Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản ưỡn thẳng lưng ngồi trên ghế, hai khuôn mặt nhỏ có cùng biểu cảm đang trợn tròn mắt nhìn Ngưu Tiểu Nhụy ngồi đối diện trên chiếc bàn chằm chằm không chớp mắt."Chị ở Làng họ Ngưu cách vách à?" Mã Thúy Hoa há mồm hỏi. Tuy rằng con nhóc là em gái của Mã Đại Nhuận, nhưng nhìn kiểu gì trông con bé cũng chẳng giống Mã Đại Nhuận chút nào.
Khuôn mặt nhỏ núng nính đáng yêu vô cùng, sự lạnh lẽo trong mắt Nhụy Bạch Y khó có khi rút đi vài phần, nàng "ừ" một tiếng."Trông chị thật là xinh đẹp, còn xinh đẹp hơn Hùng Mỹ Lệ ở Làng họ Hùng nữa." Mã Thúy Hoa khoanh cánh tay nhỏ trước ngực, trông có vẻ rất nghiêm túc, giống như một người lớn nhỏ đang phát biểu ý kiến đánh giá. Mã Cẩu Đản gật gật đầu tán đồng, dáng ngồi cũng giống như một lão cán bộ nhỏ, thằng bé nói: "Đúng vậy." Khuôn mặt còn hơi đỏ lên. Trong nhà đột nhiên có một vị khách trông như tiên trên trời tới, hai ông chủ gia đình là Mã Thiết Trụ và Mã Phú Quý đều hơi ngượng ngùng, vội chạy đi thu xếp phòng cho khách. Căn nhà đắp đất này họ đã ở hơn hai mươi năm, vô cùng đơn sơ, bình thường cả nhà cùng chen chúc trên một chiếc giường đất.
Đột nhiên có thêm một cô gái, không thể để em nó nằm chật chội chung với mình được, Mã Thiết Trụ và Mã Phú Quý bèn thu vén lầu hai không có người ở. Bấy giờ vẫn là cuối hạ, trời không lạnh, buổi tối không ngủ giường đất cũng không sao. Hai người họ quay lại khu rừng trên núi chặt ít củi mang về, làm một cái giường con như vị khách như tiên trên giời.
Họ phủ khăn trải giường tinh tươm lên đệm, còn lấy ra một tấm rèm treo cửa mới tinh từ dưới đáy hòm treo lên cạnh giường nhỏ. Lầu hai chỉ là một không gian chật chột, không có gì che đậy, chỉ khi kéo rèm lên mới khiến người ở trong ấy có cảm giác an toàn, đồng thời cũng riêng tư hơn một chút.
mới tiện cho người ta thay quần áo hay làm gì đó trong ấy. Mã Đại Nhuận hầm cháo gạo kê đi từ nhà bếp ra thì thấy anh cả và anh hai mình đang bận việc bên kia, chẳng hề coi Ngưu Tiểu Nhụy như người ngoài chút nào.
Chàng khẽ cong môi, mặc cho hai anh mình bận việc tiếp, bưng cháo qua cho Nhụy Bạch Y."Nàng cứ uống từ từ, tôi đi đỡ đần họ sửa soạn chỗ ăn nằm cho nàng." Mã Đại Nhuận thổi cho cháo trong bát nguội bớt rồi mới đặt xuống bàn.
Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản mở to mắt nhìn chàng."Mấy đứa muốn uống thì tự múc đi." Mã Đại Nhuận nói với hai đứa con nít. Sự phân biệt đối xử kia không thể rõ ràng hơn được nữaMã Cẩu Đản "Hừ!" một tiếng, nhảy xuống ghế, chạy về phía nhà bếp. Mã Thúy Hoa nhìn bát cháo gạo kê nóng hầm hập kia, nuốt nuốt nước miếng, cũng nhảy xuống ghế theo, "Mã Cẩu Đản anh đợi em với!"Nhụy Bạch Y dùng muỗng quấy cháo trong bát, phát hiện Mã Đại Nhuận còn thả mấy hạt sen nhỏ trong ấy, nàng sửng sốt một chút, không dám ăn."
Làm sao thế?" Mã Đại Nhuận đứng bên cạnh bàn nhìn nàng chằm chằm. Nhụy Bạch Y múc một hạt sen nhỏ xanh biếc lên, "Sao lại bỏ cái này?"
