Chương 25: Chàng Còn Hôn Thiếp

Nhụy Bạch Y sợ trượt xuống, bèn ôm lấy cổ Dạ Nhuận theo bản năng, không hề để bụng câu nói ghét bỏ cân nặng của nàng mà Dạ Nhuận nói.

Bởi vì ngoài trời đang mưa, nên lúc ôm lấy chàng, nàng chợt cảm giác được vai và gáy Dạ Nhuận đều ẩm ướt, trên người chàng trai này cũng thấm đượm mùi mưa. Người này mạo hiểm cả mưa để đến giết nàng, cũng đủ chuyên nghiệp đấy. Nàng vừa ôm như thế là cả người Dạ Nhuận cứng đờ lại.

Như thể có một cọng lông vũ cào ngay lên người chàng, ngứa ngáy đến độ chàng phải rùng mình một cái. Chờ chàng đứng vững dần, Nhụy Bạch Y mới buông cổ Dạ Nhuận ra, đặt hai mũi chân lên mặt đất, đáp xuống. Nàng ngước mặt, thấy người đàn ông trước mắt đã nhanh chóng thu cảm xúc ngây ngẩn đờ đẫn về, môi chàng nhếch lên rất vẻ phỉnh phờ, "Vì mạng sống, đại tiểu thư quý báu kiêu sa của phủ Hầu cũng biết nhào vào lòng người khác cơ đấy."Nhụy Bạch Y: "……"Được, chàng muốn nghĩ thế nào mặc xác chàng."

Không đúng." Đột nhiên người này nghĩ đến điều gì, chàng nói: "Trước đó ta đã tới hai lần, sao cô còn bất cẩn như thế, không cho mấy hộ vệ tới canh giữ cửa? Chờ ta tới lấy mạng cô sao?"Hòn đá nhỏ vừa nãy là để thử, thấy không có gì lạ nên Dạ Nhuận mới dám nhảy xuống từ trên tường, rồi mở cửa sổ đi vào. Nhụy Bạch Y còn chưa trả lời thì đã nghe thấy Dạ Nhuận cười một tiếng, môi chàng càng nhếch cao hơn, đôi mắt hoa đào lạnh băng khát máu nhuốm vẻ giảo hoạt, "Ta biết rồi, không phải là cô…… ưng ta rồi đấy chứ?"Nhụy Bạch Y: "……"Dù thằng cha này biến thành thân phận nào thì vẫn tự sướng y nguyên. Dạ Nhuận cứ như đã phát hiện được bí mật động trời phá đá mở đường để lộ ngọc trai gì gì đấy, chàng nghiền ngẫm ngắm vuốt săm soi gương mặt đẹp như tranh vẽ của Nhụy Bạch Y, lại nói: "Cho nên hôm qua cô không hề bôi thuốc độc cho ta, bình thuốc kia vẫn là cái bình ta đưa cô hồi hôm hử."Thứ mà chàng đưa, nàng không những không vứt đi, mà còn giữ lại đó giờ, đặt dưới gối của chính mình. Nhụy Bạch Y lười diễn chung vở kịch xấu hổ "Mình nào quen nhau đã bao lâu làm sao thiếp có thể thích chàng, chàng chớ hiểu lầm, chàng còn nói nữa là thiếp ngượng lắm" với Dạ Nhuận, chỉ đáp lại một chữ "Vâng" nhạt phèo đơn giản. Đối với Nhụy Bạch Y mà nói, câu "Vâng" này chỉ đơn thuần là "Vâng" thôi, phần lớn là vâng lấy lệ, chứ không thể hiểu là "làm rõ" được.

Nhưng trong mắt Dạ Nhuận thì lại từ "vâng" ấy lại kịch liệt như thiên thạch va vào núi lửa. Óc chàng kêu "Ong" một tiếng, đột nhiên trống rỗng, tay chàng cũng chẳng biết phải đặt vào đâu. Căn phòng chìm vào im ắng tĩnh lặng dài lâu, Dạ Nhuận y như một con gà trống bị túm lên thớt chờ làm thịt, hai mắt chàng trợn tròn, cái mặt vừa ngây vừa ngố, thân thể cứng còng như một con rối gỗ giật dây.

Nhụy Bạch Y đỡ trán, kẻ không thích nói chuyện như nàng lại bị ép phải thành người chủ động mở miệng, "Vết thương của chàng thế nào rồi?"Nàng đến gần thêm, sờ tay lên mặt Dạ Nhuận, "Để thiếp nhìn xem nào."Dạ Nhuận lui về phía sau một bước, "Không được."Chàng lạnh giọng: "Chỉ vì ta đã nhìn thấy thân thể cô, nên cô muốn bắt vạ ta sao?"

