Chương 27: Hôn Cái Miệng Toàn Vị Ớt Xào

Nàng nhận ra bức tranh kia. Đấy là bức tranh mà thợ vẽ do Chu Bình Quân tìm tới vẽ lại theo mô tả của nàng. Hôm nay Chu Bình Quân mới về từ cung không bao lâu đã được nghe đám đàn bà con gái thuật lại chuyện của nàng, sau đó ông ta báo quan.

Ông ta vẫn chưa tự mình tới liếc nàng, quan tâm nàng lấy một lần, mà chỉ phái một thợ vẽ tới, dò hỏi nàng về đặc điểm hình dáng hình tượng của thích khách."Thiếp cố ý đấy." Nhụy Bạch Y nói: "Chẳng lẽ chàng muốn bị bắt?"Dạ Nhuận lại bóp mặt nàng: "Nhưng nàng cũng không thể miêu tả ta xấu thế này được."

"……"Cùng lúc đó, ngoài cửa một tiệm vật liệu may mặc tên là "Thêu Siêu Tuyệt", một cô gái đội mũ che rèm vội vàng chạy đến.

Rõ ràng tiệm đã đóng cửa, nhưng cô gái đứng ngoài cửa gõ nhẹ mấy chỗ một lát, một cái lỗ nhỏ trên cửa được người phía trong vạch ra, để cô gái đội mũ che rèm chui vào. Một nửa cây nến đang được đốt trong tiệm, ánh nến tối tăm không soi tỏ khuôn mặt ẩn dưới rèm mũ của cô gái, cô ta ngồi xuống đối diện chủ tiệm Thêu Siêu Tuyệt."Các ông làm ăn thế này là sao? Sau khi nhiệm vụ thất bại đêm hôm đấy, không phải ta đã báo với bên này hủy bỏ nhiệm vụ rồi sao, sao các ông còn tự tiện hành động?"Cô gái nghĩ trăm lần trong lòng cũng không ra.

Sau khi nhiệm vụ ám sát đêm hôm ấy thất bại, hôm sau biết được tin tức Chu Mỹ Nhụy còn sống, cấp trên đã ra lệnh cho cô ta đến đây chất vấn.

Thái độ của đám sát thủ bên này cũng rất tốt, lập tức trả lại tiền thưởng cho họ luôn.

Trước kia đã bàn với nhau rồi, không nên chuyện thì không lấy tiền, bên này là chuyên nghiệp nhất kinh thành. Ai ngờ mới tối qua thôi, bên này lại tự cho mình là chủ, phái sát thủ chạy tới phủ Hầu giết người. Họ đã hoàn lại tiền luôn rồi, còn nhiệm vụ nhiệm viếc gì nữa? Thấy người đối diện không trả lời, cô gái nói: "Chẳng lẽ còn có kẻ khác muốn giết Chu Mỹ Nhụy?"Chủ tiệm Thêu Siêu Tuyệt: "……"Có cái con quỷ ấy. Mới nãy ông ta không đáp, đấy là vì ngớ ra chưa đáp được.

Bên họ còn có trò không có tiền thưởng mà vẫn chủ động phái sát thủ đi giết người ư? Nhàn quá đau trứng hay gì. Ông ta bèn nói: "Cô nương, có lẽ cô lầm rồi, bên chúng tôi làm ăn chuyên nghiệp, sẽ không vô duyên vô cớ ra ngoài giết người đâu.

Nhận tiền của người, trừ họa thay người, tiền thì chưa lấy, đơn lại chưa ký, chúng tôi tuyệt đối không thể hành động đơn phương."Gương mặt dưới rèm mũ nhăn nhúm lại, cô gái móc một tờ giấy ra từ trong tay áo, mở ra đập lên bàn, "Vậy đây là chuyện gì hử?!"

"……" Chủ tiệm Thêu Siêu Tuyệt cầm tờ giấy kia lên nhìn, "Lệnh truy nã?"Nhiệm vụ chủ yếu của ông ta là bàn bạc với người mua, thống kê tin tức rồi gửi cho ông trùm Tay Săn Sấm Sét của cục sát thủ phái người thực hiện.

Bên kia mới là phe chia sát thủ tùy theo nhiệm vụ, chứ thân phận ông chủ bị giam trong một tấc vuông nho nhỏ nơi đô thành này như ông ta, không có mệnh lệnh bên trên, thì ông ta không thể bước ra khỏi cửa hàng này dù chỉ một bước. Phàm là dám bước ra, thì đấy chính là ngày chết của ông ta, cho nên bình thường người ông ta tiếp xúc nhiều nhất không phải khách bình thường thì là khách đặc thù.

