Chương 30: Bé Cưng Ngoan Đừng Quấy

Dạ Nhuận trợn tròn mắt nhìn Nhụy Bạch Y, hai tai dựng thẳng lên, vẻ kinh hãi treo trên gương mặt. Sau khi chàng ngây người một lúc lâu, nhiệt độ trong sương phòng lập tức tăng lên chót vót.

Mãi đến khi Nhụy Bạch Y chớp chớp mắt với chàng, đôi môi hồng khẽ nhếch, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa dịu dàng vang lên, "Làm chứ?"Dạ Nhuận: "……"Chàng cảm giác được bàn tay nhỏ kia lại véo véo, còn mạnh tay hơn hồi nãy, véo đến mức toàn bộ đầu óc chàng đều phóng tít lên mây, lúc này người con gái nói: "Đến đây nào."Dạ Nhuận: "…………"Mẹ kiếp. Chàng biết ngay chàng sẽ chết trong tay cô gái này mà. Một tiếng "Rầm" vang lên, vật nặng nào đó trở mình, suýt thì đè sụp cả giường.

Hai đụn nhô lên trong chăn hòa thành một đụn cao cao chỉ trong nháy mắt.

Cái đầu nho nhỏ kia bị một cái đầu khác che lại, hai đầu giao hòa bên nhau. Tiếng hít thở hổn hển ngâm nga, tuyết ngoài cửa sổ rơi nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, chậm rãi hạ cánh trên mặt đất.

Trong phòng lại là mưa rền gió dữ, mưa nặng giọt lành, nhịp điệu nặng nề đập vào không khí. Ánh nến nhạt nhòa trong phòng điên cuồng nhảy múa, chiếu rọi cảnh trăng non ngọt ngào dưới mành.

Hương xông lượn lờ và hương mùa Đông lành lạnh nhàn nhạt bị ngọn lửa cháy bỏng đốt lên, tràn ngập khắp sương phòng, quanh quẩn không tiêu tan. Va chạm trong không khí, có tiếng nức nở của người thiếu nữ. Không biết đã qua bao lâu, trong bầu không khí nóng bỏng mà màn tuyết rơi không thể làm hạ nhiệt, tiếng khóc của cô gái vọng ra. Tiếng khóc dập tắt đoạn nến cuối cùng, ánh trăng buông xuống.

Màn đêm bị xua khỏi không trung, mặt trời đã ló ra, mà tiếng khóc kia vẫn chưa dừng lại. Quầng mặt trời mọc lên trong không khí lạnh lẽo, ánh lửa sắp chịu không nổi trận mưa tuyết.

Trong mùa Đông khắc nghiệt thế này, mà nó vẫn tỏa nhiệt không chút để ý. Thế giới ngoài cửa sổ đã khoác áo mới, bông tuyết biến thành hạt tuyết, rơi mỗi lúc một vội vàng hơn, nhưng một góc nóng bỏng trong căn phòng vẫn chưa dừng lại. Dạ Nhuận bị Nhụy Bạch Y đá xuống giường, lăn xuống cùng cả chăn.

Thật ra Nhụy Bạch Y đã bị vần vò không còn sức lực gì, nhưng Dạ Nhuận cứ như cầm thú vậy, nàng không chỉ muốn đá chàng, nàng còn muốn bóp chết chàng. Nhắc tới từ "bóp" kia, cảm giác hối hận tận cùng chợt dâng lên trong lòng Nhụy Bạch Y, ngay sau đó là cảm giác toàn thân co rút, mồ hôi lạnh đầm đìa. Nàng rụt người trong góc giường, cảm thấy xương cốt toàn thân sắp tan ra, nhức mỏi không bút nào tả xiết.

Hơi lạnh trên cơ thể chẳng bao lâu sau lại được bao bọc bởi hơi ấm. Nàng cả kinh mở mắt ra, cũng may không phải là cái mặt bự ham mê sắc dục của Dạ Nhuận, mà là một chiếc chăn rất dày che khuất người nàng.

