Chương 18: Trạng Nguyên Cao Trung

Hai người lăn cả đêm trên chiếc giường đất nóng, mệt đến mức mồ hôi đầy đầu.

Khi con gà trống nuôi trong chuồng gà cất tiếng gáy sáng, Mã Đại Nhuận mới bằng lòng buông tha nàng, ôm siết nàng vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ. Nhụy Bạch Y cũng mệt mỏi buồn ngủ khép mi mắt lại, trong nháy mắt chút ý thức ít ỏi còn lại rơi vào mê mang, nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ rơi vào kiếp sau của Ngụy Nhuận. Dường như chưa được bao lâu, tia nắng ban mai đã chiếu xuyên vào cửa sổ, cuốn theo khí lạnh của bông tuyết.

Nhụy Bạch Y không kìm bản thân lại được, nàng dụi người vào thân hình to lớn kia.

Cánh tay dài đang ôm lấy vòng eo nàng cũng siết nàng chặt thêm. Cằm Nhụy Bạch Y đặt trên ngực Mã Đại Nhuận, mái tóc dài đen nhánh như thác nước trút xuống, gần như bao lấy một phần lớn ngực Mã Đại Nhuận, cũng che khuất bả vai và phần eo trắng như ngọc của Nhụy Bạch Y.

Mã Đại Nhuận đang trong giấc ngủ mơ dùng bàn tay to xoa xoa lên tấm lưng của dáng hình nhỏ xinh.

Tấm chăn trượt xuống dưới, chàng lập tức túm nó lên che thân hình của Nhụy Bạch Y lại. Đến cả lúc ngủ chàng cũng sợ làm nàng dâu xinh đẹp của chàng lạnh. Nhưng vào khoảnh khắc chăn vừa trượt xuống, Nhụy Bạch Y ngủ không sâu lắm đã tỉnh dậy vì lạnh.

Nàng vừa thức giấc, sự ấm áp mềm mại lại bao bọc lấy nàng, khiến nàng dán chặt vào người Mã Đại Nhuận theo bản năng, rụt đầu vào trong chăn.

Mã Đại Nhuận vẫn ôm nàng rất chặt. Nàng giật mình, Mã Đại Nhuận cũng giật giật theo. Bị không khí lạnh rót vào người, Nhụy Bạch Y hoàn toàn tỉnh táo lại.

Nàng thò đầu ra khỏi lòng Mã Đại Nhuận ngắm nghía trái phải, đôi mắt hơi sáng lên. Nàng vẫn còn ở trong nhà đất ư? Chưa rời đi. Nàng lại quay đầu nhìn, cẩn thận ngắm nghía người đàn ông mà nàng đang nằm lên. Làn da thô ráp hơi ngăm đen, mặt mày giãn ra vì hưởng thụ và thỏa mãn, trên bả vai và cánh tay chắc nịch có mấy dấu răng nho nhỏ, đó là do mấy hôm qua nàng cắn vào. Mỗi lần làm chuyện này, nàng đều có thói quen cắn người. Người này không phải là một Ngụy Nhuận khác, mà vẫn là Mã Đại Nhuận.

Chẳng hiểu sao, Nhụy Bạch Y lại thở phào nhẹ nhõm. Xem ra thứ gây ra việc vượt thời không, không phải là việc phòng the của nàng và Ngụy Nhuận, mà là thứ khác. Thiên Hoàng và Tiểu Hanh Tức nói đấy là "tình cảm chân thành", phải lấy được tình cảm chân thành của Ngụy Nhuận.

Nhưng Mã Đại Nhuận đối xử với nàng thế này mà còn không tính là tình cảm chân thành, thì phải làm sao mới tính đây. Nguyên nhân trong chuyện này thì nàng cũng lười suy tính kỹ càng.

Bây giờ chàng đang ôm nàng đây, nàng không cần vội vã chạy đến kiếp sau gặp chàng.

