Chương 39: (Vô Đề)

"Vậy rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể khiến người này lại thích sô cô la đen?"

"Ừm..." Nghe thấy câu hỏi này, Chu Cảnh Đường im lặng một lúc.

"Mục đích của câu hỏi này là, muốn làm cho người này một lần nữa thích ăn sô cô la đen sao?"

Cậu đi về phía trước vài bước rồi tổng kết.

Vì nhà cậu làm trong ngành ăn uống, nên cũng thường xuyên gặp phải những vấn đề như vậy.

Ngôn Tĩnh Xu im lặng cười khẽ.

Một lát sau, có vài phần không tình nguyện nói: "... Cậu có thể nghĩ như vậy."

"Nhưng mà, sô cô la đen này có rất nhiều người thích." Ngôn Tĩnh Xu bổ sung.

Chu Cảnh Đường có vài phần buồn rầu, "Nhưng mà, cậu nói người này đã không thích sô cô la đen rồi mà phải không?"

"Cậu ta không thích một chút nào sao?" Chu Cảnh Đường hỏi tiếp.

Ngôn Tĩnh Xu nhớ lại vẻ mặt của Giang Thư Dật khi nói chuyện với mình, trong khoảnh khắc có chút nghẹn ngào.

Nhưng cô vẫn dường như không để ý nói: "... Tớ không chắc."

"Có lẽ vậy."

Tống Kim Hi nghe vậy, quay lại nhìn Ngôn Tĩnh Xu.

Cô cảm thấy Ngôn Tĩnh Xu, người thường ngày cử chỉ đều có một vẻ kiêu ngạo tự phụ, dường như trong khoảnh khắc đã tan rã.

"Nếu còn một chút thích thì còn tạm được, nhưng nếu người đó đối với sô cô la đen một chút thích cũng không còn nữa, thì dù có quảng cáo thế nào cũng vô ích..."

Chu Cảnh Đường từng bước một đi lên cầu thang, không chú ý đến biểu cảm của hai người phía sau.

"Ví dụ như, có người không thích ăn cà chua đi, cho nên trong đồ ăn dù có một chút vị cà chua, người đó cũng có thể nếm ra được."

"Có những lúc, ghét chính là một thứ rất rõ ràng, là chuyện không thể nào thay đổi được, ghét chính là ghét, không thể nào..."

Chu Cảnh Đường ngắn gọn nói.

"Chu Cảnh Đường." Tống Kim Hi nhìn vẻ mặt của Ngôn Tĩnh Xu, muốn ngăn cậu ta lại, bảo cậu ta đừng nói nữa. (Editor: Tống Kim Hi cũng soft quá đi)

"..." Nhưng ba người đã sắp đến đỉnh cầu thang, trước mặt là một nhà hàng.

Không bao lâu sau, mọi người trong lớp đều đã đến nhà hàng.

Trên bàn ăn đã được dọn sẵn đồ ăn, là những món ăn Trung Quốc rất bình thường.

"Đúng rồi, Ngôn Tĩnh Xu, cậu không phải nói sô cô la đen đó có rất nhiều người thích sao?"

Chu Cảnh Đường đi được vài bước, nhớ ra điều gì đó rồi hỏi.

"... Ừm." Giọng Ngôn Tĩnh Xu cứng ngắc lên tiếng.

"Vậy tại sao nhất định phải để một người đã không thích ăn chứ?"

Chu Cảnh Đường kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, mở khăn ăn ra, lau tay.

"Ngoài người đó ra còn có người khác thích mà phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!