"……" Nhụy Bạch Y: ?À, nàng nhớ ra rồi, khi họ gặp nhau lần đầu, nàng đang để người trần ngâm mình trong thau tắm. Nàng nâng mi, mắt trong như nước, "Cho nên hôm đó chàng vẫn thấy rồi chứ gì?"

"Thấy cái gì?" Vừa mới hỏi lại câu này, Dạ Nhuận đã phát hiện có gì sai sai, một luồng nóng bỏng lập tức trào từ ngực lên yết hầu. Má nó, đêm đấy chàng thèm vào mà nhìn nhé! La Sát Giết Người Trong Đêm – Nhuận chàng đây là loại người ấy sao?! Chàng là sát thủ máu lạnh thần bí khó lường, chứ có phải phường dê xồm thô bỉ đáng khinh đâu! Cô gái nhỏ trông mềm mại yếu ớt như tiên nữ trước mắt chàng thì cứ như chống đối chàng, đôi môi hồng phấn kia mở ra, lại nói thêm: "Chàng còn hôn thiếp."Dạ Nhuận: "……"Giọng nói này bình tĩnh như một bà lão đã sống mấy trăm năm, nhưng khuôn mặt cực kỳ mềm mại trơn bóng trẻ trung của nàng lại đập vào mắt chàng. Tim Dạ Nhuận lập tức hẫng đi nửa nhịp. Nỗi niềm bấy giờ, được chàng hóa thành mấy chữ: "Không được."Dạ Nhuận nói xong câu này thì liếc Nhụy Bạch Y thật kỹ, chuẩn bị lạnh lùng bỏ đi không chút lưu luyến, không để lại cho người ta chút mơ mộng nào.

Bỗng chàng chợt nghe tiếng kẽo kẹt, một cơn gió lạnh ùa vào, quất lên người Nhụy Bạch Y. Nhụy Bạch Y cũng không dự đoán được thân thể này còn mảnh mai hơn cả tưởng tượng của nàng.

Trận gió kia thổi qua, nàng lại không đứng vững, đổ người về phía trước, ngã vào lòng Dạ Nhuận. Dạ Nhuận: "……"Để giữ chàng lại, nàng còn chủ động đến nông nỗi này. Nhụy Bạch Y nghĩ thầm, may mà nàng ngã lên người Dạ Nhuận.

Nàng chống lên cánh tay rắn chắc của chàng, tìm lại trọng tâm, đứng dậy từ lòng chàng.

Đột nhiên yết hầu nàng khô khốc, nàng ho khan không kiểm soát được.

Mặc mỗi áo lót đứng một lúc thế này, nàng sợ lại ho ra máu, bèn kéo tay áo Dạ Nhuận, "Bế thiếp về giường đi."Dạ Nhuận: "……"Muốn làm gì? Đây là muốn làm gì! Lòng Dạ Nhuận bồn chồn, tai chàng đỏ lên, nhưng thấy Nhụy Bạch Y ho đến độ tái trắng mặt, trông có vẻ không giống giả vờ lắm, chàng lập tức nhíu mày lại, không đành lòng từ chối, bèn bế ngang nàng lên. Vừa nãy lúc Nhụy Bạch Y nhào vào lòng Dạ Nhuận, Dạ Nhuận còn chưa có đủ thời gian để cảm nhận gì cả.

Đêm hôm kia với đêm hôm qua chàng cũng từng ôm nàng, lúc ấy tình hình nó khác, chàng cũng không rảnh để cảm nhận.

Bây giờ bế nàng rồi, chàng mới phát hiện sao cô gái này lại gầy tới mức ấy.

Cành vàng lá ngọc sống trong phủ Hầu không phải đều được ăn ấm mặc êm sao, sao cô gái này lại nhẹ chẳng khác gì bông vậy. Anh chàng này đã quên tiệt mất chuyện không lâu trước đấy chàng còn chê người ta nặng.

Bế đống bông thơm tho mềm mại về giường xong, bàn tay to của chàng cũng gượng gạo vươn ra, kéo chăn bông đắp lên người nàng."Bông" còn đang ho khan, ho đến độ đôi mày rậm của Dạ Nhuận sắp dựng thành quả núi."Cô đừng giả vờ nữa, có vờ vịt thêm ta cũng không thể ở lại lâu đâu.

