Tối nay, Mã Đại Nhuận không dám lần mò lên lầu hai "bắt chuột" cho em Nhụy xinh…… à, phải nói là em Nhụy dữ dằn của chàng nữa. Chàng xổ hết toàn bộ niềm xúc động "động dục" khó có thể kiềm nén này lên ngòi bút, nương đèn dầu vẽ lên tờ giấy Tuyên Thành một cô gái áo trắng tay cầm bảo kiếm tỏa sắc xanh, đứng thẳng trên vách núi trong cơn gió lạnh. Khuôn mặt nhỏ của cô gái áo trắng có hình trái xoan, mũi cao mắt to, môi mảnh như cánh hoa, da như mỡ đông, mắt trong như suối, trên cần cổ non mịn có một viết đỏ nho nhỏ như ẩn như hiện. Vóc dáng cô gái yểu điệu, yếu nhưng không sợ gió, dường như chỉ cần cơn gió kia lớn thêm chút nữa là nàng sẽ bị thổi rớt xuống vách núi đen ngòm, nhưng thanh bảo kiếm nằm trong bàn tay trắng ngần của nàng lại toát lên vẻ sắc bén, khuôn mặt đẹp đẽ cũng mang cái lạnh như băng khiến người ta nhìn thôi đã sợ. Một mỹ nhân mềm yếu bỗng biến thành mỹ nhân lạnh lùng. Mã Đại Nhuận hạ nét bút cuối cùng, thưởng thức tỉ mẩn hồi lâu.
Đợi mực khô hết, chàng cuộn tròn bức họa, thả lên trên cùng sọt tranh. Ngày mai chàng đi trấn trên mà mang theo bức họa này thì chẳng khác gì đưa em Nhụy xinh theo bên mình.…Trong hẻm buôn bán, luôn có một cảnh tượng thế này: một người đàn ông đẹp trai khỏe mạnh dọn một chiếc ghế ngồi đấy, bày một cái bàn nhỏ phía trước, trên bàn bày từng chồng tranh vẽ, bên cạnh bàn là một sọt rau hẹ.
Người đàn ông đẹp trai khỏe mạnh đeo một cái băng trán trên đầu, trên băng trán viết mấy chữ to: "Mua tranh, tặng rau hẹ."Đây đã được mấy lần, bởi vì cậu trai này đẹp trai ngời ngời, lại còn vẽ tranh rất khá, phong cách độc đáo có cá tính, mua tranh còn được tặng rau hẹ tươi non mơn mởn ngon lành, những người phong nhã nghe danh mộ tài tới mua tranh càng ngày càng nhiều. Hôm nay một chiếc xe ngựa lịch sự tao nhã dừng ở đầu hẻm, một cô gái ăn mặc kiểu người hầu bước xuống khỏi xe ngựa. Cô ta lập tức đi đến trước sạp hàng nhỏ của Mã Đại Nhuận. Lúc này có thể thấy tấm mành xe ngựa được người ngồi trong khẽ xốc lên, người trong xe chỉ nhìn thoáng qua rồi lại thả mành xuống. Mã Đại Nhuận đang gác chân lên ghế, dáng ngồi chẳng hề tử tế gì, còn có vẻ bỗ bã cà lơ phất phơ, chàng ngước mắt nhìn về phía người tới, nở nụ cười: "Cô nương muốn mua tranh à?"Cô gái "Vâng" một tiếng, "Là tiểu thư nhà chúng tôi muốn mua."
"Vậy vì sao tiểu thư nhà các cô không tự mình tới đây? Tranh này phải tự mình thưởng thức mới có thể mua được bức vừa ý nhất." Mã Đại Nhuận ngậm một cọng rau hẹ trong miệng. Nhìn dáng vẻ lôi thôi lếch thếch kia của chàng, cô hầu cảm thấy thật sự đáng tiếc cho dung mạo và tài hoa của chàng, cũng thật sự không thể chấp nhận tiểu thư nhà họ lại nảy sinh hứng thú với người thế này."Tiểu thư nhà chúng tôi đã chọn được bức họa ưng ý trong lòng, chỉ muốn tới xem anh có không mà thôi." Cô gái nói. Mã Đại Nhuận phì cọng rau hẹ trong miệng ra, gõ gõ đám tranh trên bàn, "Ở đây hết đấy, tùy tiểu thư nhà cô chọn."Cô gái nói: "Tiểu thư nhà chúng tôi không cần bức nào trong này."Mã Đại Nhuận "Hả?" một tiếng, "Muốn mua tranh theo chủ đề hở?"Cô gái: "Không phải."Mã Đại Nhuận: "Vậy thì là gì?"
"Tiểu thư nhà chúng tôi muốn xem quá trình anh vẽ tranh." Cô gái lấy một thẻ bài có khắc chữ "Phòng chữ Thiên số một" đặt xuống bàn, "Nếu anh muốn biết rốt cuộc tiểu thư nhà chúng tôi muốn tranh gì, thì hãy đến quán trà Nguyệt Hinh."
