Chương 10: Gả Cho Chàng Đấy

Mã Đại Nhuận vô cùng chìm đắm trong cốt truyện do chàng tự nghĩ vớ vẩn ra, chỉ mới nhìn gương mặt kia của Ngưu Tiểu Nhụy, chàng đã cảm thấy xương cốt sắp mềm nhũn.

Nếu Ngưu Tiểu Nhụy kêu một tiếng, có lẽ chàng sẽ chết ngay tại chỗ. Vậy thì trước khi chết, chàng nhất định phải làm một chuyện có ý nghĩa."Chỉ, hôn một cái thôi." Giọng Mã Đại Nhuận khàn khàn, cái tay đang đặt sẵn trên gáy Nhụy Bạch Y chậm rãi lần xuống, sờ lên khuôn mặt nhỏ của Nhụy Bạch Y giữa tiếng tim đập thình thịch. Nơi lòng bàn tay chạm đến đều mềm mại, trơn nhẵn đàn hồi, sờ còn thích hơn cả thạch sữa đông lạnh.

Mã Đại Nhuận chưa từng được sờ thứ gì thích như thế, ánh mắt chàng sâu thẳm hơn, nghĩ thầm hóa da của con gái lại non mềm như thế. Chàng cảm thấy cho dù giây tiếp theo chàng có chết luôn thì cũng không uổng công sống, ít nhất trước khi chết còn được sung sướng một phen rồi.

Mỗi tội giới hạn của cái "sung sướng" này chỉ là sờ thôi hay còn……Mã Đại Nhuận thấy yêu tinh cáo nhỏ không từ chối, bèn múa ngón tay bạo dạn hơn, vuốt ve một lát, chàng nâng khuôn mặt nhỏ của Nhụy Bạch Y lên, đưa về phía trước. Hơi thở của hai người càng lúc càng gần, trên người cô gái trước mặt chàng có một hương thơm dìu dịu, hương thơm này tựa như tuyết đầu mùa, như tỏa ra làn hơi lạnh toát.

Tóm lại là rất thơm, nhưng lại khiến người ta cảm thấy xa xôi, rất khó tiếp cận. Hơi thở của nàng cũng ngọt lành. Dựa theo lẽ thường, chàng bất lịch sự đến mức này, đúng ra đối phương phải đẩy chàng ra, đá chàng một cái hoặc cho chàng một cái bạt tai, thậm chí còn có khả năng bị chàng dọa sợ.

Nhưng từ đầu chí cuối, cô gái này đều ngoan ngoãn đến kì cục. Chàng sắp dí lên môi nàng đến nơi mà nàng còn chưa phản ứng, cho nên nàng là yêu tinh cáo thật ư?! Ngực Mã Đại Nhuận tức khắc run lên, nhưng chàng vẫn không có cách nào dừng lại được.

Đầu chàng cúi xuống mỗi lúc một thấp, mãi tới khi một bàn tay nhỏ mềm mại đẩy cái mặt bự của chàng ra, một giọng trong veo cất lên: "Bà nội em vừa mới chết."Mã Đại Nhuận: "……"Chàng sửng sốt hồi lâu, lập tức sống lại từ địa ngục đen hun hút, cô yêu quái cáo trước mặt cũng nhuốm hơi người, như thể thực sự tồn tại.

Nàng mềm mại ấm áp, nào còn tính công kích gì nữa, cũng không có mấy thứ như là răng nanh luôn. Mã Đại Nhuận buông khuôn mặt nhỏ của nàng ra. Nhụy Bạch Y nâng mí mắt nhìn chàng.

Nếu là ngày thường, thì chàng muốn thế nào, quả thật nàng sẽ không từ chối, rốt cuộc họ đã thành thân lâu như vậy, những chuyện vợ chồng có thể làm hai người đều đã làm gần hết.

Huống chi chỉ là hôn một cái thôi.

Nhưng bên cạnh là mộ của người lớn tuổi, mặc dù bà lão chẳng liên quan gì tới nàng, nhưng thây cốt chưa lạnh, họ không thể nào chàng chàng thiếp thiếp ngay trước mặt người đã khuất được. Mã Đại Nhuận tỉnh ra, vội vàng nói: "Thứ cho tôi thô lỗ vụng về, suy xét không chu toàn, thật sự không nên giở trò lưu manh trước mộ của bà nội nàng, quả thực quá bất lịch sự!"Chàng tự tát mình một cái, đoạn gãi gãi đầu, càng nghĩ càng cảm thấy vừa nãy đầu óc mình lú lẫn hoặc bị nhúng nước.

Người thân nhà người ta vừa mới cưỡi hạc quy tiên mà chàng đã đòi ôm ấp hôn hít người ta ngay, thế này còn ra thể thống gì?"Không được, tôi phải dập đầu mấy cái thật kêu trước mộ bà nội nàng để xin lỗi." Mã Đại Nhuận phủi đầu gối đánh xoẹt, xoay người qua chỗ khác. Nhụy Bạch Y: "……"Nàng đuổi theo túm chặt tay áo chàng.

Mã Đại Nhuận sửng sốt, khựng bước chân lại, xoay đầu nhìn nàng.

Chiếc mũ tang to rộng đã rớt ở đằng sau cái gáy tròn lẳn của cô gái, lúc nàng chạy tới gần rồi dừng lại, mũ tang lắc lắc rồi vẹo sang một bên.

Mấy lọn tóc đen nhánh bị mũ tang làm xổ ra xõa hai bên tai nàng.

