Chương 24: Hơi Thở Nóng Bỏng

Nhụy Bạch Y lấy bình thuốc mà Dạ Nhuận ném cho nàng tối qua từ dưới gối lên, đi tới liếc chàng một cái, mí mắt hơi giần giật. Nếu biết lại là anh chàng này, nàng sẽ không nặng tay như thế, phải nói là, nàng chả thèm động thủ với chàng đâu. Bây giờ, người này lại tràn trề hứng thú nhìn nàng, không hề tự ý thức được ba vết cào trên mặt mình bắt mắt cỡ nào, cánh tay còn đang chảy máu ròng ròng.

Hai người đối diện nhau, chẳng ai nói gì, sát thủ máu lạnh ngắm nghía Nhụy Bạch Y đầy vẻ tìm tòi xoi mói, nàng lại thành người mở miệng trước, "Lại tới giết thiếp à?"Khi hỏi tới câu này, Nhụy Bạch Y nắm chặt lọ thuốc trong tay đi đến trước mặt Dạ Nhuận.

Thấy nàng chủ động tới gần mình, Dạ Nhuận rõ ràng hơi sửng sốt.

Lúc đầu ngón tay của Nhụy Bạch Y lướt qua cái mặt bự của chàng, chàng rụt rụt đầu lại ra chiều kinh ngạc, "Sao nào, vì mạng sống nên muốn dùng sắc đẹp để mê hoặc ta hử?"Nhụy Bạch Y: "……"Cái tay đưa ra của nàng suýt thì mở ra, chuyển qua vả vào mặt Dạ Nhuận.

Nhưng thấy chàng bị thương nặng, đáng thương quá đỗi, nàng lại nhịn, dịu giọng bảo, "Chàng đừng cựa quậy, thiếp bôi thuốc cho chàng."Dạ Nhuận nắm lấy cổ tay nàng, đôi mày rậm nhuốm vẻ lạnh lẽo, khóe môi lại nhếch lên, "Bỏ độc trong thuốc hả?"

"……"Thằng cha này bị cái giống gì đấy? Nàng rất muốn nện thuốc lên mặt chàng luôn."Đã bảo rồi, chàng đừng cựa quậy."

Từ trước đến nay Nhụy Bạch Y đều rất dễ nóng giận, giờ thấy Dạ Nhuận diễn nhiều như vậy, nàng rất sợ trì hoãn lâu chàng sẽ bị sẹo, bèn lạnh giọng, khẩu khí dữ dằn hơn hẳn. Nàng cũng thây kệ Dạ Nhuận nghĩ sao thì nghĩ, bôi thẳng thuốc lên mặt chàng.

Nàng hoàn toàn phớt lờ phần mi tâm đã nhíu thành chữ xuyên () vì nghi ngờ của chàng, và cả sự ngây ngẩn mà chàng cố gắng không biểu lộ ra ngoài nữa. Bôi mặt cho Dạ Nhuận xong, nàng lại bôi thuốc lên cánh tay nhuốm máu của chàng. Ban đầu Dạ Nhuận còn mâu thuẫn và hoài nghi, về sau dần dà chàng cũng thả lỏng hơn.

Chàng nhìn cái tay đang bận bịu của Nhụy Bạch Y chằm chằm, lại khẽ nhướng mi ngắm cái cằm nhòn nhọn của Nhụy Bạch Y đăm đăm. Lúc này chàng ngồi, Nhụy Bạch Y đứng, hai người cách nhau rất gần.

Tạm thời vứt hết những cảm xúc phức tạp kia đi, Dạ Nhuận mới phát hiện hơi thở của hai người đã gần nhau sát sạt.

Chàng chuyển mắt từ cằm Nhụy Bạch Y sang môi nàng, chợt thấy yết hầu mình ngưa ngứa. Như thể muốn phá vỡ sự yên tĩnh này, Dạ Nhuận mở miệng nói: "Thôi, chết bởi một đôi tay xinh đẹp thế này, xuống địa phủ ta cũng có cái để khoe khoang với bọn quỷ khác."Anh chàng này vẫn nằng nặc cho rằng Nhụy Bạch Y săn sóc bôi thuốc cho chàng thế này, chắc chắn không phải là vì lo lắng cho chàng, mà muốn đầu độc chết chàng bằng sự dịu dàng. Nhụy Bạch Y mặc kệ chàng.

