Dạ Nhuận nhìn nàng, nói một câu "Được rồi" lạnh lùng không chút tình cảm, cái chân to kia cũng nhắc qua, nhẹ nhàng trèo lên bậu tường. Chỉ một thoáng, thân hình cao to đĩnh đạc của chàng bao phủ lên thiếu nữ còn đang vịn tường.
Dạ Nhuận không vội nhảy vào sân ngay, đôi chân dài gập ở bờ tường, hếch cằm nhìn Nhụy Bạch Y chằm chằm, khóe môi không kìm được mà nhếch lên. Bây giờ kẻ nhìn xuống lại thành chàng. Cách ngực chàng nửa thước là một cái đầu nho nhỏ.
Trên đầu người con gái là một búi tóc gọn gàng trông không phức tạp lắm, nàng chỉ cài mấy chiếc thoa ngọc trai và một cây trâm bằng phỉ thúy màu lam nhạt.
Chàng dời mắt xuống, thấy vầng trán đầy đặn bóng loáng của nàng, di xuống chút nữa, Dạ Nhuận bị hai tai trắng nõn của Nhụy Bạch Y hấp dẫn. Vành tai đeo hoa tai trăng non ngọc trai, càng tôn lên vẻ nõn nà của da thịt nàng. Ngắm chỗ kia một lát, ánh mắt Dạ Nhuận lại không khỏi di tới nơi hồng hào mềm mại mê người nhất của cô gái. Hai cánh môi xinh khẽ nhếch, hình như nàng hơi mệt nên hổn hển, mũi cũng thở cùng.
Vào lúc này, ý nghĩ nảy lên trong đầu Dạ Nhuận không phải là thương hương tiếc ngọc giữ người nàng lại để nàng khỏi rơi xuống, mà là như si như dại nhớ lại nụ hôn kiều diễm tối hôm ấy. Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân tới gần bên này, Dạ Nhuận mới nâng cao cảnh giác, bàn tay to lập tức vươn sang ôm lấy vòng eo nhỏ của Nhụy Bạch Y.
Chàng cuốn nàng vào trong lòng, ôm nàng nhảy xuống. Có giọng nói vọng vào từ ngoài tường."Mẹ, đã qua đây rồi, mẹ có muốn thăm Tam tỷ tỷ chút không?"Người đang nói là một thiếu niên, là công tử nhỏ thứ năm Chu Khải Hoành của phủ Hầu.
Giọng cậu này nhẹ nhàng, không mạnh mẽ như Chu Khải Ninh, cũng không hoạt bát giống Chu Khải Vũ. Dì Ba Thân thị đang đi ngay bên cạnh cậu ta, giọng nói còn hiền hơn cả con mình, "Để lần sau đi, chúng ta chưa mua gì cả, cầm tay không đến thăm lại kỳ."Chu Khải Hoành: "Mẹ nói rồi đó, vậy lần sau mình đi thăm nhé."Hai người nói rất bình thường, như thể nhìn hết phàm trần thế tục.
Họ đi ngang rồi lướt qua rất nhanh, một lát sau bên ngoài lại lặng đi. Lúc này, bên trong tường, Nhụy Bạch Y bị người đàn ông đặt ở góc tường, cái miệng nhỏ bị bàn tay thô ráp có vết chai của chàng che lại, bây giờ nàng mới cảm thấy hơi thở lạnh lẽo áp bức mình lơi lỏng đi một chút. Dạ Nhuận buông miệng nàng ra, nhếch môi cười: "Ngoan lắm, thế mà lại không kêu."Cũng chẳng phải chàng sợ Nhụy Bạch Y kêu ra tiếng nên mới che miệng nàng lại, cô gái này mê chàng như điếu đổ, nàng sẽ không đẩy chàng vào hố lửa đâu. Chẳng qua chàng cảnh giác quen rồi, từ trong xương tủy chàng đã chẳng tin bất kỳ ai. Tay đã buông lỏng ra, nhưng đầu gối của chàng vẫn để giữa hai chân Nhụy Bạch Y, ép váy nàng nhăn nhúm.
