Chương 23: Eo Bị Giữ Lại

Chàng đi rồi, Nhụy Bạch Y mới nhớ ra một chuyện rất quan trọng, nàng đã quên hỏi tên đối phương, vậy sau này nàng tìm chàng thế nào đây? Nhưng ngẫm lại vẫn còn rồng thần nhỏ, nàng lại không lo lắng về vấn đề này nữa.

Lúc ấy rồng thần nhỏ đã báo tình hình về Hoàng Phủ Nhuận cho nàng.

Hẳn là rồng thần nhỏ cũng biết thông tin về kiếp này của Ngụy Nhuận. Nhụy Bạch Y lại đánh giá hoàn cảnh xung quanh một lát.

Nàng đứng dậy định ra ngoài xem xét tình hình bên ngoài, nhưng vừa chống sạp đứng dậy, cảm giác choáng váng bỗng ập đến.

Cuối cùng nàng không chống đỡ được nữa, ngã xuống ngất xỉu. Khi tỉnh lại, nàng nghe thấy tiếng khóc sướt mướt bên tai."Khóc cái gì mà khóc? Ai bảo ngươi tham ngủ! Tiểu thư nhà mình hôn mê trong phòng mà cũng không biết, nếu Tam muội muội nên cơ sự gì, ta xem ngươi có sống được quá hôm nay không?!"

"Đại tỷ tỷ, tỷ nói xem, có lẽ nào Tam muội muội sẽ không tỉnh lại được nữa không?"

"Hai con nói hươu nói vượn gì đó?! Mẹ không cho phép các con nói những lời không may này nữa!"

Ngoài tiếng khóc sướt mướt kia ra, thì còn có tiếng cãi cọ ầm ĩ của ba cô gái.

Những tiếng động này làm lòng Nhụy Bạch Y nảy sinh phiền muộn, nàng nhíu mi tâm lại."A, Tam muội muội cử động rồi!" Một tiếng hét đập vào tai nàng. Nhụy Bạch Y mở mắt ra, cổ tay nàng đang bị một lão đại phu bọc khăn để bắt mạch, có ba cô gái trông rất giống nhau đang vây quanh mép giường nàng. Hai cô trong đấy tuổi có vẻ xấp xỉ nàng, người còn lại thì lớn hơn hẳn, nhưng giữ gìn nhan sắc rất tốt, ăn vận sang trọng, hình như là mẹ của hai cô còn lại.

Vào khoảnh khắc nàng mở mắt ra, mặt ba người biểu lộ vẻ phức tạp, nhưng lại nhanh chóng ngừng biểu cảm ấy lại, thể hiện sự "Cảm ơn trời đất may quá con/muội không sao rồi!". Nàng đưa mắt xuống theo tiếng khóc, mới để ý thấy còn một cô bé có đôi mắt đỏ hoe đang quỳ bên mép giường. Thấy nàng tỉnh lại, cô bé nắm lấy tay áo nàng, hai mắt mở to: "Huhuhu tiểu thư cô tỉnh rồi!"Cô bé này đã gọi như vậy, thì khá chắc con bé có thân phận là hầu gái gì gì đó rồi. Cho nên người bị mắng lúc nãy là cô bé này ư? Đại phu già hình như không ngờ nàng có thể tỉnh lại nhanh như vậy, ông ta hơi sửng sốt, buông cổ tay nàng ra, cười nói: "Tam tiểu thư tỉnh là tốt rồi, đêm lạnh gió buốt, Tam tiểu thư tắm gội xong chưa kịp làm ấm người nên mới nhiễm lạnh.

Mau uống hết canh gừng cái đã."Đại phu già giơ tay lên, một cô hầu bưng khay gỗ đi đến từ đằng sau.

Trên chiếc khay kia là một cái bát bằng bạch ngọc, không có hơi nóng phả lên, phỏng chừng đã nguội lạnh lâu rồi. Người phụ nữ đứng bên mép giường lập tức lạnh giọng nói: "Canh này đã nguội rồi, còn bảo Nhụy Nhi uống thế nào đây?! Liễu Ngọc, hâm nóng lại lần nữa cho Tam tiểu thư!"

