Chương 28: Cô Gái Này Muốn Mạng Của Chàng

Trúc Châu nhìn hai con chuột to cồ cộ kia, chẳng dám động cựa lấy nửa bước.

Thấy chúng nó ăn hết nửa bát gạo mà có vẻ vẫn còn chưa đủ, con bé chỉ có thể nhịn đau múc thêm ít gạo cho chúng nó.

Phủ Hầu này không thiếu gạo, nhưng con bé cảm thấy thế này thì uất quá, người ta thấy chuột thì chuột phải vắt giò lên cổ chạy, đến lượt nó, nó lại phải dùng gạo để lấy lòng chuột. Trúc Châu cảm thấy cứ thế là không được, làm người thì phải dũng cảm một chút.

Vì thế nó nắm tay lại, rồi lại siết tay thành nắm đấm, như làm ra một quyết định thấy chết không sờn gì vậy, kêu "A" một tiếng. Con bé cầm lấy con dao phay trên thớt. Hai con chuột béo ngẩng đầu liếc nó một cái, lại cúi đầu ăn gạo tiếp. Trúc Châu: "……"Con bé nắm dao phay, lại "A!" tiếng nữa. Hai con chuột béo vẫn không dao động. Răng con bé đánh vào nhau lập cập, nó giơ con dao phay trong tay lên, hai giọt lệ lăn xuống khỏi mắt, run rẩy đi từng bước về phía bọn chuột.

Trong đầu con bé là hình ảnh nó xoẹt dao mấy cái, đuổi được chuột đi. Nhưng tỉnh hồn, hóa ra đó chỉ là ảo tưởng, con bé không cách nào bước tiếp được.

Bấy giờ hai con chuột đã gặm sạch gạo, lại ngẩng đầu nhìn con bé bằng đôi mắt chuột. Quả thực là khinh người quá đáng! Trúc Châu cắn môi, lại chảy hai giọt nước mắt nữa, một tiếng "Kẹt" chợt vang lên từ cửa. Con bé ngẩng đầu, một người đàn ông áo đen đẹp trai cao ráo đứng đó. Người đàn ông ôm một thiếu nữ áo trắng đẹp tuyệt trần trước người, thiếu nữ kia……"Tiểu thư!"Trúc Châu mở to hai mắt, lập tức nắm con dao phay trong tay chém về phía người đàn ông áo đen kia. Dạ Nhuận: "……"Mẹ kiếp?

Chàng giữ sẵn eo Nhụy Bạch Y xoay người đi, con dao phay trong tay Trúc Châu chém lên khung cửa, rút mãi mà không nhổ ra được.

Con bé quýnh quá đỏ hết mắt lên, dứt khoát từ bỏ dao phay, xoay người, đâm đầu về phía Dạ Nhuận. Dạ Nhuận: "……"Không ngờ cô hầu mới nãy còn run như cầy sấy khi đối đầu với hai con chuột, bây giờ thấy chàng lại hết cầm dao chém rồi định lấy đầu đâm chàng thành đậu phụ.

Chàng không ôm Nhụy Bạch Y né tránh nữa.

Khi cô hầu chuẩn bị đâm vào chàng, chàng vươn tay ra, điểm lên huyệt đạo trên vai trái của cô hầu. Cô hầu đứng im tại chỗ, trừng đôi mắt to đầy vẻ "Anh còn không buông tiểu thư nhà tôi ra, tôi sẽ đâm chết anh!" nhìn chàng, hai giọt lệ lăn xuống khỏi con ngươi. Dạ Nhuận mở miệng bật cười, ôm bả vai Nhụy Bạch Y, "Con ranh này có hơi đần, nhưng đối xử với nàng cũng chân thành phết."Trúc Châu: "……"Nhụy Bạch Y nhìn gương mặt nhỏ vừa dữ tợn vừa sợ hãi của Trúc Châu một lát, đầu bỗng trống rỗng.

Vừa nãy con nhóc mít ướt này gào mấy tiếng, nàng tưởng có chuyện gì nên kêu Dạ Nhuận đưa nàng tới xem sao.

Không ngờ con nhóc mít ướt này đang thi gan với hai chú chuột.

Vậy mà gặp được Dạ Nhuận, đứa mít ướt này lại như biến thành người khác vậy. Sợ thì vẫn sợ, nhưng cô bé cũng…… nóng lòng bảo vệ chủ. Nhụy Bạch Y đột nhiên cảm thấy đầu mình hơi choáng váng, nàng che trán lại.

