậu ta vừa chắn trước mặt các cô, một cái bóng lớn lập tức ập lên đầu họ.
Cậu ta nhìn xuống hai người, nói giọng bỡn cợt, "Muốn chạy à?"Tôn Tiêu Từ quát thành tiếng: "Chỗ này là trường học!!" Quát lạc cả giọng. Nhìn từ đàng xa, thấy vẻ mặt tức hộc máu và sợ sệt của cô bạn thì quả là trông như hội của Hách Liên Nhuận đang làm chuyện gì rất cầm thú với hai cô gái này. Tư Anh Hàn giật giật khóe miệng, cạn lời nói: "Tôn Tiêu Từ, cậu gào thét nỗi gì, ăn bữa cơm thôi mà, làm gì nên nỗi."Uông Đạt Phàm: "Nhưng mà gái ơi, sợ gì cơ chứ, các anh đây cũng có ăn gái đâu.
Dù là ăn, cũng không phải ăn cậu mà."Cậu này là kẻ ngả ngớn nhất, cái kiểu chọc ghẹo con gái nhà người ta cũng rất lả lơi, thành công trêu cho mặt Tôn Tiêu Từ đỏ lựng thêm.
Có lẽ chỉ giây tiếp theo thôi, Tôn Tiêu Từ sẽ nhảy tít lên trời, cầm búa đập họ bẹp dí. Nhưng khi Uông Đạt Phàm cười xấu xa quét mắt nhìn Bạch Nhụy Nhụy, trái tim nhỏ của cậu chàng lại rúng động lần nữa. Bởi vì Bạch Nhụy Nhụy vẫn mang vẻ mặt không cmn màng hơn thua gì cả, còn rất kiểu…… cụ bà mấy trăm tuổi nhìn bọn nít ranh quậy phá. Ý nghĩ này vừa bật lên, Uông Đạt Phàm đã nổi đầy gai ốc, vội rùng mình một cái. Hách Liên Nhuận hết kiên nhẫn, rốt cuộc lãnh đạm mở miệng: "Cho cậu cơ hội đổi ý đấy."
Giọng cậu trầm đi: "Đền tiền đi, không đủ tiền thì trả góp định kỳ cũng được."Tôn Tiêu Từ lại quát lên: "Cậu tự ném hỏng di động, liên quan quái gì đến Bạch Nhụy Nhụy?!"Cô nhóc này can đảm gớm. Hứa Uyên Hào đứng cách đó không xa nhếch môi lên. Hách Liên Nhuận hếch mắt, "Cậu ta từng giẫm vào."Tôn Tiêu Từ tiếp tục gào: "Giẫm vào thì làm sao?! Chân Bạch Nhụy Nhụy bé như thế, giẫm có mạnh đâu, chắc chắn không phải là do cậu ấy giẫm hỏng!"Hách Liên Nhuận đột nhiên rất buồn cười, cậu không nói gì, chỉ nhìn Nhụy Bạch Y, đợi phản ứng của cô. Bấy giờ Nhụy Bạch Y cũng đang ở trong trạng thái không lấy gì làm vui vẻ. Thật ra cô cảm thấy Tôn Tiêu Từ hơi…… nhiệt tình quá đáng, thậm chí có thể nói có cô bạn này chen chân vào, sự tiến triển giữa cô và Hách Liên Nhuận lại gặp trở ngại. Ngụy Nhuận biến thành một sát thủ máu lạnh nàng còn chẳng sợ, sao lại sợ một thằng nhóc trẻ trâu được.
Nhưng dáng vẻ hoảng sợ của Tôn Tiêu Từ lại khiến cô không biết phải ứng phó thế nào. Không khí đang ám muội hừng hực bỗng trở nên hơi gượng gạo, khung cảnh rất là tĩnh lặng.
Rầy rà một lúc thế này, ngọn lửa khô nóng trong yết hầu Hách Liên Nhuận đã sắp tắt ngúm. Lời cậu nói vừa nãy cũng chỉ để hù dọa Bạch Nhụy Nhụy tí thôi, cậu không định tính sổ với cô thật. Nhưng Bạch Nhụy Nhụy lại bình tĩnh tiếp chiêu, cậu nảy lên ý nghĩ đùa tiếp xem sao, nào biết giữa chừng lại có đứa Tóc Búi này nhảy ra. Cậu đột nhiên muốn chơi lớn. Hách Liên Nhuận tiến lên, như thể đang nói với Tóc Búi, nhưng đôi mắt hoa đào lại nhìn chăm chú vào Nhụy Bạch Y, nhếch một bên khóe môi lên, "Bố đây nói là cậu ta giẫm hỏng, thì cậu ta giẫm hỏng đấy."Tôn Tiêu Từ: "……"Thiếu niên lạnh giọng: "Muốn chạy à? Có chạy được không."Cậu cất bước đi về phía trước, hai tay lười nhác đút trong túi quần, mái tóc ngắn màu bạc bị cơn gió thoảng thổi bay nhè nhẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!