Di động đột nhiên vang lên, cậu buông tay cầm vali ra, móc di động ra khỏi túi quần, bấm vào nút nhận.
Giọng phụ nữ vang lên từ đầu dây kia, "Thằng lỏi con, mẹ sắp về đến nhà rồi, mang theo một cái Surprise cho con này, lát nữa đừng có gào lên nhá."Hách Liên Nhuận đáp lại "Vâng, được ạ." sau đấy cúp điện thoại. Giây tiếp theo, cậu thờ ơ cụp mắt xuống, lại nắm tay cầm vali, xoay người, đi về phía thang máy, ấn mở cửa thang máy, đi vào, động tác liền mạch lưu loát. Vốn dĩ cũng chỉ có một tầng, thang máy lại mở ra rất nhanh.
Sau khi ra khỏi thang máy, cậu không quay đầu lại, nhanh chóng nện bước rời khỏi biệt thự.
Một con xe Maserati màu vàng vỏ quýt cua một cú bằng tốc độ gió xoáy, vọt tới trước người cậu rồi dừng lại.
Cửa xe tự động mở ra, một cậu trai độ mũ hiphop ngồi trên ghế lái. Cậu chàng huýt sáo, nhướng mày với cậu: "Pa, con đúng giờ không?"Hách Liên Nhuận ném đàn ghi
-ta và vali lên xe, ôm bóng rổ, đôi chân dài sải bước lên xe.
Cậu đóng cửa lại, không hề lưu luyến chút nào với căn biệt thự xa hoa vừa kín đáo vừa có nội hàm kia. Maserati rú lên rồi phóng đi.…Dư Nguyệt Lan đang đọc tiểu thuyết rất là hăng say thì một cơn gió lốc thốc qua, làm quyển sách trong tay chị lật mất mấy trang.
Dư Nguyệt Lan tháo kính râm xuống, liếc mắt nhìn ra đằng sau qua gương chiếu hậu, chỉ thấy đuôi con xe vàng quất phóng mất dạng nhanh như cắt. Chị kêu "Ai da" một tiếng, "Bọn trẻ bây giờ, mới biết đi dạo bằng xe thể thao một hôm đã phóng nhanh như phi tên lửa.
Vội xuống chầu Diêm Vương xin đầu thai hay gì."Chị khịt mũi, đeo kính râm lên, ấn nút đóng cửa sổ xe rồi đọc tiểu thuyết tiếp. Vài phút sau, chiếc BMW màu hồng phấn dừng lại trước căn biệt thự lớn nhất khu phố sang Vân Loan. Dư Nguyệt Lan lấy đôi giày cao gót Manolo Blahnik màu đỏ đặt trên kệ xuống đeo vào.
Khi tài xế mở cửa xe, chị cầm túi xách, bước xuống khỏi xe trên đôi giày cao gót. Trợ lý ôm hai chiếc hộp một lớn một nhỏ thắt nơ bướm đi theo sau."Con ới!" Dư Nguyệt Lan vừa vào cửa, đá giày cao gót đi là bắt đầu gọi. Dì giúp việc tận mắt thấy Hách Liên Nhuận kéo vali đi khỏi nhà chuẩn bị đi tới báo tình hình với Dư Nguyệt Lan. Trương Tú Lệ còn bước lên trước nhanh hơn cả dì ta, nói: "Bà chủ, Harpy đang tắm ạ."
"……" Dì giúp việc yên lặng lui về, tiếp tục làm công việc đang dang dở.
Dư Nguyệt Lan "À" một tiếng, "Cứ để bé nó tắm đi."Chị đi đến cạnh bàn trà, xiên một miếng xoài to lên ăn, ngẩng đầu nhìn lầu hai: "Thằng lỏi con đâu? Vừa về đã chui rúc trong phòng chơi game à?"Trương Tú Lệ do dự một lúc lâu, đoạn trả lời: "Thưa không, A Nhuận đến trường rồi.
Cậu chủ nói cậu muốn trọ lại đấy, nghiêm túc học hành trên trường đấy ạ."
"Khụ!" Miếng xoài Dư Nguyệt Lan vừa ăn vào mồm bị sặc ra.
Trương Tú Lệ đã chuẩn bị từ sớm, bèn đưa cho chị một cốc nước. Dư Nguyệt Lan uống nước xong, thở hổn hà hổn hển, "Cái thằng lỏi con chết dẫm này, tôi vừa về là nó lên trường trọ, nó có ý gì đấy?!"Trương Tú Lệ luôn giành được sự yêu thích của Dư Nguyệt Lan nhờ thật thà, chị ta nói: "A Nhuận sợ bà chủ quản cậu ấy, rầy la cậu ấy, chạy tới trường thì tự tại hơn chút ạ."Dư Nguyệt Lan lại rót miếng nước, đập ly nước thật mạnh lên bàn trà pha lê, "Thằng ranh hư đốn này!
