"Pa, pa cầm ——" từ "thú" còn chưa thốt ra khỏi miệng, Uông Đạt Phàm đã thấy Hách Liên Nhuận đưa ngón tay trỏ trắng trẻo thon dài lên giữa môi, ý bảo cậu ta đừng ồn ào, khóe môi cong nhẹ lên. Uông Đạt Phàm: "……"Cái đầu đang vùi trong khuỷu tay kia nghiêng đi, để lộ một nửa khuôn mặt xinh đẹp đang nhắm mắt ngủ, Uông Đạt Phàm mới phát hiện là cậu chàng đã hiểu lầm, bèn bĩu môi, xoay người lại. Chờ chuông tan học vang lên, Nhụy Bạch Y mới mơ màng thức giấc, cô dụi dụi mi mắt, bị thứ gì đó gõ gõ lên đầu.
Vừa mới ngủ dậy, thông thường tâm trạng sẽ không được tốt lắm.
Bị gõ thế này, Nhụy Bạch Y nhíu mày, xoay đầu lại, thiếu niên tóc bạc bên cạnh cô cầm một cây bút mực trong tay, mới nãy cậu đã gõ cô bằng cây bút này. Trông cái bút kia hơi quen quen, hình như là bút của cô. Tiết sau là tiết Hóa, Hách Liên Nhuận đợi một giây, hai giây, đợi đến tận khi giáo viên dạy Hóa đã bước vào lớp mà cô gái nhỏ bên cạnh vẫn không có phản ứng gì, chỉ nhíu hàng mày đẹp lại.
Dường như cô không được vui lắm, ánh mắt nhìn cậu cũng không mấy hay ho. Hách Liên Nhuận cũng không vội, cậu quan sát cô, quay cây bút trong tay. Cậu không có bút biếc các thứ, chỉ tới lúc thi cậu mới mua bừa một cái vào phòng thi để điền tên, thi xong thì vứt.
Cây bút này là do cậu nhàm chán không có gì làm nên lấy ra từ túi đựng bút của cô nhóc này trong lúc cô ngủ. Vỏ bút thuần một màu trắng, dài mảnh thanh nhã. Nhụy Bạch Y không phản ứng gì, Hách Liên Nhuận cũng không nói lời nào.
Cậu muốn xem thử cô bạn đã mết cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên này phải nhẫn nhịn bao lâu nữa thì mới cho cậu đến gần.…Nhụy Bạch Y không kế thừa được ký ức của thân thể gốc này, sự hiểu biết của nàng về thế giới này đều thông qua lời giới thiệu sứt sẹo của rồng thần nhỏ và ở lâu thì biết bên Thường Xảo Xuân.
Môn Ngữ Văn thì nàng còn có thể nắm bắt dễ dàng, nhưng với những thứ như tiếng Anh Toán học Hóa học Vật lý thì nàng thật sự không thể nào tiếp thu được. Bấy giờ giáo viên dạy Hóa đã giảng xong một đống lý thuyết Hóa học thâm ảo phức tạp.
Thầy móc một ống nghiệm ra từ trong túi, gọi hai học sinh lên làm thí nghiệm dựa theo lời giảng của thầy. Khi hai bạn học thành công biến chất lỏng màu vàng thành màu xanh lá, lớp học rộ lên mấy tiếng "Oa!". Nhụy Bạch Y: "……"Là một nhân sĩ tu tiên đã quen với việc lên trời xuống đất, biến cát thành vàng, vượt thời không đến đây từ Cửu Trùng Thiên, nàng thật sự không thể thấu hiểu được thứ gọi là "Khoa học" ở đây. Cả tiết học Nhụy Bạch Y cứ như say rượu vậy, gục đầu xuống rất nhiều lần.
Đột nhiên gáy cô bị gõ vào một cái. Người bên cạnh mở miệng nói: "Đi học mà không nghe giảng à."
"……" Nhụy Bạch Y quay đầu nhìn cậu, thiếu niên nhướng mày với cô. Nhụy Bạch Y ngắm nghía mặt bàn của cô, một quyển sách Hóa học được bày nghiêm túc và chỉnh tề, rồi lại nhìn bàn của Hách Liên Nhuận, trên bàn cậu ta chẳng có bất cứ thứ gì, người này còn không biết xấu hổ chê cô đi học không nghiêm túc ư? Nhưng bị cậu gõ như thế, Nhụy Bạch Y quả cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, bây giờ ngồi chung với Ngụy Nhuận phiên bản thiếu niên, cô không khỏi nhìn cậu nhiều hơn mấy lần. Trước đó, vì bị thứ tiếng Mán liên tùng tục của giáo viên tiếng Anh thôi miên quay cuồng nên Nhụy Bạch Y không thể chiến thắng cơn buồn ngủ.