"Nàng không thích à?" Mã Đại Nhuận thầm nghĩ không hay rồi, đúng là cố quá thành quá cố. Chỉ là chàng cảm thấy nấu gạo kê suông thì nhạt nhẽo quá, nên nghĩ chuyện thả thêm ít hạt sen để thêm chút vị cho Ngưu Tiểu Nhụy thôi."…… Không phải." Nhụy Bạch Y không biết nên nói như thế nào, chẳng lẽ nàng lại nói "Em cũng không dám ăn đồng loại của chàng" sao? Cuối cùng nàng chẳng nói gì cả, chỉ thả hạt sen vào trong bát, gạt hết sang một bên, chỉ uống phần cháo không có hạt sen trong bát. Lông mày Mã Đại Nhuận vặn vẹo. Ừm, em Nhụy xinh không thích ăn hạt sen. Chàng yên lặng nhớ kỹ ở trong lòng, hơn nữa còn đổi biệt danh của Ngưu Tiểu Nhụy nhà người ta thành "Em Nhụy xinh".…Nếu không tính tới chỗ hạt sen tôn quý kia, thì món cháo mà Mã Đại Nhuận nấu vô cùng ngon lành.
Lúc ở Thiên Đình, không phải Nhụy Bạch Y chưa từng ăn cơm Ngụy Nhuận tự tay nấu, nhưng hương vị ấy thì…… thôi coi như tàm tạm.
Nhưng tài bếp núc của chuyển thế của chàng là Mã Đại Nhuận lại rất mực ổn thỏa, một món cháo gạo kê vô cùng đơn giản thế này cũng có thể chế biến ngọt lành ngon miệng như vậy.
Nhụy Bạch Y bất giác uống đến bát cháo lớn thứ tư đối diện với Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản đang húp cháo xì xoẹt ở bên kia chiếc bàn, cái bụng lép kẹp phồng lên một chút. Ngồi trong căn nhà đơn sơ mộc mạc thế này, cầm chiếc muỗng trong tay, Nhụy Bạch Y đột nhiên cảm thấy thỏa mãn. Loại cảm giác thỏa mãn này thậm chí ngay ở trên Thiên Đình nàng còn chưa từng trải nghiệm.
Thân thể thần tiên được tẩm bổ nhờ vào linh khí, ở trên trời về cơ bản nàng rất ít khi ăn đồ phàm tục, cũng không thèm mấy thứ này.
Nay tới nơi làng quê thôn dã này, nàng lại mê đắm một bát cháo gạo kê vô cùng đơn giản. Không, phải nói là một chén cháo gạo kê hạt sen vô cùng đơn giản, tuy rằng đống hạt sen kia nàng chẳng dám ăn lấy một hạt. Lúc Nhụy Bạch Y và hai đứa nhóc ăn cháo, Mã Đại Nhuận lên lầu hai giúp việc dọn dẹp.
Chờ Nhụy Bạch Y ăn cháo xong, lầu hai đã trở nên sáng sủa thông thoáng, khá là đẹp đẽ đơn sơ. Nhưng Mã Đại Nhuận đương ngồi ở đầu chiếc giường gỗ nhỏ, ôm chiếc gối vừa mới lồng xong áo gối, chìm vào trầm tư thật lâu. Đôi chân dài của chàng gập vào chỗ mép giường, ngón tay thon dài rắn chắc quấn quanh một sợi chỉ xổ ra nơi áo gối, đầu chàng hơi rũ, đột nhiên biến thành một chàng trai đẹp an tĩnh, đấy là nếu không nhắc tới bắp tay cuồn cuộn của chàng. Người này chưa từng im lặng như vậy bao giờ.
Cái tướng này của chàng, tựa như chàng đang tĩnh tâm băn khoăn cuộc đời, băn khoăn tương lai, băn khoăn chuyện tiền đồ.
Trước kia chàng chẳng mảy may để ý chuyện này, nhưng nay chàng đã là kẻ sắp có vợ, về sau chẳng lẽ lại phải để một cô vợ nũng nịu xinh đẹp như nàng trải qua những ngày tháng khổ sở cả đời với chàng ư? Không rõ hạ quyết tâm thế nào, chàng "hầy" một tiếng.
Mã Đại Nhuận dứt đứt sợi chỉ bung kia ra, rồi bỏ chiếc gối mềm lên đầu giường.……Mã Thúy Hoa và Mã Cẩu Đản uống xong cháo thì được Mã Phú Quý dẫn ra sân rửa mặt xối chân rồi trèo lên giường đất đắp chăn đi ngủ. Mã Cẩu Đản vừa dính chăn là ngủ ngay, ngáy khò khò khe khẽ.
Mã Thúy Hoa ăn hơi nhiều, ngủ không đặng.
Con bé thò mắt ra khỏi chăn nhìn Nhụy Bạch Y chằm chằm. Nhụy Bạch Y còn ở lầu một, Mã Thiết Trụ và Mã Phú Quý không tiện ở đấy với nàng, hai người đều dềnh dàng ngoài sân.