Cho dù ở lại chốn hương dã này với Mã Đại Nhuận cả đời, nàng cũng thấy không sao cả. Nàng rất thích cuộc sống điền viên thế này. Nàng giả vờ như mình chưa thức giấc, lại gác cằm lên ngực Mã Đại Nhuận, tiếp tục nhắm mắt ngủ. Cứ vậy, họ ngủ mãi đến tận khi mặt trời lên quá ngọn sào.

Cửa phòng bị đẩy ra kẽo kẹt, Mã Thúy Hoa thò khuôn mặt nhỏ đỏ ửng vào, chớp mắt ngắm nghía, gọi một tiếng: "Anh Ba, chị dâu ba."Mã Đại Nhuận nấc ngủ một cái, cái chân to dưới lớp chăn giật giật.

Chàng kéo phần chăn ở lưng Nhụy Bạch Y lên trên cho nàng, cho lại cái đầu tròn tròn nho nhỏ của nàng. Mã Thúy Hoa thấy họ vẫn không có ý muốn thức dậy, bèn rướn người vào sâu hơn, gọi thêm cái nữa. Bấy giờ Nhụy Bạch Y mới tỉnh dậy, nàng thò đầu ra khỏi chăn. Mã Thúy Hoa trợn đôi mắt to nhìn nàng, chỉ cảm thấy chị dâu ba vừa mới tỉnh ngủ cũng đẹp đến mức khiến người ta ngất xỉu. Không được, con bé sắp hôn mê rồi! Ai tới đỡ con bé tí đi! Thật sự đẹp quá rồi, đẹp đến mức con bé ná cả thở!

Mã Thúy Hoa che ngực, hít sâu một hơi, căn phòng này ngập tràn hương thơm của chị dâu ba. Nhụy Bạch Y nhìn con bé một lát, sắc mặt đỏ lên.

Nàng lại rúc vào trong chăn, véo véo cánh tay Mã Đại Nhuận, muốn đánh thức chàng dậy. Nhưng tối hôm qua Mã Đại Nhuận "ăn" no quá, no kềnh, ngủ say sưa thỏa mãn quá.

Nàng véo ra tận dấu đỏ rồi mà người đàn ông còn chưa lại, đầu gối còn cọ cọ vào eo nàng. Lúc này Mã Thúy Hoa đã đem mình từng bước một dịch đến họ mép giường, mở to mắt to xem họ. Nhụy Bạch Y hết cách, chỉ có thể mở miệng nói: "Thúy Hoa ngươi trước đi ra ngoài, chúng ta một hồi liền dậy."

"Này này! Nhanh lên nào! Hai anh chị ngủ lâu quá rồi, em và Mã Cẩu Đản đã nấu cơm trưa xong rồi, mau dậy ăn đi!"

Cái miệng nhỏ của Mã Thúy Hoa khép khép mở mở nói cho hết, sau đó xoay người nhấc chân, đi ra ngoài, cũng ngoan ngoãn đóng kín cửa cho hai người. Nhụy Bạch Y thở phào nhẹ nhõm, "Khọt" một tiếng, một tiếng ngáy vang như sấm vang lên bên tai nàng. Mã Đại Nhuận ngoẹo đầu, ôm nàng, dường như càng ngủ say hơn. Nhụy Bạch Y: "……". Họ trải qua những ngày mùa Đông vô cùng an nhàn, bởi vì đồng ruộng hoa màu đều bị sương giá.

Bên ngoài phủ một lớp tuyết dài, những bông tuyết to như lông ngỗng bay lất phất hằng ngày, ngoài nằm ngủ trên giường đất thì cũng chẳng biết làm gì khác nữa. Mùa Đông khắc nghiệt, rắn chim sâu cá đều ngủ Đông, dân làng cũng nghỉ vụ hoa màu, ngày ngày cân nhắc xem nấu lạp xưởng và ướp đậu hủ thế nào cho ngon hơn. Mã Đại Nhuận ôm Nhụy Bạch Y từ phía sau cả ngày, nằm trên giường ôn sách, học một lát lại hôn lên đôi môi xinh của Nhụy Bạch Y một lần.