"Vâng." Cô hầu bưng bát canh bèn lui ra ngoài. Đại phu già liếc người phụ nữ kia một cái, không nói gì cả.

Lão kê cho bà ta một phương thuốc, người phụ nữ kia lập tức lệnh cho hai cô hầu mau đi bốc thuốc cho nàng. Nhụy Bạch Y nằm ở trên giường, không nói gì, chỉ mở to đôi mắt đen láy nhìn mấy người họ, cô hầu quỳ bên mép giường còn đang khóc. Từ những lời họ luân phiên nói, Nhụy Bạch Y có thể phán đoán được đại khái sự việc. Tối hôm qua, hầu gái bên cạnh nàng, cũng chính là đứa mít ướt đang quỳ bên mép giường đây, không cẩn thận lăn ra ngủ đằng sau bình phong, ngủ tới tận nửa đêm mới phát hiện nàng té xỉu bên chiếc sạp. Ba người đứng bên giường thì hai kẻ là chị gái nàng, người còn lại là mẹ nàng, nhưng cũng chẳng phải là mẹ ruột. Vả lại, rõ ràng nàng trúng phải thuốc mê, thể lực không chống đỡ được nữa nên mới té xỉu, thế mà gã đại phu kia xem mạch cho nàng xong, lại không phát hiện ra nàng trúng độc, mà chỉ nói là nàng mắc bệnh thương hàn. Hôn mê một lát bên sạp, nhiễm lạnh cũng là chuyện thường.

Nhưng không phán ra được là nàng trúng độc, thì không biết tay đại phu kia y thuật không tinh, hay là còn tâm tư khác."Con muốn ngủ một lúc, mọi người ra ngoài hết cả đi." Giọng Nhụy Bạch Y rất thờ ơ. Một bà hai cô sửng sốt, cô bé mít ướt bên mép giường nhào tới, "Tiểu thư, xin cho nô tỳ ở bên cô đi! Huhuhu tiểu thư ơi, bây giờ nô tỳ nhất định phải quan sát cô thật kỹ! Không thể để cô xảy ra chuyện gì nữa ạ!"Nhụy Bạch Y nhìn con bé, "…… Được."Nàng ghét nhất là thấy người khác khóc."

Vậy Nhụy Nhi, con nghỉ ngơi cho khoẻ nhé, bây giờ vẫn còn sớm, mẹ và các chị về ngủ bù một lúc, con cũng ngủ cho đủ giấc đi, sức khỏe con yếu, không thể thiếu ngủ được.

Chờ Liễu Ngọc và Cúc Linh bưng thuốc và canh gừng lên, con nhất định phải nhớ mà uống đấy."Người phụ nữ lải nhải một lúc lâu, rồi mới đưa hai thiếu nữ gần như được đúc ra từ cùng một khuôn với bà ta đi. Lúc đi ra ngoài, bà ta còn vờ vịt lưu luyến theo từng bước, trưng ra vẻ mặt "Mẹ thật sự rất là không yên tâm về con".…"Mẹ! Vừa rồi Chu Mỹ Nhụy còn dám nói năng với mẹ như thế! Chẳng biết lễ phép chút nào!"

Chờ ra khỏi phòng, vẻ mặt quan tâm ngụy trang kia bị xé rách ngay, Chu Mỹ Hương hừ mũi một tiếng. Chu Mỹ Na nói: "Sao con lại cảm thấy sau khi hôn mê tỉnh lại, con oắt này lại trở nên lạnh lùng nhỉ.

Trước kia dù nó có không thích mẹ, cũng nào dám nói năng với mẹ như thế, ít nhất phải gọi mẹ một tiếng "Dì Tư"."

"Khụ, chắc là váng đầu nên thế!" Chu Mỹ Hương giật khóe môi. Tôn Mỹ Mỹ lập tức lườm cô ta: "Nói bừa gì đấy?! Tam muội muội của mấy đứa rất ổn, chẳng bị làm sao cả! Mấy lời dơ bẩn này đừng để cha chúng bay nghe được!"Chu Mỹ Hương vội vàng liếc về đằng sau theo bản năng, "…… Mẹ ơi, cha lên triều rồi!"