Cô bèn thừa lúc tan học ngủ bù một lát, vậy nên cô chưa kịp ngắm kỹ Ngụy Nhuận tràn đầy hơi thở thiếu niên này. Khi ở trên Thiên Đình, Ngụy Nhuận lớn hơn nàng mấy vạn tuổi, từ thế giới thứ nhất đến thế giới thứ ba, tuổi chàng cũng cách tuổi nàng rất xa.
Đến thế giới này, nàng vẫn ở tầm tuổi ấy, Ngụy Nhuận lại trở nên trẻ hơn, cùng tuổi với nàng. Lúc này hai người họ đang ngồi trong một lớp học toàn tụi con nít rồi…… bị dạy dỗ. Cảm giác này vừa hơi buồn cười lại vừa không thể tưởng tượng nổi. Thái Tử trên Cửu Trùng Thiên biến thành một cậu học sinh cấp 3 còn chưa thành niên, ngẫm lại cũng rất thần kỳ. Bị cô gái nhỏ nhìn chằm chằm đến nỗi hơi gượng gạo, tần suất chuyển động của cây bút mực trong tay Hách Liên Nhuận ít dần đi.
Cậu sửa sang phần tóc mái theo bản năng, trái cổ lộ ra lăn lên lộn xuống. Nếu như muốn chinh phục Thái Tử, thì Nhụy Bạch Y cảm thấy mình nên chủ động một chút.
Cô nhìn giáo viên Vật lý trên bục giảng, bèn đè giọng nhỏ đi, nói với Hách Liên Nhuận: "Chào cậu, mình tên là Bạch Nhụy Nhụy."Khóe môi Hách Liên Nhuận càng nhếch cao hơn, cậu cười thầm trong lòng. Rốt cuộc cô bạn này cũng không nhịn được nữa rồi. Mặt Hách Liên Nhuận lạnh đi, đáp lại một tiếng "Ừ", lại xoay cây bút trong tay ra chiều không để ý chút nào.
Cậu không nhìn Nhụy Bạch Y nữa, đá vào chân Uông Đạt Phàm một cái, móc di động ra khỏi túi. Uông Đạt Phàm quay đầu lại nhìn cậu, di động bỗng rung lên.
Hách Liên Nhuận gửi lời mời vào game, cậu chàng bèn dựng thẳng sách giáo khoa, bật di động lên. Hai người bắt đầu vào game, chơi đến tận lúc tan học mới thôi. Trong 10 phút nghỉ ngơi giữa giờ, mấy lần Nhụy Bạch Y muốn bắt chuyện với Hách Liên Nhuận, nhưng lại không biết nên nói gì mới phải.
Vừa tan học xong là cậu trai này đã đeo tai nghe lên, rất kiểu chỉ muốn tập trung chơi game, càng giữ khoảng cách xa hơn với cô.
Cô lật lật quyển sách trong tay, cuối cùng không chủ động nói chuyện với cậu nữa. Lại một tiết học nữa trôi qua, rồi lại tới lúc tan tiết.
Khi Nhụy Bạch Y thu dọn cặp sách, rốt cuộc cô không nhịn được nữa, gọi cậu, "Hách Liên Nhuận."Cái tên này cô nghe được từ lời của Thường Xảo Xuân. Vừa tan học, cái tai nghe thủ sẵn trên cổ Hách Liên Nhuận lại được đeo lên đầu cậu.
Nhụy Bạch Y tưởng cậu đeo tai nghe rồi thì sẽ không nghe thấy tiếng cô nữa, nên chuẩn bị chọc vào vai cậu. Tay cô còn chưa nâng lên, Hách Liên Nhuận đã kéo tai nghe xuống, quay đầu "Hửm?" một tiếng với cô, thần sắc lạnh lùng. Nhụy Bạch Y nói: "Ăn cơm chung không?"Một tiếng "Vờ lờ" vọng lại từ đằng trước. Hách Liên Nhuận lặng đi ba giây, giọng nói thản nhiên, "Đây không có thời gian."
