Tống Kim Hi sắp xếp xong đồ đạc, phát hiện Giang Thư Dật không thấy đâu, vội vàng đuổi theo.
Nhưng cô vừa ra ngoài, vô tình nhìn ra xa, liền thấy Ôn Yểu ở cách đó không xa dịu dàng vỗ đầu Giang Thư Dật, sau đó Alpha mơ màng đó đứng dậy, nắm tay cô ấy từ từ đi xa...
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tống Kim Hi trực tiếp sững sờ tại chỗ.
"Tống Kim Hi, cậu đứng đây làm gì?" Ngôn Tĩnh Xu từ từ từ trong tiệm đi ra.
Tống Kim Hi rùng mình, vội vàng đưa tay che mắt Ngôn Tĩnh Xu.
Cảm giác mắt mình bị che lại, Ngôn Tĩnh Xu vô cùng không vui.
"Cậu đang làm gì vậy?"
"Tống Kim Hi, bỏ tay cậu ra khỏi mắt tớ đi." Cô ra lệnh.
"Chờ một chút..." Tống Kim Hi lắc đầu.
— Đợi hai người đó đi rồi...
"Tớ bảo cậu bỏ xuống cậu không hiểu à?"
"Tống Kim Hi." Giọng Ngôn Tĩnh Xu bắt đầu có chút tức giận.
Nhưng Tống Kim Hi không buông tay mình ra.
Cô biết, Omega luôn cao ngạo và giữ nụ cười tinh xảo này, sau khi nghe thấy tiếng 'lão bà' của Giang Thư Dật hôm nay, tâm trạng đã luôn không tốt.
Trực giác mách bảo Tống Kim Hi, cô không thể để Ngôn Tĩnh Xu thấy cảnh Giang Thư Dật và Ôn Yểu ở bên nhau.
"Tớ nói bỏ tớ ra, cậu có nghe không, Tống Kim Hi?" Ngôn Tĩnh Xu dùng ngón tay dùng sức véo mu bàn tay Tống Kim Hi.
"Ui!" Tống Kim Hi cuối cùng vẫn không nhịn được mà buông tay ra.
Ngôn Tĩnh Xu dò xét nhìn về phía mà Tống Kim Hi để ý.
Hiện ra trước mắt Ngôn Tĩnh Xu là Giang Thư Dật đang cúi đầu, nghển cổ cho Ôn Yểu quàng khăn quàng cổ cho mình.
Cổ họng Ngôn Tĩnh Xu yên tĩnh khẽ động.
Tống Kim Hi nhìn Ngôn Tĩnh Xu mắt không chớp mà nhìn chằm chằm vào cảnh tượng xa xa, phát hiện lông mi cô ấy đang nhẹ nhàng rung động. (Editor: Từ đầu tới giờ, mình vẫn thấy Tống Kim Hi rất tinh tế)
Cô cho rằng Ngôn Tĩnh Xu sắp khóc, không khỏi có chút không biết làm sao, "Này, Ngôn Tĩnh Xu, cậu..."
"... Cậu nghĩ tớ là ai, Tống Kim Hi?"
Ngôn Tĩnh Xu nặn ra một nụ cười, trông vẫn y hệt như bình thường, "Không phải chỉ là một Giang Thư Dật sao?"
"Tớ sẽ vì cậu ta cùng một Omega ở bên nhau mà thế nào sao?"
"Cậu nghĩ tớ sẽ vì chuyện này mà giận sao?"
Ngôn Tĩnh Xu liên tiếp đưa ra ba câu hỏi ngược.
"..." Tống Kim Hi nhìn bộ dạng này của cô, không trả lời.
"... Vậy à? Cậu thật sự không để ý?" Tống Kim Hi nhìn vào mắt Ngôn Tĩnh Xu.
Mặc dù bây giờ Ngôn Tĩnh Xu trông vô cùng bình tĩnh và cao ngạo tự mãn, nhưng Tống Kim Hi luôn cảm thấy nội tâm của người này có lẽ không bình tĩnh như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!