Chương 78: Phiên Ngoại 3 Có Người Nói Với Tôi Đây Là Con Của Anh Và Cô Ta

Phiên ngoại (3):

Trước mạt thế, ngày nào đó tháng nào đó năm nào đó.

Hôm nay Kiều Âu hoàn thành công việc sớm, rời khỏi công ty đi đến một quán bánh ngọt ở con đường đối diện.

Diện tích quán không lớn nhưng trang trí tinh tế đơn giản, vị trí thoáng mát cùng mùi vị bánh đặc biệt ngon nên vào giờ cao điểm đặc biệt đắt khách.

Thông thường, do bị sếp tổng tàn nhẫn bắt phải tăng ca, khi tan làm thì đã muộn nên Kiều Âu chỉ ghé mua mang về chứ không ngồi lại.

Hôm nay hiếm khi có được thời gian, đáng tiếc vậy mà hết chỗ.

Cô bé con ông chủ ngượng ngùng cười xin lỗi với hắn một cái, gần như cứ cách vài ngày là Kiều Âu lại cố định đi đến quán mua bánh ngọt, nên đối với soái ca mặt lạnh thích ngọt này cô bé rất có hảo cảm.

Cô bé nhìn quanh một vòng rồi đi đến trước một bàn cạnh cửa sổ, mỉm cười hỏi một người đàn ông đang ngồi nơi đó: "Quý khách, xin thứ lỗi, quán chúng em đã hết chỗ nên không biết anh có thể để một người khác ngồi ở đây được không?"

Người đàn ông nhìn thoáng qua Kiều Âu, nở một nụ cười đáp lại: "Không thành vấn đề."

Cô bé vui vẻ quay lại, nhưng khi thấy bộ dáng cứng ngắc của Kiều Âu thì không khỏi thầm trách bản thân tự chủ trương, vậy mà quên mất hỏi xem Kiều Âu đã đồng ý hay chưa, khẽ giọng nói với hắn: "Anh Kiều, xin lỗi vì đã tự ý, anh không sao chứ? Nếu anh không thích ngồi cùng người khác thì có thể đợi một lát..."

Người đàn ông kia không biết từ lúc nào đã đi đến trước mặt hai người, cười nhẹ nhàng với cô bé: "Không có gì, tôi và cậu ấy là người quen."

Cô bé tỏ vẻ bừng tỉnh, sau đó tươi cười hỏi Kiều Âu: "Anh Kiều, vậy phiền anh đợi một chút, của anh là..."

"Một phần bánh chocolate mứt nho." Người đàn ông rất tự nhiên tiếp lời, sau đó như để xác nhận, quay sang hỏi Kiều Âu: "Kiều phó tổng, tôi không nói sai chứ?"

Kiều Âu dùng tay nâng mắt kính, hòa hoãn vẻ mặt cứng ngắc của mình, nói hai tiếng làm phiền với cô bé sau đó đưa tay đến trước mặt người đàn ông: "Đã lâu không gặp."

Người đàn ông bắt tay Kiều Âu sau đó cười nói với hắn: "Nếu cậu không định tiếp tục đứng đây thì cùng tôi sang bên kia ngồi đi." Nói xong cũng không đợi hắn đáp lời đã xoay người bước đi trước.

Kiều Âu hơi mím môi, đi đến ngồi xuống đối diện anh ta.

Hắn lơ đãng liếc mắt, nhìn thấy trên bàn còn một nửa chiếc bánh flan đang ăn dở và một ly cà phê, tách đường bên cạnh chẳng vơi viên nào, không khỏi thầm than khẩu vị của người này đúng là vạn năm không đổi.

Rõ ràng không thích đồ ngọt, vậy mà vẫn cố ăn bằng được, để rồi phải uống kèm một tách cà phê đắng đến tê đầu lưỡi.

Ánh mắt của nam nhân rất chăm chú, tỉ mỉ quan sát gương mặt của Kiều Âu, như than thở lại như cười đùa nói: "Thời gian hai năm, cậu không thay đổi bao nhiêu." Vẫn cái vẻ cấm dục đó, khiến người ta có dục vọng muốn xé rách.

Hai tay Kiều Âu đặt dưới bàn hơi siết lại, trên mặt vẫn giữ một nụ cười thản nhiên kèm theo chút mỉa mai: "Anh nhìn đen hơn nhiều so với trước kia."

Mỗi người một câu như vậy, sau đó chẳng ai nói thêm gì, không khí không khỏi có chút im lặng đến kỳ quái.

Đúng lúc cô bé mang theo bánh và hồng trà đến, cười tủm tỉm: "Chúc hai anh ngon miệng." Nói xong liền xoay người bận rộn làm việc của mình, chỉ là ánh mắt lấp lánh của cô bé trước khi đi khiến Kiều Âu cảm thấy bất lực.

Người đàn ông ăn hết phần bánh còn lại, dùng muỗng khuấy nhẹ tách cà phê như một thói quen sau đó cầm lên nhấp một ngụm.

Một loạt động tác bình thường đến không thể bình thường hơn, đặt trên người của nam nhân này lại vô cùng chói mắt, Kiều Âu uống một ngụm hồng trà, âm thầm cảm thán.

Giống như làm theo nguyên tắc khi ăn không nói chuyện, cho đến khi Kiều Âu ăn xong phần bánh của mình, người đàn ông vẫn chỉ yên lặng ngồi đó nhìn hắn.

Kiều Âu đặt tách hồng trà xuống, còn chưa kịp lấy khăn tay, trên miệng đã cảm nhận được cảm giác mềm mại của khăn lụa cùng mùi hương nhàn nhạt quen thuộc.

Kiều Âu điều chỉnh cơ mặt của mình, sau đó trưng ra một nụ cười có chút mất tự nhiên: "Làm phiền anh."

Người kia khẽ cười, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tôi ngược lại rất thích bị làm phiền như thế này."

Kiều Âu mím môi, gương mặt thân thiện lấy lễ của hắn biến mất không dấu vết, hắn dùng tay đẩy gọng kính, đặt tiền dưới đế ly rồi đứng dậy: "Tôi phải về."

Khi Kiều Âu đứng dậy thì phát hiện, không biết lúc nào chìa khóa xe vốn nằm trong túi quần của mình đã ở trong tay nam nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!