Tiếng loa phát thanh vang lên.
Ôn Yểu đứng giữa lớp vỗ tay, "Được rồi, mọi người chuẩn bị đi sân thể dục kéo co."
Đặng Ninh Hiên cùng bạn bè bên cạnh cùng nhau đứng dậy, định đi đến địa điểm tập hợp.
Nhưng mà, cậu vừa vô tình quay đầu lại, đã thấy Ôn Yểu đang nắm lấy tay áo của Giang Thư Dật.
"..." Ánh mắt chuyên chú của Ôn Yểu nhìn Giang Thư Dật, là ánh mắt mà cậu chưa từng thấy.
Đặng Ninh Hiên nắm chặt chai nước khoáng trong tay, cảm thấy đầu óc có chút ngơ ngác.
"Đặng Ninh Hiên." Một nam sinh vỗ vai Đặng Ninh Hiên, vẻ mặt có chút khó chịu.
"Tớ hình như có chút không khỏe, trận thi đấu tiếp theo có lẽ không tham gia được..."
Đặng Ninh Hiên hoàn hồn từ hai người ở đằng xa.
Cậu liếc nhìn nam sinh trước mặt, vỗ vai cậu ta, "Không sao, cậu mau đi nghỉ đi, thi kéo co thực ra không cần nhiều người tham gia như vậy đâu."
Cậu nở một nụ cười lịch sự và ân cần.
"Không, tớ còn có thi nhảy xa nữa..."
Người đó ôm bụng, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Vẻ mặt Đặng Ninh Hiên buồn rầu.
Nhưng nhìn vẻ mặt của người đó nhìn mình, cậu lại lập tức gượng cười.
"...À, không sao, nếu cậu không ngại tớ thể dục không tốt, tớ thay cậu tham gia nhé?" Cậu cười nói.
"Được không?" Vẻ mặt người đó có chút băn khoăn.
"Đương nhiên rồi," Đặng Ninh Hiên vỗ vai người đó, dịu dàng cười, "Dù sao thì sức khỏe của cậu vẫn quan trọng hơn mà."
Người đó liên tục nói lời cảm ơn, đi về phía phòng y tế.
Nhìn người đó bước nhanh đi xa, bạn của Đặng Ninh Hiên vỗ vai cậu.
"Cậu đúng là người tốt, cậu cứ thường xuyên làm những chuyện này, mới bị người ta đẩy phiền phức nhiều như vậy."
Đặng Ninh Hiên cười một tiếng, "Haizz, cũng không phải chuyện gì lớn."
Cậu biết rõ chính mình chính vì vậy mà có được nhân duyên như vậy.
Đặng Ninh Hiên rất có nhân duyên, không chỉ trong lớp mà còn trong cả khối.
Nhân duyên của cậu không phải là một sớm một chiều mà có được, mà là tích lũy từng ngày.
Thành tích của cậu rất tốt, nhưng lại không hề tự cao tự đại, sẽ thông cảm cho bạn học, thấu tình đạt lý, điều này khiến cho các bạn trong lớp có chuyện gì, cậu biết được sẽ đi giúp đỡ.
Gặp phải chuyện thật sự không làm được, cậu cũng sẽ nói cho người khác biết tại sao mình không làm được, cho dù đến cuối cùng cũng sẽ cùng người đó lắng nghe phiền não, cho nên mọi người trong lớp ít nhiều đều sẽ tìm đến cậu, giáo viên cũng tin tưởng cậu như vậy.
Chỉ là, sự tín nhiệm này, cố tình đối với Ôn Yểu mà nói một chút ảnh hưởng cũng không có.
Đặng Ninh Hiên nhìn ánh mắt của Ôn Yểu và Giang Thư Dật trầm xuống.
--
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!