Bên ngoài vẫn còn mưa, nhưng gió không lớn như lúc nãy.
Giang Thư Dật liếc nhìn chiếc vali còn chưa mở của Ôn Yểu đặt trong nhà.
Chắc là, cô ấy từ lúc trường học về nhà đã bị người đàn ông đó chặn lại.
"... Cần tớ giúp dọn hành lý không?" Giang Thư Dật hỏi.
"..."
Ôn Yểu bình tĩnh tự nhiên lắc đầu.
Một lát sau, cô mím môi, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thư Dật.
"Giang Thư Dật, cậu có thể ra ngoài đợi tớ một chút không?"
"Hả?" Giang Thư Dật có vẻ không phản ứng kịp.
"... Tớ muốn thay quần áo." Ôn Yểu mặt không biểu cảm nói.
Không biết nghĩ đến cái gì, tai Giang Thư Dật đỏ lên một chút.
"...Ồ, vậy à."
Giang Thư Dật lại lặp lại một tiếng, đút tay vào túi áo khoác, cầm lấy chiếc ô của Ôn Yểu đặt ở cửa, bước nhanh ra ngoài.
"Ừm, vậy cậu cứ từ từ, tớ vừa hay đi gọi một chiếc xe."
"..."
Nhìn Giang Thư Dật ra khỏi phòng, Ôn Yểu không nhanh không chậm đem chiếc áo khoác đè lên gối đầu—
Sau khi Giang Thư Dật gọi được một chiếc taxi, cô lại bước nhanh cầm ô quay lại tòa nhà cũ của Ôn Yểu.
Khi trời mưa, vẫn khá lạnh.
"Lạnh quá." Giang Thư Dật khụt khịt mũi.
Áo sơ mi trên ngực cô, chỗ nước mắt của Ôn Yểu ướt đẫm vẫn còn có chút ẩm, có thể ngửi thấy một mùi hương hoa hồng ẩm ướt, dư vị mang theo một tia xa cách lạnh lùng.
Dáng vẻ rơi lệ của Ôn Yểu thoáng qua trong đầu cô.
"Tớ dọn xong rồi."
Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên trước mặt cô, Giang Thư Dật vội vàng quay lại thực tại.
Ôn Yểu đã thu dọn đồ đạc xong, đứng ở dưới lầu.
"Hành lý của cậu chỉ có nhiêu đây thôi à?" Giang Thư Dật nhìn hành lý của cô, không khỏi ngẩn ra một chút.
Ngay cả một người bừa bộn như cô, đi đâu cũng sẽ mang theo một chiếc vali lớn.
Nhưng hành lý của Ôn Yểu rất ít, chỉ có một chiếc cặp sách và một chiếc vali xách tay.
"Những cuốn sách đó của cậu đâu?"
"Đều ở trong vali." Ôn Yểu trả lời như thường lệ.
Ôn Yểu có rất nhiều sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!