Chương 76: Phiên Ngoại 1

Phiên ngoại (1): Từ Diệp x Từ

Sau khi Từ An trở về còn đem theo một tiểu tang thi Lạc Khả, Từ liền đem những chuyện Lạc Khả biết hỏi rõ một lượt, sau đó bắt đầu kế hoạch thu thập vật tư.

Anh ngược lại không hề lo lắng Lạc Khả sẽ giở trò lừa gạt, hiện giờ nó bị vây trong căn cứ, dị năng lại so Từ yếu hơn, hoàn toàn không có chút khả năng phản kháng nào.

Đối với việc này, Lạc Khả khóc không ra nước mắt, nhưng đổi lại ở chung với đám người Từ An một thời gian, nó không còn e ngại con người giống như trước, bắt đầu hòa nhập cùng mọi người.

Từ Diệp bên này thì vô cùng khổ não, cậu gây sức ép cho Từ như thế nào đi nữa, nhận về chỉ là một cái vẻ mặt lãnh đạm, khiến Từ Diệp trường kì kháng chiến cũng bắt đầu cảm thấy thất bại.

Sau khi Từ An trở về, cùng Từ Vũ Hàn hai người ân ái ân ái, Từ Diệp xem đều đau răng, hai người bọn họ ngọt ngào bao nhiêu, trong lòng cậu liền buồn bực bấy nhiêu.

Lần này cùng tổ đội ra ngoài tìm vật tư, cậu liền xung phong nhận việc, không có biện pháp, ở trong căn cứ nhàn hạ, tránh né Từ cũng không được, chỉ còn chạy ra ngoài.

Lúc trước dính người bao nhiêu, hiện tại liền tránh né người ta bấy nhiêu, khiến cho Khương Nhã ở bên cạnh nhìn cũng chịu không nổi, bắt đầu tích cực tích cực thay Từ Diệp nghĩ cách.

Tổ đội của Từ Diệp lần này ra ngoài, càn quét hai khu vực mới trở về, thu hoạch lớn nhất trong đó là một kho thuốc men của bệnh viện, còn có một tiệm tạp hóa.

Bởi vì có tin tức của Lạc Khả, bọn họ không đụng phải quá nhiều tang thi, tránh được rất nhiều nguy hiểm, một đường gần như không có tổn thất.

Sau khi trở về, Khương Nhã liền bắt đầu thần thần bí bí lôi kéo Từ Diệp đến chỗ của cô: "Lần này ra ngoài tìm được thứ tốt, đến đây, tôi cho cậu xem." Căn phòng của cô không lớn, một phòng ngủ, một phòng tắm cùng một phòng khách.

Từ Diệp vừa vào cửa liền nhìn thấy vị thủ lĩnh căn cứ Hạ Đông – Lý Vĩ Hạ đang an tĩnh ngồi một chỗ, thấy Khương Nhã về ánh mắt liền sáng lên, chỉ thiếu một đôi tai một cái đuôi vẫy qua vẫy lại.

Không hiểu cô làm thủ lĩnh căn cứ kiểu gì, sau khi định hôn xong liền thẳng thắng dọn qua đây cọ tình cảm, không có vẻ nào là bận bịu giải quyết việc của căn cứ.

Khương Nhã lười nhìn trung khuyển to xác kia, kéo Từ Diệp đến một bên rồi nhét vào tay cậu một gói giấy.

Từ Diệp tò mò mở ra nhìn nhìn, bên trong chỉ có một viên thuốc màu trắng ngà còn nguyên vỏ, nhưng bên trên không có bất kỳ nhãn hiệu nào, cậu nghi hoặc nhìn Khương Nhã.

Khương Nhã cười đến không có ý tốt, kề vào tai cậu nói: "Thuốc kích thích."

Từ Diệp đỏ mặt, có chút hoảng loạn mím chặt môi, bọc viên thuốc lại trả cho Khương Nhã: "Tôi tình nguyện không chiếm được cũng không muốn anh ấy chán ghét tôi, cái này tôi không cần, cô thu lại đi."

Khương Nhã thật là tức đến giơ chân, lần nữa mạnh mẽ nhét viên thuốc vào túi áo Từ Diệp: "Cậu nghĩ tôi như vậy à? Hừ, nghe đây, tôi cũng không bảo cậu đưa cho vị kia nhà cậu dùng, tôi là bảo cậu chính mình dùng."

Cái này càng thêm khó hiểu, Từ Diệp vẻ mặt ngốc ngốc để sắc hủ giúp cậu bày kế: "An tâm đi, tôi cũng không dám cho tiểu tổ tông cậu thật sự dùng thuốc xxx, cái này chỉ là hàng thử, uống vào chỉ nóng một chút, khó chịu một chút liền hết.

Tôi bảo cậu là dùng khổ nhục kế, hiểu cái gọi là khổ nhục kế hay không?

"Nếu vị kia nhà cậu thực sự để tâm đến cậu, tất nhiên không để cúc hoa của cậu rơi vào tay người ngoài.

Còn nếu không...! ủy khuất cậu chịu đựng một giờ, sau đó đi tắm nước lạnh liền tốt, đối với người kia liền từ bỏ đi, dây dưa lâu dài chỉ khiến cả hai thêm khó chịu."

Nghe Khương Nhã nói, có thể hiểu được đây chính xác là biện pháp được ăn cả ngã về không, hoặc đem người bắt tới, hoặc quan hệ giữa cậu và Từ, thật sự biến thành anh em.

Từ Diệp cúi đầu, cắn răng nói: "Được rồi, nghe cô."

Khương Nhã nhìn cậu, trong lòng ngoại trừ thở dài thì càng thêm buồn bực.

Hỏi có ai như Diêu Tinh Từ hay không, tiểu thụ người ta truy đến truy đi, truy thập phần tích cực, truy đến lưỡng tình tương duyệt, mặt ngoài vẫn tỏ ra lãnh đạm.

Nếu không phải Lạc Khả nói với cô trong lòng Từ cũng có tình cảm với Từ Diệp, cô từ lâu đã đem báo con này đóng gói lại, tìm người khác tốt hơn gả đi rồi.

Trở về từ phòng thí nghiệm, Từ cảm thấy Từ Diệp hôm nay có gì đó kỳ quái, ngoại trừ kỳ quái, giống như đang che dấu anh cái gì đó.

Vừa cởi ra áo blue trắng cùng áo ngoài, vừa nhìn Từ Diệp ngồi một bên, giọng Từ hơi trầm trọng: "Cậu có gì giấu tôi?"

Từ Diệp cúi đầu, giấu đi đôi mắt của mình, thành công diễn ra bộ dạng ấp ấp úng úng: "Tôi không có việc gì, tôi có hẹn với vài người, tôi đi trước." Nói xong không đợi người kia phản ứng liền chạy mất tăm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!