Dạ Nhuận ở ngay sát bên tai nàng nhưng chàng hỏi gì nàng cũng không nghe thấy nữa.

Nàng được Dạ Nhuận bế lên lần nữa, quay trở lại sương phòng. Cô nhóc mít ướt bị bỏ lại một mình trong phòng bếp nhỏ.

Đầu nàng đặt lên ngực Dạ Nhuận, nàng lẳng lặng nhìn cô nhóc mít ướt, thấy con bé cứ đứng yên ở đấy, mãi mà không nhúc nhích, y như một con ngỗng nhỏ đáng yêu. Mỗi lần gặp được ai đối xử tốt với mình, trái tim Nhụy Bạch Y đều sẽ co lại, cảm thấy sửng sốt.

Những tình cảm bình thường nhất bị đóng băng trong xương cốt nàng sẽ mở ra một ít, trái tim ít khi rộn rã cũng bỗng nảy lên nhè nhẹ. Ngụy Nhuận từng nói với nàng: "Cho dù trái tim nàng lạnh lẽo, ta vẫn muốn sưởi ấm cho nàng."Nhụy Bạch Y nghĩ, trái tim nàng đã ấm áp lên nhiều rồi.

Từ khi quen được Ngụy Nhuận, dường như toàn thế giới đều đang tỏ vẻ thân thiện với nàng.

Những sự hiểm ác và tăm tối kia dường như cũng không còn quan trọng nữa, cho dù chúng còn đang tồn tại, nhưng đã cách nàng mỗi lúc một xa……Khi được bế về đến phòng, Nhụy Bạch Y giật tay áo Dạ Nhuận: "Giải huyệt đạo cho con bé đi."Dạ Nhuận cười một tiếng: "Đừng sợ, ta xuống tay nào có nặng, nửa canh giờ nữa huyệt sẽ tự giải thôi."Nhụy Bạch Y véo véo cánh tay chàng, giọng nói lành lạnh, "Bây giờ luôn."Dạ Nhuận nhìn nàng một cái, "Rồi."

Sau khi Trúc Châu được giải huyệt, con bé lại gào lên ông ổng định nhào tới tấn công Dạ Nhuận, dù rõ ràng hai chân nó run muốn lìa ra tới nơi.

Dạ Nhuận lại bổn cũ soạn lại, chỉ đành điểm huyệt con bé, rồi nhìn về phía Nhụy Bạch Y với vẻ mặt vô tội. Nhụy Bạch Y đỡ đỡ trán, mở miệng giải thích với Trúc Châu, đây là câu dài nhất mà nàng từng nói kể từ khi vượt thời không đến thế giới này. Nàng nói rất đơn giản, rất thẳng thừng. Nàng nói Dạ Nhuận là người nàng thích, không phải người xấu, nàng còn nói……"Về sau ta sẽ rời khỏi nơi này với chàng ấy."Trúc Châu: !!! Dạ Nhuận: ???

Về phía Dạ Nhuận, chàng tự cảm thấy chuyện tình giữa mình với cô con gái dòng chính tuyệt sắc của phủ Hầu tiến triển hơi bị nhanh, nhưng chàng không ngờ trong lòng cô con gái dòng chính này, chuyện lại nhanh đến mức đấy. Rõ ràng họ chỉ mới quen nhau có mấy ngày, tổng thời gian gặp nhau suốt mấy hôm còn chẳng đủ một ngày một đêm, cô nhóc này còn chưa biết cả tên của chàng, thế mà lòng nàng đã thầm nảy sinh ý nghĩ sẽ bỏ trốn với chàng ư? Chàng…… có sức hút đến thế sao. Tâm trí của Dạ Nhuận đã bay vút lên trời, nhất thời không tìm được phương hướng. Mãi đến khi Nhụy Bạch Y nói: "Nếu em không tin, thì ta bắt chàng ấy đứng trước mặt em cho em đá một cái, chàng ấy cũng sẽ không tức giận đâu."Dạ Nhuận: ? Cô gái, ai cho nàng dũng khí nói ra những lời này?! Trúc Châu trợn tròn hai mắt, tất nhiên là con bé không tin. Nhụy Bạch Y biết con bé sẽ không tin.