Bấy giờ Dạ Nhuận mới phát hiện cô gái này mặc rất dày, quấn kĩ như cái bánh chưng, chỉ để lộ cái đầu be bé xinh xẻo. Đầu gối Dạ Nhuận vừa bỏ ra, "cái bánh chưng" được chàng đặt trên tường đã tuột xuống ngay, Nhụy Bạch Y kéo cánh tay chàng theo bản năng, khoảnh khắc trượt xuống, nàng rơi vào lòng chàng theo quán tính. Dạ Nhuận: "……"Cô gái này, lúc nào cũng nhào vào lòng chàng! Thật là hết cách với nàng ấy. Dạ Nhuận đẩy nàng một cái, không đẩy nàng ra hẳn.
Không biết là do chàng đẩy nhẹ quá, hay cô gái này mặc quá dày, cuối cùng chàng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, "Cô gái, cô còn muốn nằm trong lòng ta bao lâu?"Vừa rồi trùng hợp thay có một cơn gió lạnh thốc tới, Nhụy Bạch Y cảm thấy ngực chàng nóng hổi, dựa vào thoải mái, lại có thể chắn gió khá kín cho nàng, nên nàng lười đẩy chàng ra.
Bây giờ gió ngừng thổi rồi, nàng buông cánh tay chàng ra, lùi khỏi lòng chàng. Nhưng nàng không ngờ cánh tay dài đang ôm eo nàng lại kéo nàng về.
Người đàn ông ôm nàng một lát, hơi thở hơi hổn hển, "Cô muốn nằm trong lòng ta thì cứ nằm.
Nể tình cô sắp chết, ta sẽ chịu đựng cho cô nằm trong lòng ta thêm lát nữa."Nhụy Bạch Y: "……"Chẳng lẽ đến lúc này rồi mà thằng cha này còn nhớ thương chuyện lấy tính mạng nàng ư? Quả là một sát thủ máu lạnh hết lòng vì công việc. Nàng bèn hỏi: "Họ xài bao nhiêu tiền để mua mạng của thiếp?"Dạ Nhuận đặt tay lên gáy nàng, lại nắm xương tai của nàng, "Sao, cô muốn tự trả tiền thù lao để xin ta không giết cô ư?"
"Thiếp không có tiền."
"……"Dạ Nhuận tức quá bật cười, nâng cằm Nhụy Bạch Y lên, "Không có tiền cũng không sao."Khóe môi chàng nhếch lên rất cao: "Cũng giống đêm đó, cho ta hôn một cái, chỉ hôn một cái thôi, ta sẽ tạm tha cho cô một lần."
"……" Nhụy Bạch Y cạn lời nhìn chàng, suýt thì thốt lên một tiếng "Cút".
Nhưng ngẫm đến việc Dạ Nhuận đang lịch kiếp, tiếng nói phát ra lại là một từ nhàn nhạt "…… Được"."Ngoan lắm." Tay Dạ Nhuận chậm rãi quay mặt nàng qua, nhéo nhéo vô cùng trịnh trọng. Thấy Nhụy Bạch Y ngoan thế này, thân hình mềm mại để mặc cho chàng ôm.
Sự ngứa ngáy trong lòng chàng không thể kìm lại được nữa, tựa như có một bàn chân mèo múp míp cào vào lòng chàng, khiến chàng chìm trong đó, lại không thể rút ra. Chàng nghĩ, chỉ sợ chàng sẽ phải thua trong tay cô gái này mất, sự dịu dàng ngọt lành của nàng vẫn thành công mê hoặc được chàng. Nỗi u sầu chan chứa kia lập tức tản đi.
Nghề nghiệp bình thường cái nỗi gì, đêm tối mênh mang làm sao cơ, niềm tin kiên định là thá gì, tất cả đều không bì được với hương lành ngọc nhuyễn trong khoảnh khắc này, chàng sẵn lòng cùng rơi vào vực sâu với nàng, đắm chìm cùng nàng."Nàng, là của ta!" Tình cảm đã bị ép lại rất lâu trong đáy mắt Dạ Nhuận lập tức trào ra ngoài, rốt cuộc không thể ức chế được nữa.