"Không đi." Mã Đại Nhuận không thèm suy nghĩ, từ chối thẳng luôn. Chàng ngại phiền toái, cái công đến quán trà gặp thiên kim đại tiểu thư gì gì đấy, chàng thà ngồi đây bán thêm mấy bức họa, hôm nay chàng cần phải mua một lồng bánh bao vỏ trong nhân trứng sữa về cho cô vợ xinh đẹp của chàng."Anh không biết điều như vậy luôn?" Cô gái không thể tin nổi Mã Đại Nhuận lại từ chối. Mã Đại Nhuận nhấc chân gác ghế, "Vị cô nương này, quả là ngại quá.
Thứ cho kẻ hèn chả có hứng thú gì với loại tranh mà tiểu thư nhà các cô muốn, kẻ hèn chỉ muốn ngồi đây bán xong tranh rồi về làng thôi."Cô gái: "……"
"Anh sẽ hối hận!" Cô ta bỏ lại câu này, nhặt thẻ bài "Phòng chữ Thiên số một" kia lên, xoay người rời đi. Nhưng sau khi người này quay lại xe ngựa, xe ngựa không rời đi ngay.
Cô ta ở trong xe ngựa chưa tới nửa khác lại xuống xe, quay lại trước sạp nhỏ của Mã Đại Nhuận. Trong khoảng thời gian ngắn ấy Mã Đại Nhuận đã chốt được hai đơn, tâm trạng không tồi.
Chàng mí mắt nhìn cô ta, "Sao lại quay lại?"Cô gái nhìn chàng một cái, lấy trong tay áo ra một thỏi vàng nguyên bảo, xa hoa đặt xuống bán: "Tiểu thư nhà chúng tôi nói, đây là tiền đặt cọc, khi nào anh vẽ xong tranh cho người thì sẽ được thêm nhiều nữa.."
"……"Nhìn thỏi vàng nguyên bảo lấp lánh ánh vàng sáng chóe kia, Mã Đại Nhuận sửng sốt vô cùng. Chàng lớn bằng từng này, số tiền to nhất từng thấy là bạc vụn, chứ chưa bao giờ được thấy thứ như vàng nguyên bảo.
Nhưng chàng bình tĩnh lại rất nhanh, cong môi cười nói: "Tranh của kẻ hèn cũng chỉ đến vậy, vào đáng tưng đây tiền.
Cô mau cất đi đi, chớ để tiểu thư nhà cô tiêu pha."Cô gái hếch cằm lên, "Được tiểu thư nhà chúng tôi ưng ý thì đáng giá từng đấy tiền đó, một canh giờ sau, gặp nhau ở quán trà Nguyệt Hinh."Cô ta không đợi Mã Đại Nhuận đáp lại, lại móc tấm thẻ có khắc chữ "Phòng chữ Thiên số một" kia khỏi tay áo ném lên bàn, xoay người bỏ đi rất nhanh. Mã Đại Nhuận "Xí" một tiếng, nhìn thỏi vàng nguyên bảo kia một lát, nhặt lên, ném vào trong sọt rau hẹ.. Một canh giờ sau, cái bàn trước mặt chàng đã trống trơn, tranh bán hết rồi.
Bàn và ghế của chàng đều là hỏi mượn của tiệm mì kế bên, thuê nửa canh giờ tốn ba tiền.
Chàng trả đồ về, thanh toán tiền thuê, đi về phía quán trà Nguyệt Hinh. Trên đường chàng gặp được hai nha dịch trong nha môn, đang thảo luận chuyện đại nhân nhà họ thăng qua"Đại nhân ghê gớm thật, từ chức Huyện thừa lên thẳng chủ sự bộ Lại, sắp rời khỏi mảnh đất Nhân Phương tí hin này rồi."
"Cũng chẳng rõ nữa, không biết đại nhân lên kinh đô rồi còn nhớ tụi mình không nhỉ."
"Xí, bọn mình có là gì?
Anh đừng nghĩ vớ nghĩ vẩn nữa, đại nhân sao có thể ghi tạc chúng ta trong lòng, chỉ cầu Huyện thừa đời kế tiếp tốt tính hơn ngài ấy một chút thôi."
"Ha ha ha, chú nói cũng đúng."Mã Đại Nhuận đi ngang qua họ từ một bên, vừa hay nghe được mấy câu này.
Sau khi nghe xong, khóe môi chàng nhếch lên, mắt tỏa ra tia sáng. Chàng đi vào quán trà Nguyệt Hinh, lục lọi trong sọt rau hẹ, lấy ra tấm thẻ phòng kia, trèo lên lầu hai, đi về phía phòng chữ Thiên số một. Còn chưa gõ cửa, đã có người mở cửa ra từ bên trong, là hai cô gái trông có vẻ là hầu gái, giọng điệu khách khí hơn cô hầu trước đấy một chút: "Mời công tử vào trong."
