Lúc đi ngang qua chiếc bếp lò đang đun nước, cô do dự vài giây, nhưng vẫn xoay người chuyển bếp lò và ấm nước vào phòng tắm.
Bây giờ lạnh lắm, nếu không chuyển bếp lò vào phòng tắm để sưởi ấm, thì đến người sắt cũng không chịu nổi.
Kết quả, sau khi Hoắc Tiếu thu dọn hành lý xong, tìm bộ quần áo mà vợ may cho đi đến nhà tắm, vừa đẩy cửa ra, hơi nóng đã phả thẳng vào mặt anh.
Hoắc Tiếu nhanh chóng đóng cửa lại rồi treo quần áo sạch lên, mới chú ý đến chiếc bếp lò sắt đặt trong góc phòng.
Bếp vẫn đang cháy, bên trên còn có một nồi nước sôi sùng sục.
Không cần nghĩ anh cũng biết mấy thứ này là do vợ anh chuẩn bị cho.
Nhìn qua bộ quần áo mới vợ làm cho mình, tâm trạng vui vẻ của anh lập tức lan đến đầu máy khóe mắt.
Pha nước ấm tắm thôi!
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi rửa trôi hết những bụi bặm, mệt mỏi trên đường, cả người Hoắc Tiếu trở nên khoan khoái hơn nhiều.
Khi quay về nhà chính, anh khẽ liếc mắt nhìn sang căn phòng ở chái tây
- nơi mẹ anh ngủ.
Thấy đèn trong phòng đã tắt, anh đoán bà đã ngủ rồi, bèn lập tức đi sang căn phòng ở chái đông.
Thế nhưng khi đi vào, lo vợ không quen với sự xuất hiện đột ngột của anh, nên Hoắc Tiếu do dự mấy giây, sau đó đưa tay gõ cửa.
Gõ xong, anh đứng đợi vài giây mới đẩy cửa đi vào.
Trong phòng vẫn còn thắp đèn dầu.
Điều khiến Hoắc Tiếu cảm thấy ngạc nhiên là, cô vợ anh vốn tưởng sẽ căng thẳng, sẽ xấu hổ, sẽ thẹn thùng, lúc này đang ngủ say.
Còn ngủ đến độ gò má ửng hồng nữa chứ.
Hoắc Tiếu nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, nhìn vợ mình mà dở khóc dở cười.
Cũng may cô còn chừa chỗ cho anh.
"Em vô tư thật đấy." Mãi một lúc lâu sau, Hoắc Tiếu mới vươn ngón tay thon dài ra, khẽ chọc vào giữa trán vợ rồi mới thổi tắt đèn, nằm ở mé ngoài giường.
Hôm sau.
Năm rưỡi sáng.
Lận Đình mới ngủ được ba tiếng đồng hồ, nay lại bị tiếng đập cửa ồn ào đánh thức.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô bực bội trở mình.
Bên cạnh chợt vang lên giọng nói trầm khàn của một người đàn ông: "Em ngủ tiếp đi, để anh ra ngoài xem sao."
Giọng nói rất nhẹ, thậm chí xen lẫn chút dịu dàng, nhưng vẫn khiến Lận Đình bừng tỉnh giấc.
Cô lập tức ngồi bật dậy, khi nhìn rõ dáng vẻ của người đàn ông đang ngồi trên mép giường xỏ giày, cô mới thở phào: "Ồ, đúng rồi, mình đã kết hôn rồi mà."
Hoắc Tiếu: "..."
Hoắc Tiếu ho nhẹ một tiếng, cố gắng nuốt tiếng cười đã sắp lên đến miệng xuống, giơ tay ấn cô nằm lại, kéo chăn cho cô rồi mới nói: "Cẩn thận nhiễm lạnh, bây giờ mới hơn năm giờ thôi, em ngủ tiếp đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!