Nói tới mưa, người dũng cảm sẽ nghĩ đến "Tóc giận mũ rơi, Lan can tịnh, Mưa còn lất phất", người bay bướm sẽ nghĩ đến "Chiếc tơi mưa gió kệ thây đời", người sầu bi lại liên tưởng "Thấy trăng luống những đau người, Đêm mưa đứt ruột, canh dài tiếng chuông".(Tóc giận mũ rơi, Lan can tịnh, Mưa còn lất phất: Mãn Giang Hồng, bài từ ca của Nhạc Phi.
Bản dịch của Yến Lan.
Link. Chiếc tơi mưa gió kệ thây đời: bài từ Định Phong Ba của Tô Thức, bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo.
Link. Thấy trăng luống những đau người, Đêm mưa đứt ruột, canh dài tiếng chuông: Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị, bản dịch của Tản Đà.
Link.)Còn cảm xúc đang bành trướng trong lòng Liễu Ngọc Nhàn lúc này, lại là sự bén nhọn của màn mưa. Nó tựa như một con dao sắc, khoét đi những nốt rỗ trên mặt Ngưu Tiểu Nhụy, đẽo gọt mặt nàng trở nên đẹp đẽ như tiên trên trời. Một gương mặt ngọc nghiêng nước nghiêng thành đã được sáng tạo nên như vậy. Tại sao mưa xối trên mặt nàng ta, mà mặt nàng ta lại không biến hóa được đến nhường ấy? Mưa chỉ là một thứ bình thường, tháng nào trời cũng đổ mưa mấy bận.
Liễu Ngọc Nhàn chưa từng ngẫm ngợi nhiều về mưa, nhưng lúc này nàng ta lại bội phục nó sát đất. Nếu Mã Thúy Hoa có thể nghe thấy tiếng lòng bấy giờ của Liễu Ngọc Nhàn, chắc chắn con bé sẽ giật giật khóe miệng, đảo mắt khinh thường. Lạc đề đến mức này, đúng là làm người ta thán phục. Tóm lại, cho dù mặt đối mặt đứng ngay trước mắt nhau, Liễu Ngọc Nhàn cũng không tin rằng vẻ đẹp khuynh thành trước mặt nàng ta thực sự tồn tại, mà chỉ là ảo giác do màn mưa tạo nên. Mãi đến khi một con ngựa khỏe đạp vó lên mặt đất lầy lội chạy đến trước người Nhụy Bạch Y. Tay phải của người đàn ông mặc áo gấm màu nâu cầm hai chiếc ô, chàng ném một chiếc trong đó cho Mã Thúy Hoa đứng sau Nhụy Bạch Y, mở bàn tay ra với Nhụy Bạch Y: "Nàng dâu ơi, lên đi."Tiếng "Nàng dâu ơi" kia khiến Liễu Ngọc Nhàn còn đang cố chấp không tin sợ hãi tỉnh lại từ trong cơn mộng, nàng ta ngơ ngẩn nhìn về phía chàng trai trên lưng ngựa. Rõ ràng đối phương ở ngay trước mắt, nhưng nàng ta lại cảm thấy mình cách chàng một khoảng dài như trời bể, dù là trước kia, hay là hiện tại. Cùng lúc đó, gương mặt tuyệt đẹp còn trong sáng hơn băng tuyết của Ngưu Tiểu Nhụy mới dần dần trở nên chân thật trong mắt nàng ta. Nhụy Bạch Y đưa tay qua theo lời chàng, Mã Đại Nhuận lập tức khép bàn tay lại, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, chiếc ô trong tay kia đặt lên lưng ngựa.
Chàng nhanh chóng cúi người xuống, dùng bàn tay đó nắm lấy vòng eo nhỏ của Nhụy Bạch Y, nhẹ nhàng nhấc lên, bế Nhụy Bạch Y lên ngựa.