Dạ Nhuận cầm chiếc áo rơi trên đất lên khoác vào, ngơ ngác nhìn nàng một cái, xoay người ra khỏi phòng.

Chỉ một chốc sau chàng lại quay lại, ôm một bó than xương bạc trong tay.(Than xương bạc: Một loại than có chất lượng rất cao, được cho là cháy đủ cả ngày lẫn đêm.)Chàng thêm đủ than cho chậu than rồi lại ra khỏi phòng, hòa vào màn tuyết trắng xóa bên ngoài. Nhụy Bạch Y muốn ngủ, nhưng lại đau đến mức không ngủ nổi.

Chung quanh yên tĩnh lạ thường, tiếng lửa tanh tách trong chậu than cũng có vẻ ồn ã.

Nhụy Bạch Y cuốn chiếc chăn trên người chặt thêm, thầm mắng Dạ Nhuận trong lòng ngàn vạn lần. Đây là lần đầu nàng tán tỉnh chàng như vậy, nàng cũng nếm phải trái đắng khổ sở lắm rồi.

Nếu trước đó nàng biết Dạ Nhuận sẽ trở nên đáng sợ thế này, có đánh chết nàng cũng sẽ không trêu chọc chàng. Nhụy Bạch Y ló đầu ra khỏi chăn, quét mắt một vòng quanh phòng mà không phát hiện bóng dáng Dạ Nhuận.

Nàng nhíu mày, lấy làm khó hiểu vì làm sao thằng cha này đã phát khùng phát điên một trận mà vẫn còn sức để ra ngoài.

Nàng há miệng gọi một tiếng, không có ai đáp lại nàng cả. Nhụy Bạch Y lại chui đầu vào trong chăn, cuốn chăn chặt hơn, đột nhiên nảy sinh cảm giác mình bị vứt bỏ. Lên giường xong là lạnh lùng máu lạnh vô tình vô nghĩa sung sướng sảng khoái chả lưu luyến tí nào bỏ đi luôn, cũng phù hợp với hình tượng của La Sát Giết Người Trong Đêm Nhuận đấy. Ước chừng qua một khoảng thời gian bằng nửa nén hương, khi Nhụy Bạch Y sắp chắc chắn là nàng đã bị Dạ Nhuận vứt bỏ, cửa phòng bị đẩy ra kẽo kẹt từ bên ngoài, một cái bóng đen nhanh chóng nhảy vào, sau đó đóng cửa lại. Không khí lạnh xâm nhập vào phòng còn chưa kịp mang theo các đồng bọn nhỏ của chúng vào theo thì đã bị ngăn cách lại, ngay sau đó lại bị lửa nóng từ lò than tấn công, bị cắn nuốt hầu như hết sạch.

Căn phòng ấm áp trở lại. Nghe thấy động tĩnh, Nhụy Bạch Y thò đầu ra khỏi chăn, nàng thấy người đàn ông nắm chặt một cái bình nhỏ màu đen trong tay, trên đuôi tóc và bả vai chàng có dính tuyết. Chàng đã đi đến mép giường rồi nhưng lại nghĩ đến điều gì, bèn đặt cái bình nhỏ kia bên gối, nhìn nàng một cái, đi đến cạnh chậu than hơ hai bàn tay to của mình trên chậu một lát, hơ xong chàng xoa xoa lòng bàn tay, rồi mới quay lại. Nhụy Bạch Y không muốn để ý tới chàng, đầu rụt vào trong chăn.

Nàng nghe thấy có tiếng sột soạt vang lên bên ngoài chăn.

Nhưng chẳng mấy tiếng động đã dứt, chăn trên người nàng bị vạch ra nhẹ nhàng, người nọ trượt vào, dán sát cạnh nàng. Nhụy Bạch Y lập tức véo lên cánh tay chắc nịch của người đàn ông, muốn đá chàng một cú, đuổi chàng đi ngay."Bé cưng ngoan, đừng quấy, ta bôi chút thuốc cho nàng đã nhé." Giọng nói của Dạ Nhuận như tê dại, khản đặc đi, trầm trầm thấp thấp.