Thi thoảng chàng vẽ ít tranh mang lên trấn trên bán, cuộc sống gia đình trải qua vui vầy mãn nguyện. Đông qua Xuân tới, hạt thóc ngoài ruộng nảy khỏi phiến băng cứng rắn, lại sinh sôi mạnh mẽ, dùng thân thể xanh mượt ôm ấp sự tươi đẹp của mùa Xuân.

Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản nhảy nhót với nhau, Mã Thiết Trụ và Mã Xuân Miêu thương lượng ngày tháng thành thân.

Đảo mắt một cái là lại đến thời gian tổ chức hội thi. Mã Đại Nhuận thay bộ quần áo mà Nhụy Bạch Y may vụng may về cho chàng lên, cái cằm nhọn hếch lên thật cao, cõng rương đựng sách trên lưng, chuẩn bị bước lên con đường đi thi ở huyện thành. Nhụy Bạch Y đột nhiên "A" một tiếng, quay qua nhìn chỗ eo của nàng, "Chỗ này em may vẹo rồi."

"A, còn cả chỗ này nữa." Nàng phát hiện đằng sau Mã Đại Nhuận có một chỗ bị dúm to, rõ ràng là do may sai, tức khắc thấy hơi xấu hổ.

Mã Đại Nhuận mím môi cười một tiếng, ưỡn ngực lên, "Không sao!"

"Hay là chàng thay bộ khác đi?" Nhụy Bạch Y xoay người chuẩn bị lật lọi tủ quần áo, Mã Đại Nhuận lại cười kéo nàng lại.

Chàng kéo nàng vào lòng mình, ôm chặt lấy nàng, gác cằm lên hõm vai nàng. Chàng hít một hơi thật sâu hương thơm thanh mát như sương ngưng của nàng, đưa môi dán vào vành tai nàng, giọng trầm thấp rót vào lỗ tai Nhụy Bạch Y: "Chờ ta quay về."Mã Đại Nhuận bước đi dưới ánh nắng rạng rỡ, đi đến cuối ruộng, bóng dáng dần hòa vào bầu trời xanh. Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản xách hai túi hạt giống rau hẹ, nhấc cao hẳn lên đỉnh đầu, đứng trên đỉnh núi gào khản giọng với Mã Đại Nhuận: "Anh Ba, anh phải đậu cao trung đó!!!". Viện tổ chức thi hai đợt, thi xong Mã Đại Nhuận lập tức khoác rương về nhà, đưa Nhụy Bạch Y, Mã Thúy Hoa với cả Mã Cẩu Đản lên trấn trên chơi, sắp xếp cho họ ở lại quán trọ vào đêm hôm ấy. Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản tuổi còn nhỏ, không sầu nọ lo kia, để ý chuyện này chuyện khác như người lớn, chỉ cần được chơi là chúng vui rồi.

Nhụy Bạch Y nâng cốc trà pha sữa bò mà Mã Đại Nhuận mua cho nàng, lại không nhịn được nói: "Còn ở cả quán trọ nữa, chàng định tiêu hết số tiền mà chàng cực khổ tích cóp được sao?"Mã Đại Nhuận xoa xoa gáy nàng, hôn một cái lên má nàng, "Không sao, tiền tiêu hết thì vẫn kiếm lại được.

Vả lại tôi cũng sắp có một món tiền thưởng to ngay đây."Nhụy Bạch Y: "Tại sao?"Mã Đại Nhuận dựng ngón tay cái lên, chỉ vào bản thân, "Bởi vì tôi đỗ rồi, còn đỗ đầu bảng nữa kia."Nhụy Bạch Y: "……"Mã Thúy Hoa đang gặm hồ lô ngào đường chạy tới nói xen vào một câu, "Anh Ba, còn chưa yết bảng mà anh đã biết mình đỗ rồi ư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!