Tình cảm sâu lắng nhuộm đẫm đôi mắt hoa đào, chàng giữ cái đầu nhỏ của Nhụy Bạch Y lại, kéo khăn che mặt xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi nàng. Mấy lá ngô đồng vàng vọt bị gió thổi bay, rơi xuống búi tóc của Nhụy Bạch Y, chưa dừng lại bao lâu đã bị động tác nóng bỏng của người đàn ông làm rớt xuống. Mảnh lá con dường như đang trừng mắt, tỏ vẻ ghét bỏ với gã đàn ông thối không biết xấu hổ mới hôm qua còn kiên định, nay đã đổi mặt ngay. Nhụy Bạch Y không biết cái anh Dạ Nhuận càn quấy không kiêng nể gì ai này đã nhịn bao lâu.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, chàng đã nhịn rồi.
Vào khoảnh khắc bế nàng lên, chàng phải nhịn.
Mà tới lúc nàng "cố ý" ngã vào lòng chàng, chàng càng phải nhịn nhiều hơn. Khi chàng cho rằng mình không sống được bao lâu nữa, chàng mới dám nếm thử môi nàng như đòi nợ. Tới tối hôm qua, đến giờ phút này, thì chàng không thể nhịn nổi nữa. Nếu đối phương khịt mũi coi thường chàng, hận chàng thấu xương thì thôi.
Tuy rằng La Sát Giết Người Trong Đêm Nhuận chàng đây giết người không chớp mắt, nhưng vẫn rất quân tử với các cô gái, sẽ không bao giờ giở trò lưu manh với họ. Nhưng con nhóc này lại trêu chọc chàng hết lần này đến lần khác, cứ chòng ghẹo chàng mãi. Nàng không thể kháng cự lại sức hút của chàng.
Nàng còn không sợ ánh mắt thế tục, thì sao chàng phải sợ. Mặc dù nàng là con gái dòng chính của phủ Hầu, khác nhau một trời một vực với chàng, nhưng nàng đã si mê chàng như thế, chàng cũng nên dũng cảm một chút. Đủ loại cảm xúc tung bay trong óc chàng, Dạ Nhuận liếm láp quên hết tất cả.
Vị thơm ngọt của đôi môi người con gái làm chàng không thể buông ra dễ dàng, chàng lưu luyến ở bên ngoài một lát, thử cạy môi nàng ra, tiến vào bên trong, chạm vào vùng mềm mại trong ấy.
Thế là máu nóng lập tức dồn lên trên, thần kinh tê dại.
Bàn tay to đang mân mê sau gáy Nhụy Bạch Y khẽ run rẩy. Thân thể Nhụy Bạch Y lại được đặt lên tường, gần như bị khảm vào trong tường.
Vì thân thể này vô cùng yếu ớt, cho dù không trúng thuốc mê cũng chẳng có bao nhiêu sức lực, nên nàng phí rất nhiều sức mới vươn tay ra khỏi tay áo dày nặng, véo lên cánh tay Dạ Nhuận một cái. Nhưng Dạ Nhuận y như phát điên, không tài nào chịu dừng lại, tận khi nàng bật ra tiếng nức nở chàng mới thôi. Bản thân nàng đã mặc nhiều, lại bị Dạ Nhuận đè lên như thế, Nhụy Bạch Y suýt chết vì khó thở.
Sau khi được buông ra, nàng phải thở dốc mất một lúc lâu. Dạ Nhuận lau lau môi, nơi đó vẫn còn hương nhạt mà thiếu nữ để lại, lòng chàng căng đầy, chàng nâng gương mặt đỏ ửng của Nhụy Bạch Y lên, "Cô nhóc vô dụng."Vừa dứt lời, một tiếng hét chói tai đã vang lên: "Kẻ cắp, buông tiểu thư nhà ta ra!!"Một thứ tròn tròn nho nhỏ đo đỏ bị ném tới, chàng khẽ nghiêng đầu, đồng thời dùng tay bảo vệ đầu Nhụy Bạch Y, nhẹ nhàng tránh thoát, ngay sau đó một bóng người nhào về phía chàng. Dạ Nhuận phản ứng cực nhanh, vòng tay qua khoeo chân Nhụy Bạch Y, bế nàng vọt qua một bên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!