Chàng kiên nhẫn dỗ dành nàng. Thấy khuôn mặt nhỏ của nàng hẵng còn nước mắt, còn cả vẻ mặt "thiếp muốn giết chàng", ngực chàng thắt chặt lại, lòng rất là đau.

Nhưng lúc đấy làm sao chàng khống chế được, chàng mà khống chế được thì còn là đàn ông nữa không."Cút!" Hốc mắt Nhụy Bạch Y hoe đỏ, nàng đá chàng.

Đến cái mức này thì cũng đủ để tưởng tượng Dạ Nhuận đã làm chuyện cầm thú cỡ nào. Dạ Nhuận cứ để nàng đá, chờ nàng đá mệt rồi, chàng rúc người dưới chăn bôi thuốc cho nàng."Nhóc con, nàng nhớ kỹ nhé, trên người ta nàng véo chỗ nào cũng được, đánh làm sao đá kiểu gì ta cũng chịu.

Nhưng chỗ đó thì không được, không, thật ra cũng được, chẳng qua về sau nàng phải nhớ kĩ, cho ta chuẩn bị trước đã."Dạ Nhuận vừa bôi thuốc cho Nhụy Bạch Y, vừa ôn tồn dỗ nàng.

Chàng không cảm thấy hành động bất thình lình mà Nhụy Bạch Y vừa làm là do nàng thân kinh bách chiến, mà là bởi cô nhóc được nuôi dưỡng trong khuê phòng này không biết đàn ông và phụ nữ khác nhau, không biết có một số chỗ của đàn ông không được phép sờ linh tinh. Nhụy Bạch Y lại đá chàng vài cú, quá trình bôi thuốc không được thuận lợi, Dạ Nhuận không né không tránh, chờ nàng đá đủ rồi mới tiếp tục bôi thuốc cho nàng.

Bôi thuốc xong, Nhụy Bạch Y mới thấy thoải mái hơn một chút, nàng cũng thật sự rất mệt mỏi, không có sức để tâm đến Dạ Nhuận nữa, cuốn mình trong chăn nặng nề chìm vào giấc ngủ. Thân hình nho nhỏ của nàng cuộn tròn trong tư thế thiếu cảm giác an toàn, nàng cuộn mình lại, đầu trượt xuống khỏi gối.

Dạ Nhuận cau mày, dịch người bao lấy cơ thể bé nhỏ của Nhụy Bạch Y từ phía sau, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ đặt trước ngực nàng, đan mười ngón lại nắm chặt bàn tay Nhụy Bạch Y. Cằm chàng đặt cạnh cổ Nhụy Bạch Y, hơi thở kề sát bên nhau.

Chàng rơi vào mộng đẹp trong những tháng ngày thức dậy bên nàng, tắm ánh nắng mùa Đông nơi đây. Lần này Nhụy Bạch Y lại mơ thấy con chó vàng to tia, miếng thịt ba chỉ trong miệng chú chó vàng đã bị chú ta ăn hết từ lúc nào không hay.

Chú ta chồm móng chạy tới nhảy bổ vào người nàng, điên cuồng giẫm nàng, đuôi quẫy muốn lìa cả ra."Xẹt xẹt", hàm răng chó của chú chó vàng to xé nát quần áo của nàng, Nhụy Bạch Y gào lên một tiếng trong mơ.

Khi nàng bừng tỉnh, lông mi nàng run rẩy, trán và mũi lấm tấm mồ hôi. Lúc tỉnh dậy nàng phát hiện mình đang nằm trong một lồng ngực ấm áp và vững chãi, hơi thở và hương vị của vòng ôm này giống chú chó vàng to như đúc. Nàng giật mình, anh chó vàng bự càng ôm nàng chặt hơn. Nhụy Bạch Y: "……"Tỉnh lại nàng mới biết đó chỉ là một giấc mộng thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!