Chàng dán sát người mình vào dáng vóc bé nhỏ của nàng từ đằng sau, ôm trọn nàng trong lòng mình. Chàng chưa từng liếc nhìn thiếu nữ dưới ngựa lấy một lần, cầm chiếc ô trên ngựa lên, mở nó ra, che lên đầu chàng và Nhụy Bạch Y.
Bàn chân to đeo ủng đá nhẹ vào thân ngựa, con ngựa phi lên trước. Mã Đại Nhuận nói một câu "Thúy Hoa, em tự về nhé!" rồi ôm thiếu nữ mặc áo trắng trước mình, nhanh chóng biến mất trong màn mưa."Vâng!" Mã Thúy Hoa lên tiếng rõ to, tán ô đã che khuất người con bé và cô hầu.
Con bé quay đầu hừ một tiếng với Liễu Ngọc Nhàn, khoác cánh tay hầu gái chạy về phía xe ngựa. Liễu Ngọc Nhàn ngây ra tại chỗ, mất rất lâu mà vẫn chưa hoàn hồn.. Nước mưa trên mặt Nhụy Bạch Y đã bị Mã Đại Nhuận liếm sạch sẽ, tuy rằng nàng thấy rất khó hiểu là làm sao Mã Đại Nhuận nghiêng đầu nâng mặt nàng hôn nàng mà vẫn cưỡi ngựa về phủ thoải mái được, tay kia lại còn cầm ô nữa.…… Chàng từng luyện kĩ năng này rồi sao.
Tới khi kéo ngựa dừng lại, Mã Đại Nhuận mới buông đôi môi đang cắn trên tai Nhụy Bạch Y ra, đưa chiếc ô mình cầm vào bàn tay nhỏ của Nhụy Bạch Y.
Chàng nhảy xuống ngựa trước, rồi dang hai tay ra với Nhụy Bạch Y. Nhụy Bạch Y nâng chân, cầm ô nhảy xuống, thân hình mảnh khảnh rơi trọn vào lòng Mã Đại Nhuận. Nhụy Bạch Y giơ ô lên, che trên đầu Mã Đại Nhuận. Mã Đại Nhuận lại nhân cơ hội này cọ lên má nàng, ôm nàng rảo bước vào cổng lớn. Nếu không phải nhân lúc mưa to, trời đất mờ mịt, còn có ô che, thì thông thường Mã Đại Nhuận sẽ không xằng bậy trên ngựa.
Bấy giờ về phủ rồi, mặt Nhụy Bạch Y ửng đỏ, tai cũng đỏ, nhưng chỗ đấy đỏ không phải là do thẹn thùng, mà là bị Mã Đại Nhuận cắn đỏ. Mã Đại Nhuận ra lệnh cho người hầu đun nước ấm, đổ đầy vào thùng gỗ hoa lê cạnh tấm bình phong trong phòng ngủ.
Đoạn, chàng bế Nhụy Bạch Y cùng vào ngâm. Nhụy Bạch Y nói: "Hôm nay hình như có một cô gái đã nhìn thấy gương mặt thật của em rồi, có lẽ cô ta sẽ nói ra ngoài."Đến lúc đó, hình tượng thâm tình không chê vợ xấu mà Mã Đại Nhuận phịa ra chắc chắn sẽ đổ vỡ.
Nếu nghiêm trọng, thì có thể là tội lớn khi quân. Mã Đại Nhuận cười, "Không sao, nói thì cứ nói đi, lời đồn về hai ta còn thiếu hay sao.
Văn nhân am hiểu gì nhất? Am hiểu nhất là viết trắng thành đen, viết đen thành trắng.
Đến lúc đấy tiếng gió truyền ra, tôi viết một hai bài thơ truyền ra ngoài, đảm bảo sẽ làm lời đồn đãi ngưng ngay."
"Chàng đừng ngạo mạn quá đáng." Nhụy Bạch Y nói. Mã Đại Nhuận cười nói: "Con người ấy mà, lo lắng cũng là một ngày, mà thoải mái cũng là một ngày, hà tất phải sống cuộc đời lo lắng đề phòng.