Có giống nhảy ra từ bụng tôi đâu, đúng là ông tướng con!"Trương Tú Lệ vỗ vỗ lưng Dư Nguyệt Lan, "Xin bà chủ bớt giận, tức giận không tốt cho da ạ."Dư Nguyệt Lan hừ một tiếng, "Mắc công tôi qua Mỹ chơi còn tốn tâm tư mua quà cho nó, nó thì lại đối xử với người mẹ này như thế, lương tâm của nó để cho chó ăn rồi sao!"Một tiếng "Gâu!!" vang lên từ lầu hai. Ngay sau đó, một con Husky đầu quấn khăn nhảy nhót trên bốn vuốt vọt xuống lầu, chạy kiểu gộp hai bậc làm một, bổ nhào lên đùi Dư Nguyệt Lan, điên cuồng le lưỡi vẫy đuôi với chị, còn kêu gấu gấu gấu. Trái tim đang tức tối đến mức bốc khói của Dư Nguyệt Lan lập tức hết giận.
Chị ôm chú Husky lên chân, xoa cái mặt còn chưa lau khô của nó, "Harpy vẫn ngoan hơn, con trai chó cún của mẹ sao có thể so với thằng ranh con chết tiệt kia chứ!"Trương Tú Lệ: "……"
"Tiểu Linh, mang quà của con trai chị qua đây." Dư Nguyệt Lan nhặt chiếc khăn rơi trên nền lên, tự lau đống lông còn chưa khô hẳn trên người chú Husky cho nó.
Chị dí mặt vào ngửi, người nó còn có mùi sữa tắm hương sữa dành riêng cho chó, Dư Nguyệt Lan vô cùng thích ý, khóe miệng nhếch lên. Hai chiếc hộp thắt nơ bướm được đặt lên bàn, một hộp trong ấy chắc phải to hơn hai lần chiếc òn lại.
Trợ lý Tiểu Linh ôm cái hộp to hơn tới. Chiếc hộp được mở ra, bên trong là một đống chà bông và thức ăn cho chó đủ nhãn hiệu, còn có mấy cái ô tô đồ chơi be bé. Dư Nguyệt Lan xé mở một túi chà bông đút cho Husky ăn, lại nói: "Mang cả quà của thằng lỏi con qua đây nữa."Trợ lý Tiểu Linh: ? Anh ta bê cả cái hộp nhỏ sang. Hộp mở ra, bên trong là một cái hộp giày, hộp giày đựng một đôi giày bóng rổ AJ1 màu quả hồ trăn. Dư Nguyệt Lan lê dép loẹt xoẹt đi qua, thô bạo đập bay chiếc hộp.
Chị bỏ đôi AJ1 trong hộp ra, quẳng tới trước mặt chú chó Husky còn đang ăn chà bông rất ngon lành, nói giọng the thé: "Giày này chị mua phải tốn cả triệu tệ, chính là đôi giày mà em rể của Kanye cởi ra ném cho fan trong concert, thằng lỏi con còn chẳng muốn ăn một bữa cơm với chị à? Hừ, nó sẽ phải hối hận! Harpy, cho con đôi giày này!"Dư Nguyệt Lan cầm hai cái chân mượt lông của chú Husky lên, xỏ đôi giày bóng rổ từng được minh tinh đeo có giá cả triệu tệ kia vào. Husky "Gầu" một tiếng, như đang nói con thích lắm. Trương Tú Lệ giật giật khóe miệng, cố giữ bình tĩnh. Nhụy Bạch Y đang đi xuống từ lầu hai: "……"(Em rể của Kanye(West): Ý chỉ Trevis Scott, một rapper nổi tiếng.
Kanye West cưới Kim Kadashian, còn Travis Scott hẹn hò với Kylie Jenner là em gái của Kim.)…Thấy người đi tới, Trương Tú Lệ khụ một tiếng, nói với Dư Nguyệt Lan: "Bà chủ, cô gái này chính là Bạch Nhụy Nhụy."Chị ta chỉ về phía Nhụy Bạch Y. Mấy dì giúp việc ở đây đều hơi sửng sốt, không rõ tại sao Trương Tú Lệ lại thình lình giới thiệu một đứa ở đợ với bà chủ lớn nhà họ. Họ ngẩng đầu nhìn lên, lại đồng thời sửng sốt.
