Chương 11: (Vô Đề)

Giang Thư Dật tỉnh dậy vì lạnh.

Lúc ngủ cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, mà vào cuối tháng Mười, chiếc áo này có vẻ thật sự quá mỏng manh.

Cô hắt xì một cái, vòng tay ôm chặt lấy mình, theo thói quen quờ quạng sang bên cạnh, định kéo chăn đắp lên người.

Nhưng quờ quạng mãi không thấy, chỉ cảm nhận được cái cổ cứng đờ không thể cử động và sự lạnh lẽo dưới đầu, Giang Thư Dật mơ màng ngồi dậy.

À.

Cô vẫn còn ở trong lớp học.

Giang Thư Dật ngửi thấy trong không khí một mùi hương hoa hồng thanh khiết thoang thoảng.

Cô khụt khịt mũi.

"Toi rồi, mình ngủ bao lâu rồi nhỉ...?"

Tim Giang Thư Dật đập thịch một tiếng.

"Chắc cũng ngủ được ít nhất một tiếng rồi." Giọng nói thanh vang lên bên cạnh cô.

Giang Thư Dật lập tức quay sang nhìn người bên cạnh, "..."

"... Cậu họp xong rồi à?"

Nhìn Omega trước mặt ăn mặc chỉn chu, không một chút lôi thôi, Giang Thư Dật giả vờ như không có gì mà lau đi vệt nước miếng trên mặt, chỉnh lại cổ áo của mình.

— Ôn Yểu không thấy mình ch** n**c miếng chứ? Chắc là không đâu nhỉ?

Cô liếc mắt qua khung cửa sổ phản chiếu bên cạnh, trong lòng có chút để ý xem mình đã lau khô nước miếng chưa.

Nhưng ngẫm lại lời Ôn Yểu vừa nói, Giang Thư Dật có chút chột dạ nhìn lên đồng hồ treo tường trong lớp, kim đồng hồ sắp chỉ đến số mười một.

"Muộn thế này rồi sao?" Cô lập tức đứng dậy.

"... Các cậu họp xong lúc nào vậy?"

Ôn Yểu chống cằm, bình tĩnh gập sách lại cất vào cặp, "Một tiếng trước."

Câu trả lời này thật sự nằm ngoài dự đoán của Giang Thư Dật, cô buột miệng hỏi:

"... Vậy cậu, sao cậu còn chưa về nhà?"

Giang Thư Dật có chút không thể tin được mà nhìn cô.

"Vậy còn cậu, tại sao tan học rồi mà không về nhà? Thường ngày không phải chạy nhanh hơn ai hết sao?" Ôn Yểu lặng lẽ nhìn cô.

"Đó là vì, cậu bảo tớ đợi 30 phút..."

Mặc dù đã đợi hơn 30 phút rất nhiều.

Giang Thư Dật nghĩ đến việc mình đã đói bụng suốt nửa ngày, không khỏi ấm ức nói, "Ai biết cuộc họp của các cậu lại kéo dài như thế, còn dài dòng lê thê hơn cả chuyện cổ tích."

Ôn Yểu nghe câu nói đó, không khỏi dừng lại động tác của mình. "... Cậu thật sự rất giống chó."

Giang Thư Dật có chút tò mò liếc nhìn Ôn Yểu, thực ra đây là lần đầu tiên cô bị người khác nói như vậy, cô cũng không rõ mình giống ở điểm nào.

"Giống ở đâu?" Giang Thư Dật hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!