Mã Đại Nhuận bước lên chiếc thang gỗ cọt kẹt lung lay đi xuống lầu, thấy lầu một chỉ còn mình Ngưu Tiểu Nhụy ngồi đấy, chàng gãi gãi đầu đi qua."Tôi nấu chút nước cho nàng, nàng rửa cái mặt ngâm cái chân rồi hẵng ngủ." Mã Đại Nhuận đi qua nói."Nấu nước ở đâu?" Nhụy Bạch Y đứng dậy. Mã Đại Nhuận: "Nhà bếp ấy."Chàng gãi gãi đầu, rót một chén nước cho Nhụy Bạch Y, "Nàng cứ ngồi đây là được rồi."Nhụy Bạch Y kéo tay áo chàng, "Em đi với chàng, không cứ để em ngủ luôn cũng được."
Mã Đại Nhuận cúi đầu liếc nhìn bàn tay nhỏ đang kéo mình, chàng bình tĩnh một lát, nói: "…… Cũng được."Mã Thúy Hoa nằm trong chăn chớp đôi mắt, nhìn chằm chằm hai người đi ra ngoài.…Nhà bếp ở ngay bên cạnh, Nhụy Bạch Y canh giữ một bên, lẳng lặng nhìn Mã Đại Nhuận thêm củi đốt lửa.
Ánh lửa lay động trong bếp hắt ra ngoài, chiếu lên nửa bên mặt của chàng, trông thực hoàn mỹ. Người đàn ông ngồi xổm xuống, thêm củi rất nghiêm túc, dường như chàng muốn đốt lửa đượm thêm chút, để nàng mau có nước ấm rửa mặt. Nàng nhìn một lát, phát hiện Mã Đại Nhuận bất động, cứ ngồi xổm như thế, cũng không biết đang suy nghĩ gì. Nàng vừa mới nói một chữ "Chàng", ba chữ "làm sao vậy" còn mắc trong cổ họng, người đàn ông ở cạnh bếp đã duỗi tay cầm lấy cổ chân nàng."……" Nhụy Bạch Y ngẩn người.
Mã Đại Nhuận cầm rồi thì không buông ra nữa.
Nhụy Bạch Y sửng sốt không hề nói gì, nàng muốn xem thử chàng muốn làm gì. Không bao lâu sau, Mã Đại Nhuận liền buông lỏng tay ra, chàng ngẩng đầu, "Tôi chỉ…… muốn xem chân nàng thon đến mức nào thôi."Nhụy Bạch Y: "……"Nàng không biết là, vừa nãy lúc Mã Đại Nhuận thêm củi, thực ra khóe mắt chàng luôn không nhịn được liếc tới đôi chân nhỏ hơi lộ ra khỏi vạt váy nàng, về sau chàng thật sự không nhịn được nữa mới lần tay qua.
Quả nhiên một bàn tay to của chàng có thể nhẹ nhàng cầm lấy, cổ chân kia có lẽ chỉ to bằng một nửa cánh tay chàng. Mã Đại Nhuận ho khan một tiếng, đứng dậy, lập tức phủ một bóng đen lên đỉnh đầu Nhụy Bạch Y.
Vóc dáng Mã Đại Nhuận rất cao, khi đứng gần nàng, sự chênh lệch chiều cao kia lộ ra ngay."Có lẽ phải đợi một lát." Mã Đại Nhuận nhìn nàng. Nhụy Bạch Y nhàn nhạt "Dạ" một tiếng."Đại Nhuận, tụi anh ngủ trước đây!" Bên ngoài vang lên giọng của Mã Thiết Trụ và Mã Phú Quý."Vâng." Mã Đại Nhuận đáp. Nháy mắt nhà bếp lại yên ắng hẳn, chỉ còn tiếng nồi nấu nước kêu sùng sục.
Mã Đại Nhuận ngắm khuôn mặt nhỏ của Nhụy Bạch Y đăm đăm, chàng cảm thấy yết hầu hơi ngứa, nhưng ngẫm tới chuyện Nhụy Bạch Y vừa mới mất người thân, chàng có ngứa cũng đành nhịn xuống."Nghe nói trước kia nàng và bà nội nàng không phải là người Làng họ Ngưu à?" Mã Đại Nhuận tìm ra đề tài."Vâng."
"Vậy…… Hai người tới từ chỗ nào? Trong thành ư?"Da thịt Ngưu Tiểu Nhụy non mịn như vậy, chẳng hề giống con gái quê mùa, mà giống một bông hồng được nuôi trong nhà ấm. Dù vậy, Mã Đại Nhuận lại không hề nảy sinh suy nghĩ là chàng không xứng với Ngưu Tiểu Nhụy.
Chàng cảm thấy Ngưu Tiểu Nhụy chính là của chàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!