Gió đến thì chặn lại là được.
Mã Đại Nhuận tôi đây cũng có khả năng này mà."Dứt lời, chàng ôm Nhụy Bạch Y vào lòng mình, hôn lên sống mũi nàng. Bên kia, Liễu Ngọc Nhàn cuối cùng cũng buông cây bút đang định viết, nặng nề nhìn bức họa trân quý đối diện hồi lâu. Nàng ta đứng lên, đi qua, tháo bức tranh kia xuống, xé nát. Bức tranh này là do nàng ta nhờ bạn bè đi mua ở chỗ Mã Đại Nhuận, luôn treo ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng.
Nàng ta từng thề, rồi sẽ có một ngày, nàng ta sẽ trở thành người trong lòng của kẻ họa nên bức vẽ này. Lời thề này đã lập ba năm, nay lại trở thành trò cười."Tiểu thư, sao cô lại không viết nữa? Cô ả Ngưu Tiểu Nhụy kia thật ra không phải là một người vợ xấu xí, mà có dung mạo của tiên trên trời, vậy thì Mã Đại Nhuận khi quân rồi! Tất cả bá tánh trong kinh thành đều bị anh ta chơi xỏ! Anh ta coi thường tiểu thư, chúng ta không thể tha cho anh ta được."Một hầu gái đi tới, đặt tách trà nóng lên bàn, nói. Liễu Ngọc Nhàn lập tức lạnh mặt, "Ai nói chàng ấy coi thường ta?"
"……" Tay cô hầu run lên. Liễu Ngọc Nhàn nhìn mảnh vụn trên mặt đất, nói: "Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng, chuyện là thế thôi."
"Nếu không có Ngưu Tiểu Nhụy, với tài năng và diện mạo của ta, Mã Đại Nhuận nhất định sẽ chú ý tới ta.
Bại bởi kẻ có nhan sắc như tiên trên trời, ta cũng không lấy làm buồn.
Cha thường dạy dỗ ta, dám đánh cuộc thì phải dám chịu thua."Cô hầu: "……"
"Vậy tiểu thư, đơn…… đơn kiện này còn viết nữa không ạ?" Cô hầu thấp thỏm hỏi, sợ mình lại nói sai điều gì. Liễu Ngọc Nhàn liếc sang, "Viết cái gì?!"Nàng ta nói: "Tội khi quân, thì sẽ phải chém đầu, Mã Đại Nhuận tài hoa một nước, nếu phải chết vì tội ấy, thì sẽ là niềm tiếc nuối và bất hạnh của nước Đại Hữu.
Liễu Ngọc Nhàn ta đây không thể trở thành tội nhân thiên cổ được.
Chuyện của hôm nay, cứ xem như chưa từng xảy ra, em nhất định không được ra ngoài nói huyên thuyên."Nàng ta ngẫm nghĩ một lát, lại nói: "Ba năm đã qua, cha ta vẫn chỉ là thái thú của Thượng Dương, còn Mã Đại Nhuận đã từ một thư sinh nghèo kiết hủ lậu ngồi lên được vị trí biên tu ở Viện Hàn Lâm, sau này chẳng rõ sẽ phát triển đáng sợ đến mức nào.
Nếu bệ hạ đã biết dung mạo thật của Ngưu Tiểu Nhụy từ lâu, nhưng mắt nhắm mắt mở cho qua vì tin chiều Mã Đại Nhuận, thì kẻ chết trên đoạn đầu đài sẽ là gia tộc họ Liễu chúng ta.
Ván cờ này, dù gì ta cũng không thể đánh cuộc cảm tính, tiền đồ của dòng họ Liễu không thể hủy trong tay ta được."Lời nói của Liễu Ngọc Nhàn khiến cô hầu sợ đến độ túa mồ hôi lạnh. Đột nhiên ngẫm lại, cô ta cảm thấy may quá may quá, may mà tiểu thư nhà cô ta có đầu óc, không lú lẫn vì ái tình, kẻo không đã to chuyện rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!