Ta thuộc về đêm tối, không thuộc về nơi thơm nức ngào ngạt khiến người ta dễ sa đọa này." Dạ Nhuận cau mày, nói rất là bất đắc dĩ, đáy mắt chứa một mối u sầu không thể tan đi được. Cái nghề này của họ, chỉ sợ liên lụy phải ai, nên không cha không mẹ, không anh không chị, càng không thể có vợ con. Bất kể cô gái này có giở thủ đoạn gì, chàng cũng chưa thể hứa hẹn điều chi với nàng.

Trái tim chàng là đêm tối, linh hồn của chàng cũng là đêm tối, chàng không thể vi phạm công việc hằng ngày chỉ vì một cô gái được. Dạ Nhuận đắp chăn cẩn thận cho Nhụy Bạch Y, che kín đến mức Nhụy Bạch Y chỉ lộ ra mấy sợ tóc tơ, chàng lạnh mặt nói: "Thấy đêm nay cô cũng coi như ngoan ngoãn, ta lại quyết định tha cho cô lần nữa, cô tự biết thân biết phận đi."Chàng vừa đứng dậy từ mép giường, một bàn tay nhỏ xanh xao đã vươn ra kéo lấy tay áo chàng, "Đừng đi……"

"Khụ khụ khụ……" Người con gái trong chăn lại ho khan. Dạ Nhuận nhíu chặt mày, vẻ kiên định lạnh nhạt trong mắt càng đậm hơn, cằm chàng siết chặt lại, chàng gỡ từng ngón tay mềm mại ra khỏi tay áo mình, lạnh lùng không chút lưu tình nói: "Ta xin lỗi, chúng ta không hợp nhau."Người đàn ông dứt khoát xoay người, sống lưng dày rộng đĩnh đạc ưỡn thẳng tắp, đầy vẻ tuyệt tình.

Lúc đi đến cửa sổ, chàng vẫn còn nghe thấy người trong chăn ho tiếp, đôi mày lạnh lùng nhướng lên, chàng dịch mắt về phía cái sạp trong phòng. Trên cái sạp ấy còn có một chiếc chăn gấm. Chàng đi qua, ôm chiếc chăn kia lên, quay lại mép giường Nhụy Bạch Y, ném lên người nàng, trải ra đắp kín cho nàng, giọng nói nhuốm màu lạnh lẽo: "Nhiễm lạnh thì đắp nhiều chăn vào, dù ta có ở lại, cũng không thể làm ấm giường cho cô."

Lần này chàng không hề dừng lại, tựa như một cái bóng tàn không chút ấm áp, chàng nhảy vào màn đêm mênh mang ngoài cửa sổ, biến mất không thấy đâu nữa. Nhụy Bạch Y bị che dưới hai cái chăn: "……"Chẳng rõ là do ho nhiều, hay là nóng quá, mà hai má nàng đỏ bừng, đổ chút mồ hôi nên cơn ho khan đã ngừng.

Đầu nàng nặng nề, nàng chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, nàng thấy một con chó vàng to trong giống Dạ Nhuận như đúc. Lần nào con chó vàng kia cũng ngậm một miếng thịt ba chỉ tới tìm nàng xin hành thái, đuôi chó sắp vểnh lên đến tận trời.

Nàng rải hành thái lên thịt ba chỉ xong, con chó vàng to bèn lạnh nhạt vô tình bỏ đi.

Ngày hôm sau nó lại tới, cái mặt chó thì lạnh lùng, nhưng đuôi lại không ngừng lắc lư với nàng. Mưa dầm qua đi, là tới ngày nắng mặt trời lên cao, thổi tan chút hơi lạnh của mùa Thu.

Nhụy Bạch Y lại ngủ tới trưa trật, khi mơ màng tỉnh dậy, nàng nghe thấy một cậu trai đang rung đùi đắc ý đọc "Mặt trời đã khuất non cao, Sông Hoàng cuồn cuộn chảy vào bể khơi……" ở ngoài sân. Đọc một lúc, lại đọc thành, "Nghìn non mất bóng chim bay, Muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không."Một tiếng "Bốp" vang lên, hình như có người phát lên đầu cậu nhóc kia."

Mẹ, mẹ đánh con làm gì?!"

"Con đọc từ 《 Lên lầu Quán Tước 》 lộn sang 《 Tuyết trên sông 》rồi, con còn không biết xấu hổ hả!"

"……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!