Một thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu đi xuống từ lầu hai, bộ quần áo trên người thiếu nữ đã thay thành bộ đồ hầu gái mà Trương Tú Lệ đưa cho cô. Váy hai màu trắng đen, vòng eo thon mềm dẻo được bó lại, phác họa hoàn mỹ đường cong phần ngực.
Tà váy hơi bồng chỉ dài đến bắp đùi, một đôi tất đen dài ôm lấy đôi chân vừa thon vừa dài, cao tới tận trên đầu gối. Khi cô gái xuống lầu, tà váy hơi tốc lên, để lộ làn da trắng như tuyết không được tất chân bao lấy.
Cho dù phụ nữ thấy cảnh này cũng phải ngẩn ngơ một lúc lâu mới hoàn hồn được. Lúc Nhụy Bạch Y thay bộ quần áo này, Trương Tú Lệ đã kinh ngạc một lần rồi, bây giờ nhìn lại, chị ta càng thấy ngỡ ngàng vì vẻ đẹp của cô. Căn biệt thự này mướn không ít hầu gái, quần áo hầu gái cũng chỉ là bộ trang phục bình thường, nhưng vận lên người cô thì lại vô cùng hút mắt. Mặc bộ đồ này vào cái tuổi thơ ngây kia, đúng là chết nhau mất thôi.
Dư Nguyệt Lan cũng sửng sốt hồi lâu, đến cả chú Husky đang vui vẻ giẫm tới giẫm lui trên đôi giày bóng rổ cũng dừng động tác lại, ngước cái đầu chó lên, thè lưỡi ngơ ngác ngắm cô.——Thường Xảo Xuân không tài nào ngờ được là Dư Nguyệt Lan mới liếc đứa cháu ngoại của mợ một cái mà đã sai Trương Tú Lệ tới nói với mợ, yêu cầu cho Bạch Nhụy Nhụy chuyển từ trường đang học sang THPT số I. Trường THPT số I là trường gì cơ chứ? Đó là trường cấp 3 tốt nhất thành phố này, tỉ lệ đỗ đại học cao hú hồn.(THPT số I: các trường, bệnh viện tại các địa phương bên Tàu được đánh số 1, 2, 3, 4.
Trường số 1 thường là trường điểm, trường chuyên lớp chọn.)Nguyên nhân mà Trương Tú Lệ đưa ra là, khu biệt thự này có xe bus đến thẳng THPT số I, Bạch Nhụy Nhụy đi học tiện hơn.
Như vậy thì mợ ta có thể yên tâm hơn, mà yên tâm rồi thì làm việc cũng chú tâm hơn nhiều. Dư Nguyệt Lan không cho phép bể phun nước có chút bụi bẩn nào, mợ ta phải nghĩ cách loại bỏ tất cả những thứ có khả năng tạo ra vết bẩn. Thường Xảo Xuân vừa mừng vui kinh ngạc vừa sợ hãi sửng sốt, mợ ta giật giật khóe môi hồi lâu, thầm nghĩ: Đầu óc của người giàu quả là khác hẳn đầu óc người bình thường, vì muốn một nhân viên vệ sinh như mợ ta tập trung vào công việc hơn mà còn quan tâm đến cả chuyện nâng cao hoàn cảnh học tập của cháu ngoại mợ ta. Quan tâm thì cứ quan tâm cho trót đi, đây là chuyện tốt mà! Vì thế ngày hôm sau Thường Xảo Xuân bèn đưa Bạch Nhụy Nhụy đến ngôi trường tồi tàn của cô để làm thủ tục chuyển trường.
Lúc họ đi, hiệu trưởng của ngôi trường tàn tạ kia còn nhìn họ mấy lần. Tốc độ bên Trương Tú Lệ cũng rất nhanh, chỉ trong một ngày mà chị ta đã chuyển học bạ của Bạch Nhụy Nhụy sang trường THPT số I, cùng ngày ấy, chị ta đưa ngay cho Bạch Nhụy Nhụy một bộ đồng phục của trường THPT số I.…Nhụy Bạch Y mặc đồng phục trường vào, cô thấy cũng không thoải mái y như mặc đồ hầu gái.
Tóc cô có thả ra cũng chỉ dài đến ngang vai, dù vẫn mượt mà đen nhánh, rất dày, nhưng từ lúc sinh ra đến giờ cô chưa để tóc ngắn thế này bao giờ, đến giờ cô vẫn chưa thích ứng lắm với kiểu tóc đơn giản thế này. Nhụy Bạch Y cầm cái lược chải đầu cũng rất kỳ quái, buộc tóc lên bằng sợi dây có gắn quả dâu tây kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!