Chương 79: Phiên Ngoại 4

Nó là một con báo đen.

Không, nói đúng hơn, nó là một con báo đen biến dị.

Mùa xuân, mạt thế năm thứ 15, nó được sinh ra, không biết cha mẹ là ai, chỉ biết bản thân là thành quả của thí nghiệm trong sở nghiên cứu nào đó.

Bề ngoài của nó cũng như báo đen bình thường, chỉ có răng nanh là đặc biệt dài, móng vuốt đặc biệt khỏe, còn có một loại năng lực đặc biệt kỳ quái, nhưng vì nó còn quá nhỏ, thứ năng lực này còn chưa rõ ràng.

Trong nơi ở của nó còn có rất nhiều sản phẩm thí nghiệm động vật khác, đặc biệt nhất là một con rắn hổ mang biến dị hai tuổi dài hơn 30m, con rắn kia chẳng những có kịch độc mà còn sở hữu dị năng ngụy trang.

Tuy nó vẫn luôn đứng trước nguy cơ trở thành thức ăn trong bụng con rắn kia, nhưng ít nhất không bị những nhà khoa học khác để ý đến.

Vậy nên những người đó cũng không phát hiện năng lực đặc biệt của nó.

Cho đến một lần sở nghiên cứu xảy ra sự cố, rất nhiều thành phẩm thí nghiệm chạy thoát, trong đó cũng bao gồm nó.

Do có rất nhiều thí nghiệm không thể đưa ra trước ánh sáng, sở nghiên cứu được xây dựng ở vị trí tương đối hẻo lánh, bao phủ xung quanh toàn bộ đều là rừng cây.

Trước mạt thế, rừng rậm đối với động vật tạm xem như an toàn, nhưng sau mạt thế, đây gần như trở thành thiên đường của thực vật biến dị, uy hiếp so với ở trong sở nghiên cứu không nhỏ hơn chút nào.

Kể cả những nghiên cứu viên, khi ra vào cũng phải phun một loại thuốc đặc biệt lên người, có thể trong khoảng thời gian nhất định tránh bị thực vật biến dị công kích.

Đương nhiên, những điều này không phải một con báo biến dị mới sinh chẳng bao lâu như nó có thể biết, đây đều là nhờ vài vị lính canh rảnh rỗi tám chuyện, nó cùng với mấy tên 'bạn cùng phòng' mới có thể nghe được.

So với những động vật biến dị khác trong sở nghiên cứu, khả năng bỏ trốn của nó càng cao hơn một chút, bởi vì nó có dị năng hệ thực vật.

Uy? Chắc sẽ có người nghĩ rằng năng lực đặc biệt của báo đen này chỉ là dị năng hệ thực vật thôi phải không? Vậy thì nhầm to, dù sao vật thí nghiệm trong sở nghiên cứu không phải chỉ mình nó có dị năng hệ vật.

Năng lực đặc biệt của nó, đó chính là cơ chế tự chữa lành.

Đây không phải là dị năng, bởi vì chỉ cần hắc báo vẫn còn sống, thứ năng lực này sẽ tiếp tục giúp nó tự động chữa khỏi.

Chẳng những có thể khôi phục vết thương, kể cả tứ chi bị cắt lìa, vẫn có thể tái tạo lại như trước.

Đương nhiên không có cái gì là tuyệt đối hoàn mỹ, hắc báo phải không ngừng bổ sung thể lực của mình, nếu không, năng lực này cũng theo thể lực dần suy yếu, cuối cùng nó sẽ kiệt sức mà chết.

Nhưng trong rừng gần như toàn là thực vật biến dị, nếu có động vật, đa số là từ sở nghiên cứu chạy ra và đều đã trở thành thức ăn của những thực vật biến dị hung hãn kia.

Hắc báo chật vật vác cả người đầy vết thương, chỉ có thể cắn răng nhịn đau liều mạng chạy ra khỏi khu rừng, nó tìm một khu nhà bỏ hoang, lặng lẽ dưỡng thương.

Nói thì nói hay như vậy, kỳ thực là do nó đã chẳng còn đủ sức để mà đi xa hơn, sau khi đẩy được vài món đồ chặn cửa, nó liền ngã xuống đất ngất đi.

Kể ra vận may của hắc báo cũng tốt, lúc bỏ trốn khỏi căn cứ không gặp phải lính gác nào, đoạn đường nó bỏ trốn cũng là nơi thực vật biến dị ít nhất, tang thi thì chẳng có mấy hứng thú với động vật, tang thi động vật xung quanh không có con nào, cộng thêm tự thân mang theo năng lực đặc thù, chứ nếu không, nó cũng không sống được.

Đến khi hắc báo tỉnh lại, nó phát hiện bản thân không còn nằm dưới nền đất trong khu nhà hoang nữa mà đang ở một nơi xa lạ, đoán chừng là lều trại của con người, hơn nữa vết thương trên cơ thể nó đã được băng bó, nhưng có lẽ người giúp nó xử lý vết thương này cũng chẳng để tâm lắm.

Đang lúc nó khó hiểu thì một thiếu niên xốc mành liều trại lên tiến vào.

Thiếu niên này cao chưa đến mét bảy, nhưng khí thế trên người lại sắc bén hơn hẳn những người trưởng thành khác.

Hắc báo được vài tháng tuổi, gặp qua không ít nghiên cứu viên và lính gác, dù bọn họ ở trong sở nghiên cứu, nhưng điều kiện chẳng phải tốt đẹp mấy.

Cấp bậc lãnh đạo nó chưa từng thấy, về phần nghiên cứu viên thì đỡ hơn chút, còn những lính gác kia thì bộ dáng đúng là chẳng thể khen được, kể cả một con báo như nó cũng ghét bỏ.

Nghe nói người trong mạt thế đa số đều là bộ dáng kia, nhưng nhìn thiếu niên này xem? Mũi cao môi mỏng, ánh mắt sắc bén, phải nói là thập phần mỹ lệ! Khoan đã! Dùng sai từ rồi! Phải là thập phần xinh đẹp! Ây, cũng sai...

Đúng rồi! Nhớ ra rồi, là thập phần anh tuấn! Đúng vậy, những tên lính gác kia miêu tả chính là từ này!

Thiếu niên phát hiện ánh mắt hắc báo biến dị nhìn mình như đang phát sáng, không giống như nhìn đồ ăn mà giống như đang nhìn một của lạ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!