Ánh trăng rót xuống, trông càng đẹp đẽ. Mã Đại Nhuận ngắm nàng đăm đăm, không cách nào dời mắt được. Nhụy Bạch Y nói: "Không cần."Lưỡi Mã Đại Nhuận đỡ đỡ vách trong khoang miệng, kéo thẳng lại cái mũi vẹo rơi đằng sau đầu Nhụy Bạch Y, nói: "Vẫn nên lạy mấy cái, kẻo lương tâm tôi không yên."Chàng lại nói: "Tôi có tội."Nhụy Bạch Y: "……"Mã Đại Nhuận nắm bàn tay nhỏ đang túm tay áo chàng của Nhụy Bạch Y, nhẹ nhàng lấy ra.

Chàng đứng thẳng người, tiếp tục hướng đi đến trước mộ. Nhụy Bạch Y khẽ nhíu mày, ngẫm lại dầu gì Mã Đại Nhuận cũng là chuyển thế của Thái Tử trên Cửu Trọng Thiên, thân phận tôn quý dữ dội.

Nãy lúc chàng chạy tới dập đầu nàng đã định chạy ra ngăn, mỗi tội lúc đấy nàng còn đang ngỡ ngàng vì hành động đột nhiên chạy tới của chàng, nàng chưa kịp ngăn chàng đã dập xong ngay tắp lự.

Lần này nàng không thể để chàng lạy nữa."Không cần thật mà." Nhụy Bạch Y liền lại túm chặt chàng. Thấy cô gái nhỏ lại túm chàng, đôi tay nhỏ ôm lấy cánh tay nàng, đôi mày đẹp nhíu lại, Mã Đại Nhuận ngây người một chút, rồi theo ý nàng: "Được được được, nàng không cho tôi lạy thì tôi không lạy nữa."Nhưng chút đắc ý ấy của chàng tiêu tan rất nhanh, chàng chợt nghĩ đến chuyện nàng kiên trì không cho chàng dập đầu như thế, chẳng lẽ là bởi vì nàng cảm thấy chàng không có tư cách này sao?

Chàng và nàng thật ra vẫn còn là hai người xa lạ, lại không quan hệ gì, chàng làm gì được quyền dập đầu với bà nội nàng.

Ừ, nhất định là nàng nghĩ thế rồi."Chào Ngưu Tiểu Nhụy, tôi tên là Mã Đại Nhuận." Mã Đại Nhuận bèn tự giới thiệu bản thân rất chân thành."Em biết." Nhụy Bạch Y nói, "Em nhận ra chàng."Đôi mày rậm của Mã Đại Nhuận nhướng lên, "Hả?"Nhụy Bạch Y khẽ cong môi, ra vẻ phúc hậu và vô hại, "Thần đồng nhỏ…… thi bốn lần mà không đậu tú tài?"Mã Đại Nhuận: "………"Gió lạnh thổi tới ào ào, thổi bay làn tóc của Nhụy Bạch Y.

Mã Đại Nhuận muốn kéo áo ra khoác thêm cho Nhụy Bạch Y, chàng sợ nàng lạnh.

Nhưng sờ tay vào chàng lại ghét bỏ quần áo mình hôi rình mùi mồ hôi, còn dính cả bùn.

Chàng bèn nói: "Bà nội nàng qua đời, sau này nàng tính toán sao đây?"

"Nếu không có chỗ ở, thì theo tôi nhé." Những lời này Mã Đại Nhuận đã ấp ủ trong lòng từ đầu, chỉ cần Nhụy Bạch Y có vẻ không kháng cự chàng lắm là chàng sẽ nói ra ngay. Cái việc ngượng ngùng ấy hả, không tồn tại. Chàng chỉ sợ con gái nhà người ta ngượng ngùng thôi, đấy bạn xem, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo hơi ửng lên rồi kìa.

Ai ngờ đôi mắt đen long lanh ướt nước của Ngưu Tiểu Nhụy lại nhìn chàng, nàng nói với chàng bằng giọng điệu bình tĩnh không chút gợn sóng: "Gả cho chàng đấy."Mã Đại Nhuận: "…………"Toi rồi, điên mất thôi."Nàng…… nói gì?" Mã Đại Nhuận suýt đứng không yên. Nhụy Bạch Y không nói gì, chỉ nhìn chàng. Mã Đại Nhuận đột nhiên "phì" cười.

Tựa như một thằng ngốc, chàng ngắm nghía chung quanh, sờ sờ gáy.

Đột nhiên chàng nghĩ ra sao xung quanh lại không có ai thế, mọi người đi đâu hết rồi, mau có mấy người tới coi.

Lời vừa nãy của Ngưu Tiểu Nhụy kiểu gì cũng phải để người khác nghe thấy mới được chứ!!!! Chàng, Mã Đại Nhuận, có sức hút như vậy đấy! Mới nhìn một cái thôi, cô gái xinh đẹp đáng yêu thế này mới nhìn mặt chàng một lần thôi mà đã nói muốn! Gả! Cho! Chàng!! Cảm giác kiêu ngạo và thỏa mãn kia lập tức tràn đầy trái tim Mã Đại Nhuận, một thứ tên là "Tự sướng" phình muốn tràn cả ra ngoài."Nơi này hơi lạnh, nhà chàng ở đâu, chàng đưa em đi, em muốn uống cháo gạo kê nóng." Nhụy Bạch Y mở miệng nói.

Nàng thật sự hơi đói bụng, vừa xuyên qua nàng đã phải xử lý tang sự của bà nội thân thể này, nàng vẫn chưa được ăn miếng nào. Mã Đại Nhuận hơi sửng sốt, miệng ngoác đến tận mang tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!