Chương 9: (Vô Đề)

Vừa đến giờ nghỉ trưa, Ôn Yểu cầm tờ đơn đăng ký nguyện vọng của lớp từ tòa nhà hành chính đi ra.

Cô vừa đi được vài bước đã bị người gọi lại.

"Ôn Yểu." Đặng Ninh Hiên chạy chậm đuổi theo Ôn Yểu.

"Cậu định về lớp à? Đồ trong tay cậu có cần tớ cầm giúp không?" Đặng Ninh Hiên đi qua cười một tiếng, duỗi tay định lấy tờ đơn trên tay Ôn Yểu.

"Cảm ơn, nhưng cái này không nặng, tớ một mình cầm là được." Ôn Yểu nhanh nhẹn tránh tay Đặng Ninh Hiên.

Đặng Ninh Hiên có chút xấu hổ cười một tiếng, nhưng không rời đi.

Cậu đi theo sau cô, dường như vô tình nhắc đến: "Đúng rồi, tớ thấy Giang Thư Dật hình như ngồi bên cạnh cậu."

"Ừm." Ôn Yểu tiếp tục đi về phía trước, giọng điệu đạm nhiên.

Đặng Ninh Hiên đi theo, hỏi tiếp: "Cậu ấy có làm phiền cậu không?"

"Không có." Ôn Yểu tiếp tục đi về phía trước, đưa ra một câu trả lời bình thường.

"Vậy à..." Đặng Ninh Hiên nghe Ôn Yểu trả lời, vẻ mặt không được tốt.

Bên cạnh tòa nhà hành chính là sân bóng rổ, hiện tại sân bóng rổ đang bị các học sinh ăn trưa xong vây kín.

Ôn Yểu phải len lỏi qua đám đông để đi về phía trước.

"Cố lên!"

"— Chuyền bóng đi!"

Trong sân bóng rổ vang lên tiếng bóng và tiếng người.

"Chuyền nhanh!"

"Chuyền cho tớ!" Giọng Giang Thư Dật đầy khí thế truyền đến.

Bước chân Ôn Yểu hơi khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía sân bóng.

Đặng Ninh Hiên đi sau Ôn Yểu, phát hiện bước chân cô dừng lại, cũng theo ánh mắt cô nhìn về phía sân bóng rổ.

Giang Thư Dật đang chơi bóng rổ với các bạn trong lớp, cô nghiêng người lao qua, cướp lấy bóng trong tay đối phương, bật nhảy ném vào rổ.

"Giang Thư Dật về mặt thể thao có vẻ rất giỏi nhỉ." Đặng Ninh Hiên đứng bên cạnh Ôn Yểu, cười gượng gạo nói.

"Ừm, đúng vậy." Lời này của Ôn Yểu nghe có vẻ lạnh nhạt, nhưng cũng mang theo một chút công nhận.

Đặng Ninh Hiên nghe cô trả lời, bĩu môi, cậu đẩy gọng kính, nhìn vào sườn mặt của Ôn Yểu, không hiểu sao lại nói: "Chỉ là thành tích quá kém, còn thích gây chuyện thị phi."

Ôn Yểu nghe những lời này, cũng không có phản ứng gì lớn.

"Thành tích không thể đại diện cho tất cả."

Đặng Ninh Hiên không khỏi trầm ngâm nhíu mày.

"Wow, lại vào rồi!!" Người xem bên sân vang lên tiếng hoan hô.

Nhìn Giang Thư Dật lại một lần nữa ghi bàn, Ôn Yểu chính mình cũng không chú ý, khóe miệng cô có một chút cong lên.

Đặng Ninh Hiên nhìn biểu cảm của cô, có chút thất vọng cắn chặt răng, "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!