Nàng không thích ồn ào, không muốn để lúc giải huyệt rồi con bé mít ướt này lại gào thét kêu la, nàng bèn vươn tay khỏi tay áo, nâng tay nhéo một cái lên ngón tay cái của Dạ Nhuận, giọng nói có vẻ không còn sức lực gì, "Chàng đi qua đi."Giọng nàng có dịu mềm đến mấy cũng không thể che giấu được sự thật là câu này dùng giọng điệu ra lệnh, chứ không phải là khẩn cầu. Dạ Nhuận: "……"Chàng lập tức tóm lấy cằm Nhụy Bạch Y, nhéo nhéo, giọng nói nguy hiểm, biết rõ mà còn cố hỏi: "Qua làm gì?"

Nhụy Bạch Y: "Cho con bé đá một cái."Dạ Nhuận: "……"Lực bóp trên cằm Nhụy Bạch Y tăng thêm. Nhụy Bạch Y đúng là bị bóp đau, nên kêu "A" một tiếng theo bản năng. Dạ Nhuận lại không buông ra, nhìn nàng bằng ánh mắt hung ác nham hiểm. Bị chàng nhìn đăm đăm thế này, Nhụy Bạch Y chợt nhớ tới thân phận thật của chàng.

Vậy nên nàng dập tắt suy nghĩ không định nói lý buồn cười kia đi.

Nàng nói: "Thiếp nói sai rồi."Mới nãy chắc não nàng đình công nên mới nảy ra ý nghĩ thế này, Ngụy Nhuận là Thái Tử trên Cửu Trùng Thiên, sao có thể ngoan ngoãn đi ra trước mặt người ta để người ta đá được. Nàng đá thì được, kẻ khác thì không."Chàng giải huyệt cho con bé đi." Cằm Nhụy Bạch Y bị nhéo rất là đau, nàng nhíu mày, hai tay ôm lấy cánh tay Dạ Nhuận, bỏ tay chàng ra.

Dạ Nhuận nhéo như thế đúng là cũng không nhẹ, tay chàng vừa bỏ ra, một dấu đỏ rất sâu đã hiện lên trên cái cằm trắng nõn mềm mại của nàng. Xương mày chàng bỗng nhảy dựng."Xì, đúng là phiền toái!" Dạ Nhuận lạnh giọng nói một câu như thế, đoạn đi về phía Trúc Châu. Sau khi giải huyệt đạo của con bé, chàng nhìn nó, "Đá đi."Trúc Châu: "……"!!!"Đá đi." Dạ Nhuận nâng mí mắt lên một chút, thấy con bé còn ngây ra, chàng dứt khoát vén vạt áo lên, nâng một chân lên ghế, còn vỗ vỗ, hếch mắt bảo Trúc Châu, "Nào."Trúc Châu: "…………"Không khí trong phòng ngưng lại một lúc lâu, rốt cuộc Trúc Châu cũng tỉnh người ra, con bé xua tay điên cuồng, "Không không không không không, không cần! Em em em em tin rồi!"

"Vậy không phải là xong rồi sao, rách việc." Dạ Nhuận thả vạt áo về, bỏ chân khỏi ghế. Sau đấy, Trúc Châu khiếp sợ nhìn qua nhìn lại giữa hai người một lúc lâu.

Thấy hai người vẫn còn đang nói chuyện, nó ở lại đây quấy rầy cũng không hay, bèn che trái tim nhỏ sợ hãi quá độ lại, rời khỏi phòng, đồng thời đóng cửa phòng hộ hai người. Đột nhiên, ở trong lòng con bé, Dạ Nhuận đã thay đổi hình tượng, chàng biến từ tên dê xồm hung ác quá quắt thành hiệp khách bảo vệ ngoan như chú cún trung thành của tiểu thư nhà con bé. Một câu chuyện tình yêu trắc trở "Khi nào núi kia mòn hết, trời đất hợp làm một, thì thiếp mới rời xa chàng" nảy ra trong đầu con bé.

Sau khi Trúc Heo rời khỏi đây, Dạ Nhuận quay người lại, ánh mắt dán lên thiếu nữ áo trắng nằm trên giường. Thiếu nữ không còn chút sức lực nào, dựa vào đầu giường, chiếc chăn gấm màu lam đắp trên người nàng, ở dưới ngực một chút, mặt nàng cũng chẳng có vẻ kinh ngạc là bao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!