Chương 23: (Vô Đề)

Giang Thư Dật buồn bã nhìn cô, "Ôn Yểu..."

"Bên ngoài lạnh, vào nhà tớ trước đi."

Giọng Ôn Yểu có chút khàn, cô không nói nhiều, chỉ dẫn Giang Thư Dật đi về phía trước.

Hai người một trước một sau đi trong hành lang hẹp của tòa nhà cũ, không nói một lời.

Thời tiết tháng mười một, dù ở đâu cũng lạnh đến run người.

Giang Thư Dật nhìn bàn tay mình đang được Ôn Yểu nắm, không biết là vui hay buồn, trong khoảnh khắc không nhịn được mà khụt khịt mũi.

"Chỗ rẽ có một vài cái thùng, lát nữa cậu đừng đụng vào."

Giọng Ôn Yểu từ phía trước truyền đến.

Giang Thư Dật như một đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.

Hai người rẽ lên đi vào bên trong hành lang.

Cửa mỗi nhà ở đây trông đều vô cùng loang lổ.

Trên tường và trên cửa dán rất nhiều quảng cáo nhỏ, những tờ giấy dán "mở khóa" và những thứ tương tự, chắc là không có ai quản lý, những quảng cáo đó cũng đã ố vàng, trông rất khó gỡ xuống.

Và Ôn Yểu ở căn trong cùng.

Ôn Yểu buông tay Giang Thư Dật ra, đẩy cửa.

Giang Thư Dật nhìn tay mình, bỗng cảm thấy có một chút lạnh.

Ôn Yểu liếc nhìn đôi tai và chiếc mũi hơi đỏ vì lạnh của Giang Thư Dật, không khỏi lại thở dài một hơi, "Đừng ngơ ngác đứng đó nữa, Giang Thư Dật."

Giang Thư Dật như thể không biết nói gì, lại gật đầu lia lịa.

Trong phòng không bật đèn, tối om.

Giang Thư Dật vào trong rồi lại đứng ở cửa, có chút không biết làm sao.

Ôn Yểu nhìn về phía Giang Thư Dật đang đứng ở cửa nhìn giày của mình không nhúc nhích, "... Nhà tớ không cần cởi giày."

Giang Thư Dật ngẩn ra một chút, cảm thấy có vài phần bất an mà đi vào, "À à."

Ôn Yểu dùng tay bật công tắc đèn, phòng lúc này mới có ánh sáng, "Cậu đợi bao lâu rồi?"

Giang Thư Dật có vài phần không tự nhiên mím môi.

"Chỉ... đợi một lúc thôi."

Ôn Yểu nhìn đốt ngón tay đỏ vì lạnh của Giang Thư Dật, không cần Giang Thư Dật nói, cũng hiểu được cái 'đợi một lúc' này không hề ngắn.

Giang Thư Dật có chút co quắp nhìn cách bài trí của căn phòng này, tay có chút không biết đặt đâu.

Đây thực ra là một căn phòng nhỏ đến mức hai học sinh cấp ba bước vào sẽ cảm thấy chật chội, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thu trọn cả căn phòng vào tầm mắt.

Chính xác mà nói, nơi này thậm chí còn không lớn bằng phòng ngủ của Giang Thư Dật.

Bức tường trắng bị ánh nắng phơi ra những vết phai màu, một chiếc bồn rửa bằng gốm sứ cũ kỹ, một chiếc tủ lạnh thấp bé đã phai màu, bên cạnh bồn rửa đặt một chiếc cốc nước lẻ loi.

Tất cả đồ vật đều ngay ngắn, đơn giản và mộc mạc, không thừa không thiếu, được hạn chế ở số lượng nhỏ nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!