"Được rồi, cút về ngủ hết đi!"

Tâm trạng của Tôn Mỹ Mỹ rất là tệ, bà ta quăng lại hai đứa con gái, giậm bước bỏ đi."……" Chu Mỹ Hương dẩu miệng, "Kiểu này là mẹ tới tháng rồi!"

"Muội bị ngốc đấy à, đấy là bị con bé Tam muội muội quốc sắc thiên hương giỏi giang trí tuệ ngoan ngoãn kia chọc tức đấy!" Chu Mỹ Na nói xong câu này, cũng quay người bỏ đi."Khụ, hai người kia thật là!" Chu Mỹ Hương giậm chân một lúc, không khỏi tức tối nói thầm trong bụng: Tất cả là tại Tam muội muội, người ngợm dặt dẹo như thế, suốt ngày ốm đau bệnh tật, mới tắm có một cái mà cũng ngất xỉu được, hại cô ta sợ quá phải bò ra khỏi chăn từ lúc trời còn chưa sáng.. Mọi người đi hết rồi mà cô nhóc mít ướt ở mép giường vẫn còn khóc, khuôn mặt nhỏ tràn đầy sự tự trách và sợ sệt, Nhụy Bạch Y lạnh giọng, "Còn khóc nữa thì đi ra ngoài."Chỉ một câu đấy thôi đã làm cô nhóc mít ướt kia sợ chết khiếp.

Cô bé vội vàng ngừng tiếng khóc, gạt lệ bằng tay áo.

Nó khụt khịt mũi, bò dậy khỏi mặt đất, tiến lên dém góc chăn cho Nhụy Bạch Y."Tiểu thư, nô tỳ rất có lỗi với cô, nhưng trước đây nô tỳ chưa như thế bao giờ đâu ạ! Chẳng hiểu tối hôm qua thế nào mà em lại ngủ say như heo sau bình phong như thế, tiểu thư tự đi ra khỏi thau tắm mà nô tỳ còn không nghe thấy gì."Bởi vì em cũng trúng thuốc mê. Nhụy Bạch Y nghĩ thầm như vậy, nhưng lười nói ra miệng.

Nàng nhắm mắt gọi con rồng thần nhỏ đang nằm ngủ trong biển ý thức của nàng, bấy giờ nàng mới đánh thức được nó. Chú rồng đáng yêu ngượng ngùng gãi gãi đầu bằng mấy móng vuốt con con, vội vàng thuật lại cho nàng hoàn cảnh kiếp này của Ngụy Nhuận. Nhưng nó cũng chỉ biết kiếp này Ngụy Nhuận tên là "Dạ Nhuận", là một nhân vật tàn nhẫn kiếm sống bằng việc giết người. Dạ không phải là họ của chàng, mà là tên quý mà cục sát thủ đặt cho chàng.

Chàng đã lăn lộn trong sự nghiệp giết người này đến mức trở thành bậc hô mưa gọi gió, là nhân tài mới xuất hiện trong cục sát thủ, là La Sát Giết Người Trong Đêm ai trên giang hồ nghe tên cũng phải biến sắc. Nhụy Bạch Y: "……"

"Còn ta thì sao?" Nàng cũng cần phải hiểu về hoàn cảnh của thân thể này. Chú rồng đáng yêu nói: "Ở thế giới này, người tên là Chu Mỹ Nhụy, là cô con gái dòng chính của Bình An hầu ở nước Thịnh ạ."Năm Chu Mỹ Nhụy ra đời, mẹ nàng đã chết.

Một năm sau đấy, người dì Trịnh Thục Phương của Chu Mỹ Nhụy gả cho Chu Bình Quân – cha của Chu Mỹ Nhụy, làm vợ kế. Năm thứ ba, Trịnh Thục Phương sinh hạ một đứa con trai cho Chu Bình Quân.

Cùng năm ấy, Chu Bình Quân nạp con gái của một Cử Nhân làm tiểu thiếp, tiểu thiếp này cũng sinh hạ một đứa con trai cho Chu Bình Quân. Năm Chu Mỹ Nhụy bốn tuổi, Chu Bình Quân đón phòng ngoài ông ta nuôi 7 năm vào phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!