Khi bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay chàng, nàng phát hiện Dạ Nhuận còn mặc hai lớp áo dưới bộ đồ đen, vải dính chặt lên miệng vết thương, không tiện cho nàng bôi thuốc.

Nàng không nói hai lời, rút tạm cây trâm kia rạch một vết, xé toang ba lớp áo của Dạ Nhuận, lại rải thuốc lên miệng vết thương của chàng."……" Dạ Nhuận ngớ ra tại trận, bất chấp cả cơn đau bỏng cháy khi thuốc rải lên miệng vết thương của chàng. Cô gái này, vì muốn mạng chàng mà trắng trợn táo bạo, cả gan làm loạn như vậy sao.

Ai cho nàng ta lá gan ấy?"Muốn ta chết đến mức ấy kia à?" Dạ Nhuận cười lạnh một tiếng. Ngón tay của Nhụy Bạch Y lập tức chọc một cái vào vết thương của Dạ Nhuận, dường như nàng cảm thấy làm vậy có thể cắt hẳn cái chứng vọng tưởng của chàng."Úi, cái cô ả này!" Sắc mặt Dạ Nhuận lại lạnh đi, chàng cảm thấy mình nhất định điên rồi, bỏ xó món tiền thưởng kếch xù, rồi còn đến đây để con mồi giết ngược lại chàng.

Tất cả là tại cô ả này đẹp quá, chàng vừa nhìn thấy nàng là mềm hết cả xương, không xuống tay nổi."Cô thông minh lắm." Giọng khàn khàn của Dạ Nhuận vang lên đầy mỉa mai, biến thành gương mặt Tu La khát máu.

Chàng nhìn đôi mắt long lanh như suối trong của Nhụy Bạch Y đăm đăm, mắt ánh lên khí lạnh, "Nhưng cô tưởng hạ độc ta rồi thì ta không thể giết cô chắc? Cô gái, cô ngây thơ quá rồi."Dạ Nhuận cứ lườm Nhụy Bạch Y bằng đôi mắt hoa đào như mắt báo dữ.

Chàng nâng tay lên cọ qua miệng vết thương, lấy một chút máu khỏi vết cắt của mình bằng đầu ngón tay, đưa đến bên môi, cắn xuống.

Chàng đang chuẩn bị nói "Máu ta ngọt nhường này, cô có muốn nếm thử chút không?", thì thứ thấm vào miệng lại là vị thuốc chua xót chết lên được, làm chàng suýt ọe cả ra. Chàng quên tiệt mất, bé con trước mặt vừa mới bôi thuốc độc lên vết thương của chàng. Mẹ kiếp! Chàng đúng là lú não vì bị sắc đẹp mê hoặc rồi! Chàng cảm giác đầu mình bắt đầu quay cuồng, xương cốt thì nhũn ra……La Sát Giết Người Trong Đêm Nhuận chàng đây, nhẽ nào lại chết trong tay một ả đàn bà, mà còn là đứa yếu ớt khuê các thế này?

Tưởng tượng đến cảnh sáng mai thi thể chàng bị khênh ra ngoài để người đời thóa mạ, gân xanh trên thái dương chàng nổi lên.

Chàng lập tức nâng chưởng tóm lấy bàn tay còn đang xức thuốc cho chàng của Nhụy Bạch Y. Bàn tay non mịn, mềm mại không xương thế này, chàng chỉ vặn nhẹ chút thôi là có thể bẻ gãy tay nàng rồi. Cổ tay đột nhiên bị cầm lấy, Nhụy Bạch Y cụp mắt nhìn chàng, "Làm gì đấy?"Nàng cảm giác được lực nắm cổ tay mình của bàn tay to kia đột nhiên tăng thêm, rồi lại thả lỏng, cứ chặt rồi lại lỏng, như thể đang do dự điều chi.