Bộ mặt tươi cười hớn hở kia tức khắc làm Mã Đại Nhuận cảm thấy có lẽ mình sắp tiến vào Hồng Môn Yến, nhưng chàng không sợ, chỉ bình tĩnh đi vào trong.(Từ thời xa xưa, người Trung Quốc đã biết dùng ba chữ "Hồng Môn yến" để lý giải sâu sắc về đạo lý: Nói không thể lung tung, cơm không thể ăn bừa.
"Hồng Môn yến" là một điểm nhấn quan trọng của chiến tranh Hán – Sở diễn ra vào năm 206 TCN tại Hồng Môn bên ngoài Hàm Dương, Trung Quốc.
Khi đó, Lưu Bang tiến vào Quan Trung trước tiên và giành mất vinh quang của Hạng Vũ khiến Hạng Vũ sinh lòng nghi ngờ, âm thầm lên kế hoạch tấn công Lưu Bang.
Ông ta chuẩn bị một bữa tiệc tại Hồng Môn, ngoài mặt nhằm mục đích giải trí vui vẻ, nhưng bên trong âm thầm chuẩn bị âm mưu ám sát Lưu Bang ngay tại chỗ nhưng chưa thành.
Sau đó, Lưu Bang phải giả vờ xin đi vệ sinh rồi vội vàng bỏ trốn khỏi bữa tiệc hung hiểm mà không một lời cáo biệt với Hạng Vũ.
Sau này, mỗi lần nhắc lại sự kiện lịch sử ấy, người ta đều sử dụng thuật ngữ "Hồng Môn yến" theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm vô cùng.)Một cô gái trong đó chỉ ngón tay về phía sau tấm bình phong, "Công tử, tiểu thư nhà chúng tôi ở ngay bên trong, công tử đi thẳng vào đấy đi."Mã Đại Nhuận khẽ nhướn mày, đi qua, đằng sau tấm bình phong quả là có một thiếu nữ khí chất đoan trang đang đứng đó.
Đầu thiếu nữ đội một chiếc mũ xanh nhạt có rèm, rèm mũ che nửa người nàng ta.
Nàng ta mặc một bộ áo váy lụa màu xanh lá mạ, cầm một chiếc khăn tay màu bạc hà trong tay. Mã Đại Nhuận đánh giá xiêm y trên người nàng ta, trong lòng than một tiếng "Thật là sang trọng", không khỏi tưởng tượng trong đầu hình ảnh Ngưu Tiểu Nhụy mặc bộ quần áo này. Chàng đột nhiên muốn mua mấy miếng vải đẹp về may áo quần cho Ngưu Tiểu Nhụy. Thiếu nữ nghe thấy tiếng bước chân đằng sau, thân người duyên dáng yêu kiều nhẹ nhàng xoay lại, mặt đối mặt với Mã Đại Nhuận.
Cái tay cầm chiếc khăn tay lụa màu bạc hà của nàng ta nhẹ nhàng nâng lên, tháo chiếc mũ có rèm kia xuống. Mã Đại Nhuận nhìn nàng ta. Thiếu nữ đưa mũ có rèm cho hầu gái đứng cạnh, chủ động giới thiệu: "Tiểu nữ họ Lâm, tên Ngọc Nhàn." Con gái của thái thú Thành Phượng Dương. Nàng ta ngước mắt nhìn về phía Mã Đại Nhuận: "Chàng thì sao?"Sắc mặt Mã Đại Nhuận thản nhiên: "Kẻ hèn vụng về thô thiển, tên huý không đề cập tới cũng không sao."Lâm Ngọc Nhàn sửng sốt một sát, "Công tử cứ nói đừng ngại."Nàng nói: "Ta muốn biết."Mã Đại Nhuận vẫn không trả lời, vào thẳng chủ đề, "Nếu tôi đã tới đây rồi, xin hỏi rốt cuộc cô nương muốn vẽ gì.
Nếu tôi vẽ được, thì sẽ vẽ cho cô nương."Một thỏi vàng nguyên bảo kia có thể mua được cả một căn nhà, Mã Đại Nhuận không phải không lung lay, nếu có thể kiếm thêm chút đỉnh, chàng cũng không thanh cao. Chàng muốn để Ngưu Tiểu Nhụy được sống những ngày tháng tốt nhất càng nhanh càng tốt. Lâm Ngọc Nhàn cười thục nữ, "Công tử không ngại đoán xem ta muốn vẽ gì chăng?"Lười đoán. Dù sao cũng là khách lắm tiền, Mã Đại Nhuận đổi "lười đoán" thành: "Con chó con mèo, con rùa con baba, tôi đều vẽ được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!