Chương 18: (Vô Đề)

Ôn Yểu và chiếc áo khoác màu trắng này rất hợp. Giang Thư Dật không khỏi thầm nghĩ.

Trong ấn tượng của Giang Thư Dật, giáo sư Ôn khi không mặc áo blouse trắng, ngày thường mặc quần áo đều là gam màu tối, trông vô cùng chững chạc.

Mặc kệ bên trong người này thế nào, chiếc áo khoác len màu trắng mềm mại lại tôn lên cho cô vài phần hương vị của một chú cừu ngoan ngoãn.

Giang Thư Dật không nhịn được lại lén nhìn vài lần.

"Giang Thư Dật, nhà cậu và nhà tớ ngược hướng."

Sau khi đi qua đại lộ, Ôn Yểu nghiêng đầu nhìn về phía Giang Thư Dật đang đi theo sau lưng mình, nhắc nhở cô.

"Tớ đưa cậu một đoạn, hơi muộn rồi."

Giang Thư Dật khụt khịt mũi, giọng cô nghèn nghẹn, mang theo một chút âm mũi.

Ôn Yểu không nói thêm gì, im lặng đi về phía trước.

Một cơn gió lạnh ập đến, Giang Thư Dật không khỏi rụt người lại.

Ôn Yểu khẽ hắt xì một cái.

Giang Thư Dật liếc nhìn Ôn Yểu, như đang làm thế chấp mà đặt đồ trong tay lên chiếc ghế ven đường.

"Ôn Yểu, cậu chờ một chút, tớ quay lại ngay." Giang Thư Dật lớn tiếng nói.

"..." Ôn Yểu nhìn cô, không trả lời.

Dường như rất sợ Ôn Yểu đi trước, Giang Thư Dật lại nói: "Nhanh lắm, chỉ một chút thôi, đợi tớ."

Giang Thư Dật chạy qua đường, không biết đi đâu.

Mấy chiếc ô tô lướt qua bên cạnh Ôn Yểu, không khí tháng mười một mang theo hơi lạnh.

Ôn Yểu rụt ngón tay lại, bất đắc dĩ ngồi xuống ghế dài.

Chỉ là cô ngồi xuống chưa đầy mười giây, điện thoại của Giang Thư Dật đặt trên ghế dài liền vang lên.

Ôn Yểu nhìn chiếc điện thoại đó, chìm vào im lặng.

Điện thoại không bao lâu thì tắt.

Qua 30 giây, điện thoại lại vang lên lần nữa.

Ôn Yểu nghĩ đến Giang Thư Dật chưa trở về, thở dài một hơi.

Căn cứ vào suy luận rằng gọi điện lúc 10 giờ, lại còn gọi hai lần, phần lớn đều là việc gấp, cô vuốt mở điện thoại của Giang Thư Dật, "Xin chào."

"..." Người đối diện chìm vào im lặng, không trả lời.

Ôn Yểu cũng chìm vào im lặng.

Cô nhìn màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị cái tên "Ngôn Tĩnh Xu" có vẻ quen thuộc.

Cô không tìm hiểu nhiều, lặng lẽ chờ đợi người bên kia mở miệng.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng người ồn ào và tiếng nhạc xập xình.

Dường như chỉ có người cầm điện thoại là không có phản ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!