Cậu uể oải kéo chiếc headphone trên cổ xuống ném vào hộc bàn, nhặt quả bóng rổ dưới bàn lên ôm vào khuỷu tay, đi ra ngoài."Pa, đợi con với!" Uông Đạt Phàm đuổi theo nhanh như bôi dầu dưới chân, ôm cổ Hách Liên Nhuận, cười khì khì ghé vào tai cậu nói chuyện. Tư Anh Hàn liếc Nhụy Bạch Y một cái, gãi gãi mũi, cũng đuổi theo ra ngoài. Lý Thành Lâm cười nhìn họ, không đi ra ngoài theo, mà đi tới chỗ Nhụy Bạch Y, nhướng mày hỏi cô: "Thích tên kia hả?"Nhụy Bạch Y: ? Mặc dù biết Hách Liên Nhuận đang sướng rơn, chỉ cố giả vờ giả vịt trước mặt con gái nhà người ta, nhưng cậu ta không dám vạch trần thằng bạn trước mặt con gái nhà người ta, mà bẫy anh em của mình cực kì hạ lưu, cậu ta nói: "Đừng nhụt chí, đám con gái tán nó hơi bị nhiều.
Cậu vừa tới mà đã được làm bạn cùng bàn với nó, thì đã đuổi kịp và vượt qua không ít các em khác rồi, tiếp tục cố lên nhé."Nhụy Bạch Y: "……"Không lâu sau khi Lý Thành Lâm bỏ đi, Nhụy Bạch Y vừa mới đeo cặp sách lên, Tóc Búi lúc trước suýt trở thành bạn bàn trước bàn sau với cô chạy tới, "Bạch Nhụy Nhụy, cậu cũng trọ ở trường sao?"
"Không." Tóc Búi trông rất dễ gần, cười vô cùng ngọt ngào.
Nhụy Bạch Y bất giác cong môi cười với cô bạn, trả lời."A, vậy cậu phải về nhà ăn cơm rồi nhỉ." Mặt Tóc Búi tỏ vẻ tiếc nuối. Nhụy Bạch Y: "Không, trưa mình không về."Thường Xảo Xuân nói tuy rằng có xe bus chạy thẳng, nhưng buổi trưa phải đi đi về về cũng tốn công lắm, về thì cũng chỉ ăn bữa cơm của nhân viên dọn vệ sinh như mợ thôi, chẳng có gì hay.
Vậy nên mợ cho cô tiền ăn trưa ở trường, ăn xong cô có thể vào thư viện ngủ trưa một giấc, buổi chiều sẽ học tốt hơn. Thường Xảo Xuân còn nói, trước kia cô học ở trường tồi tệ, nên mợ cũng lười không quản.
Nhưng bây giờ ông trời đã quẳng vận may cho cô, để cô được vào trường THPT số I, thì cô nên sửa lại cái tính biếng nhác hồi xưa, lợi dụng hết tài nguyên học tập ở THPT số I, có thi đỗ đại học hạng ba thì mợ vẫn sẵn lòng chu cấp tiền cho cô học tiếp."Thế thì tốt quá!! Vậy cậu có thể ăn chung với tớ rồi!" Gương mặt Tóc Búi sáng rỡ lên, cô bạn nói với Nhụy Bạch Y: "Tớ tên là Tôn Tiêu Từ!"Hai người cùng đi về phía nhà ăn.
Tóc Búi đột nhiên ậm ừ, hỏi Nhụy Bạch Y: "Ờ ừm…… Cái tên Hách Liên Nhuận kia không bắt nạt cậu chứ?"Nhụy Bạch Y hơi sửng sốt, lắc đầu. Tóc Búi nói: "Có lẽ cậu còn chưa biết tình hình nhỉ? Hách Liên Nhuận là hotboy của trường mình, từng đánh nhau với rất nhiều người, có lần còn moi hết mắt người ta ra! Nếu không phải……"Tóc Búi quan sát bốn phía, ghé sát vào Nhụy Bạch Y, hạ giọng nói: "Nếu không phải bố cậu ta là Hách Liên Hùng, thì cậu ta đã bị đuổi học lâu rồi.
Chẳng ai trong trường THPT số I dám chọc cậu ta cả.
Mấy đứa chơi chung với cậu ta, gồm có Tư Anh Hàn hôm nay gọi cậu, còn cả tên Uông Đạt Phàm ngồi trước cậu ta và Lý Thành Lâm nữa, cũng không ai dám chọc bọn nó.
Chúng đều là đám cậu ấm dám gây sự với cả phụ huynh, mấy đứa này…… đáng sợ lắm."Chỉ là một đám oắt con thôi mà. Nhụy Bạch Y nói thầm trong lòng, nhưng nghĩ bụng người khác nói xong mà cô không tiếp lời thì không được lịch sự lắm, bèn mở miệng đáp: "Nhưng Lý Thành Lâm nói, cậu ấy được rất nhiều bạn nữ theo đuổi mà."Tóc Búi: "Đúng vậy, đúng là trong trường THPT số I có rất nhiều fan não tàn của Hách Liên Nhuận, ba hôm thì hai hôm có nữ sinh đưa thư tình, còn có người gan dạ tỏ tình với cậu ta nữa cơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!