Ông ta không để ý đến chuyện bên ngoài, bên ngoài xảy ra chuyện gì, cũng không truyền được tới tai ông ta quá nhanh. Chuyện phủ Bình An hầu có sát thủ đã đồn đãi lâu rồi mà ông ta vẫn chưa biết gì. Xem xét bức họa trên lệnh truy nã một lát, người đàn ông nói: "Đây không phải là người của cục tôi.

Cục chúng tôi không có sát thủ có tướng mạo xấu xí thế này."Cô gái: "……"Người đàn ông lại nói: "Huống hồ trên lệnh truy nã này có ghi, đêm qua phủ Bình An hầu có sát thủ xâm nhập, có ý hành hung, nhưng không nói rõ là muốn giết ai.

Sao cô nương lại biết sát thủ này đi giết Chu Mỹ Nhụy? Biết đâu người ta đến giết kẻ khác trong phủ Hầu, giết Bình An Hầu gia cũng không biết chừng."Cô gái: "……"Tất nhiên là cô ta biết tay sát thủ kia đến giết Chu Mỹ Nhụy rồi!"Ông thì biết cái gì? Không nói rõ ra là vì còn ngại thanh danh của Chu Mỹ Nhụy.

Cô ta lại không được Bình An hầu thích, nhưng dù gì cũng là đứa con gái dòng chính duy nhất của Bình An hầu, nửa đêm lại có sát thủ xông vào viện, thế này còn ra thể thống gì nữa? Sự trong sạch của người con gái là quan trọng nhất."

"Thì ra là thế." Người đàn ông gật đầu, "Nhưng người trên bức tranh này nhất định không phải là sát thủ cục tôi."Cô gái: "…… Vậy thì là của cục nào?"

Người đàn ông nói: "Tổ chức sát thủ trong kinh thành chỉ có mấy nhà thôi, nếu cô nương không chê phiền thì có thể đi hỏi thăm từng nhà.

Nhưng chắc là có hỏi cũng chẳng ích gì."Nỗi nghi hoặc trong lòng cô gái càng sâu thêm. Người đàn ông lại nói: "Cô nương hẳn nên vui vẻ mới đúng, người đứng sau tên sát thủ kia không phải có chung chí hướng với các cô sao? Chỉ cần Chu Mỹ Nhụy chết, ai giết mà chẳng vậy?"Cặp mắt dưới rèm che mở lớn sáng ngời. Sau đó cô ta không quấy quả nữa, rời khỏi tiệm Thêu Siêu Tuyệt, bước nhanh vào một con hẻm nhỏ. Trong hẻm, một chiếc xe ngựa đang dừng đấy. Cô ta nhanh chóng trèo lên xe ngựa, chui vào."Tiểu thư."

Cô gái tháo chiếc mũ có rèm trên đầu xuống, lời lẽ cung kính, thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện trong cửa tiệm may mặc."Còn có kẻ khác muốn giết nàng ta ư?" Giọng điệu của chủ nhân trong xe không nghe ra được là vui hay giận."Không sai."

"Còn ai lại muốn giết nàng ta nhỉ?"

"Cái này…… Nô tỳ cũng không biết."

"Đi về trước đã." Chủ chiếc xe xốc lớp rèm trên cửa sổ xe, nhìn thoáng ra màn đêm bên ngoài, thờ ơ nói. Cô hầu của nàng ta lại không nhịn được nói: "Nhưng mệnh Chu Mỹ Nhụy cũng lớn thật, trước sau đã bị ám sát hai lần mà vẫn giữ được hơi tàn đến tận giờ."Chủ xe đột nhiên cười: "Màn đêm tối nay rất đẹp, hy vọng sáng mai có thể có tin tức tốt."Cô hầu chợt hiểu rõ ý của nàng ta, ánh mắt sáng lên, "Vâng."Cô ta nghĩ thầm, người đứng sau lưng cùng chí hướng với họ này, có lẽ đêm nay có thể tiết kiệm được một chuyện cho bọn họ."Nhưng tiểu thư à, lệnh truy nã đã đăng rồi, chỉ sợ người có chung mục đích với chúng ta cũng hủy bỏ nhiệm vụ mất." Cô hầu lại nghĩ đến chuyện này."Không sao, vậy cứ để cô ta chết chậm rãi, chỉ cần cô ta biến mất vào cuối năm là được." Chủ xe buông rèm, ngáp một cái, đáy mắt lại không che giấu nổi vẻ bực bội. Bởi vì bấy giờ cũng không còn cách cuối năm bao xa.……"Được rồi, thấy đêm hôm nay đẹp thế này, ta tha cho nàng một mạng." Dạ Nhuận không truy cứu nữa, chàng vo lệnh truy nã trong tay thành một cục, vứt qua một bên, vuốt ve cánh môi của Nhụy Bạch Y, ánh mắt tối đi."Sao chàng cứ một hai phải treo mạng miếc gì gì trên cửa miệng thế, chàng thích giết người đến vậy sao?" Nhụy Bạch Y hỏi chàng. Lúc nói chuyện nàng mở miệng ra, ngón tay đang vuốt ve môi nàng của Dạ Nhuận suýt chạm vào đầu lưỡi nàng, nàng vội quay mặt sang một bên. Dạ Nhuận nhéo mặt nàng về, nhếch môi cười, "Giết người làm ta vui sướng."

