Sau bữa cơm, Giang Thư Dật chủ động nhận nhiệm vụ rửa bát.
Mặt cô còn chưa dày đến mức ăn xong cơm người ta nấu rồi còn để người ta rửa bát.
Hơn nữa, cô cảm thấy bát mình rửa vẫn rất sạch sẽ.
Giang Thư Dật yên tĩnh bóp xà phòng lên miếng bọt biển, bắt đầu rửa.
Ôn Yểu đứng một bên nhìn cô.
Giang Thư Dật liếc nhìn Ôn Yểu đang đứng bên cạnh, có chút không nhịn được tò mò hỏi: "Cậu vẫn luôn một mình nấu cơm ăn như vậy sao?"
Ôn Yểu không hề ngẩng đầu mà trầm giọng trả lời: "Ừm."
"Vậy hôm nay tớ có ăn hơi nhiều không?"
Giang Thư Dật cúi đầu, mặc dù bữa tối hôm nay cô không ăn no lắm, nhưng cô cảm giác hôm nay mình ăn còn nhiều hơn cả chủ nhà Ôn Yểu. Điều này khiến cô có chút ngượng ngùng, lại có chút lo lắng có phải đã gây thêm gánh nặng cho Ôn Yểu không.
Ôn Yểu liếc cô một cái, giọng điệu không nhanh không chậm, "Chỉ là một bữa cơm thôi, không đến mức đó."
"...Ồ," Giang Thư Dật cũng nhìn Ôn Yểu, gật đầu, "Cảm ơn."
Khi Giang Thư Dật gật đầu, Ôn Yểu phát hiện tóc cô lòa xòa bên bồn rửa.
Ôn Yểu nhìn mái tóc của Giang Thư Dật, dứt khoát vòng tay ra sau lưng cô.
Mùi hương pheromone hoa hồng lạnh lẽo quẩn quanh Giang Thư Dật.
Cảm nhận được hành động của Ôn Yểu như đang ôm lấy cổ mình từ phía sau, tim Giang Thư Dật đột nhiên lỡ một nhịp, suýt chút nữa không cầm nổi chiếc bát đang rửa trong tay, "..."
"Ôn Yểu?"
Giang Thư Dật có chút không biết làm sao mà gọi tên Omega.
Đôi tay Ôn Yểu dịu dàng vén mái tóc của Giang Thư Dật từ vai lên, "Cậu cúi xuống một chút, tớ buộc tóc cho cậu, kẻo bị ướt."
...
"Ồ." Hóa ra là ý này.
Giang Thư Dật biết cô ấy không phải muốn ôm mình, có chút thất vọng không nói gì nữa.
Nhưng cô vẫn rất nghe lời mà cúi xuống một chút.
Ôn Yểu yên tĩnh đứng sau lưng Giang Thư Dật, dùng dây chun buộc tóc của cô lên, đơn giản búi lại.
Ôn Yểu nghiêng đầu nhìn mặt Giang Thư Dật, dường như để xác nhận đã chuẩn bị xong, vỗ nhẹ lên đầu cô, "Được rồi."
"..." Thực ra Giang Thư Dật vẫn có chút chưa phản ứng lại được, nhưng cảm giác mùi hương hoa hồng vẫn rất rõ ràng quấn quanh mình, "Cảm ơn."
"Ừm." Ôn Yểu yên tĩnh đáp lại một tiếng, không có phản ứng gì mà cầm lấy khăn lau bát lau khô những chiếc bát mà Giang Thư Dật đã rửa sạch.
--
Sau khi rửa bát xong, hai người nghỉ ngơi không bao lâu lại bắt đầu học.
Đối với Giang Thư Dật, học tập thật sự rất tốn thể lực, và cơ thể cô về mặt ăn uống lại rất thành thật, theo bản năng ăn xong là muốn ngủ.
Bây giờ dạ dày cô đang tiêu hóa thức ăn, khiến não cô không đủ máu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!