Lúc Dạ Nhuận ăn máu của chính mình, vết máu cọ qua khóe môi chàng, lúc này máu vẫn còn trên ấy, như thể chảy ra từ trong miệng chàng.

Trông vẻ mặt dữ tợn của chàng, nhìn qua quả cũng giống kẻ trúng độc mạnh sắp xuống lỗ tới nơi. Cuối cùng chàng vẫn buông lỏng cổ tay mảnh dẻ kia ra, chàng đẩy Nhụy Bạch Y ra, hung tợn nhìn nàng, "Cô gái, nếu đêm nay ta không xuống suối vàng, thì đêm mai chính là ngày giỗ của cô."Dạ Nhuận đứng dậy, không muốn mất thời gian trong khuê phòng thơm ngạt mũi này nữa.

Cho dù chàng sắp chết, thì cũng phải chết trong đêm tối. Bóng dáng chàng đong đầy băng sương, hơi lạnh túa ra từng cơn từ đỉnh đầu.

Mặt chàng khắc dòng "người sống chớ lại gần", chàng lạnh lùng nhảy cửa sổ bỏ đi không chút lưu luyến, hòa vào đêm tối vô biên kia. Nhụy Bạch Y không nhịn được, đỡ trán, "Cái tên này bị làm sao thế?"Chú rồng thần nhỏ nằm trong thần thức mạnh dạn nói: "Thái Tử Phi, có lẽ là Thái Tử đắm chìm trong thế giới sát thủ sâu quá không kìm lại được, người phải cứu vớt ngài ấy đi ạ."Nhụy Bạch Y: "……"Lại là cái câu "Người phải cứu vớt ngài ấy đi".

Nàng không hiểu rõ lắm Thái Tử hạ phàm lịch kiếp kiểu gì, vì sao nàng lại chiếm vị trí quan trọng như thế, chẳng lẽ là bởi kiếp Thái Tử phải lịch là tình kiếp ư? Đầu ngón tay của Nhụy Bạch Y khẽ run rẩy, nàng nhìn lọ thuốc trong tay, quay về mép giường bỏ nó dưới gối. Cảnh giác tới hơn nửa đêm, nàng căn bản chẳng ngủ được chút nào.

Nàng vạch chăn trèo lên giường, tính ngủ bù một lát.

Người tới giết nàng vừa bỏ đi, chắc sẽ không có sát thủ khác đến, không thì kẻ đứng sau màn kia lại coi trọng cái mạng của nàng quá. Nhụy Bạch Y vừa mới nhắm mắt vào thì lại cảm giác được ván cửa sổ động đậy, hơi thở quen thuộc kia lại lăn đến mép giường nàng. Hàng mi dày tách ra, Nhụy Bạch Y mở mắt.

Một cái mặt bự che khăn đen lộ ra, con ngươi sáng quắc trên cặp mắt anh đào nhìn nàng chằm chằm. Chàng đứng dậy, mặt lạnh không nói tiếng nào, ngắm Nhụy Bạch Y chòng chọc một lát, đoạn giữ lấy mặt nàng. Ngón tay chàng thon dài, lòng bàn tay rất lớn.

Chàng áp tay vào một cái là nhẹ nhàng giữ được hai bên mặt của Nhụy Bạch Y, ngón áp út và ngón út kề lên cái cổ mềm dẻo của nàng. Đang lúc Nhụy Bạch Y cho rằng người này sắp bóp chết nàng, chàng đột nhiên kéo cái khăn che trên mặt mình xuống, cúi người, mạnh mẽ ngậm lấy môi nàng. Cứ để nguyên, không nhúc nhích như thế, nàng cảm giác hàm răng của Dạ Nhuận đang ấn lên môi nàng, hơi thở nóng cháy. Nàng nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không đẩy chàng ra, kệ cho chàng ngậm.

Nàng thấy người đàn ông trên đầu mình mở to hai mắt, dường như đang kinh ngạc, nhưng chàng lại không buông ra. Qua một lúc lâu, nàng mới thấy chàng buông lơi hơn, cọ nàng nhẹ nhàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!