"……"Chàng vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ mềm mại của Nhụy Bạch Y, cố ý hù dọa: "Nếu nàng không ngoan, ta cũng sẽ giết nàng."

"……"

"Cho nên đêm hôm chàng lại chạy đến đây, vẫn là tới để giết thiếp à?" Đôi mắt đen lúng liếng của Nhụy Bạch Y nhìn thẳng vào chàng. Dạ Nhuận: "……"Sao câu này nghe cứ kỳ kỳ thế nhỉ, "Lại" là lại làm sao? Ta sợ nàng nhớ ta đến mức phát điên nên mới tới đấy chứ! Những lời này đến bên môi lại không thốt ra được, bị thay thế bởi một tiếng "Ừ" lạnh lẽo trầm thấp. Cô gái nhỏ quấn mình kín mít trong chăn, chỉ để lộ cái đầu lại như đang cố ý làm chàng tức chết, đôi môi hồng phấn mở ra, nói: "Vậy sao chàng còn chưa động thủ?"Dạ Nhuận: "……"Ngươi nhìn cô nàng này xem, ban ngày được chàng hôn một lúc là đắc ý đến tận giờ còn chưa dứt, đã được voi còn vòi thêm tiên."Con nhóc, lá gan của nàng bị phồng khí hử? To gan gớm." Dạ Nhuận ấn mặt Nhụy Bạch Y về giữa, vẻ lạnh lùng tràn ra, "Lần đầu gặp ta, ta còn nhớ người nào đó đã cầu xin ta từng giết cô ta đấy."Nhụy Bạch Y: Đúng là từng cầu xin. Nàng đang định nói gì đó, ngón tay dài đang véo mặt nàng của Dạ Nhuận bỗng nhiên dời xuống, nắm cổ nàng, nhẹ nhàng bóp chặt, "Có tin bây giờ ta bóp nàng chết tươi không?"

"……"Khoảnh khắc nắm lấy cổ nàng, cả người Dạ Nhuận đều run rẩy, cơn ngứa ngáy kia lại dâng lên yết hầu. Chàng không ngờ cần cổ của Nhụy Bạch Y lại mảnh dẻ thế này, chàng có thể nắm trọn chỉ bằng một bàn tay, sờ còn sướng chết lên được.

Nếu không phải chàng sợ bóp một lát nhỡ không kìm được bóp chết cô nhóc này thật, thì chàng còn muốn sờ cả đêm. Mới dứt lời không bao lâu, chàng lại lỏng tay ra, chỉ nắm thôi, đôi mắt hoa đào lạnh lùng nhìn Nhụy Bạch Y chằm chằm. Nhưng chàng không biết tay chàng lạnh, chàng nắm cổ Nhụy Bạch Y, làm hơi lạnh xâm lấn vào người nàng.

Nhụy Bạch Y nhíu nhíu mày, bật tiếng ho. Ngực Dạ Nhuận thắt lại, chàng sợ tới mức buông ra. Nhụy Bạch Y còn đang ho tiếp, ho đỏ cả mặt."Nàng bị làm sao vậy?" Người đàn ông lập tức luống cuống tay chân, hàng mày rậm dựng như trái núi. Chàng kéo chăn của Nhụy Bạch Y lên trên, đắp cẩn thận cho nàng.

Chàng đứng dậy vọt đến cạnh bàn chuẩn bị rót cho nàng một cốc nước, nhưng sờ lên ấm thì lại thấy đã nguội lạnh rồi.

Khuê phòng bày biện tinh xảo lịch sự tao nhã thế này, vậy mà chẳng có lấy một chút nước ấm. Lúc này, chàng nghe thấy người con gái trên giường "Ọe" một tiếng, hình như đã nôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!