Chương 7: Ngôi Nhà Mới

Từ An vô cùng kiên quyết yêu cần được xuất viện, cuối cùng Từ Vũ Hàn cũng chịu không nổi bị làm phiền, quyết định để cậu về nhà.

Ngồi trên xe, Từ An tò mò nhìn cảnh sắc bên ngoài, đây là lần đầu cậu nhìn thấy nơi khác ngoài sở nghiên cứu, cảm giác vô cùng hứng khởi.

Nhưng cậu đã đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của cơ thể này, chưa được bao lâu liền bị cảm giác choáng váng khiến cho đầu óc mơ hồ.

Từ An nhìn sang Từ Vũ Hàn ngồi bên cạnh, không chần chừ chọn vai người này làm chỗ dựa, dù sao so với kính cửa lạnh lẽo cứng ngắc thì tốt hơn.

Bác sĩ nói là do vết thương ở đầu ảnh hưởng đến não bộ nên khiến cậu mất trí nhớ, khả năng lớn sẽ hồi phục như trước, còn một phần khả năng có thể vĩnh viễn cũng không hồi phục.

Từ Vũ Hàn không biết là thiếu niên bị thương ở đầu hay là bản thân bị thương ở đầu, Từ An chủ động dựa trên vai hắn ngủ, hắn vậy mà không lập tức đẩy cậu ra.

Nhìn thiếu niên nhu thuận tựa trên vai mình, hai hàng mi dài theo xe chuyển động hơi run rẩy, Từ Vũ Hàn cảm thấy trong lòng là lạ.

Nhìn miếng băng gạc bản to trên trán cậu, cái tay đưa lên muốn xô Từ An ra một bên chợt dừng lại.

Thôi thì mặc kệ đi, dù sao dựa một chút cũng không tổn hại gì.

Từ Vũ Hàn thiếu gia tuyệt đối không thừa nhận, lần đầu bị một thiếu niên chủ động thân mật, người nào đó cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.

Hắn quay đầu nói với lái xe: "Lái chậm lại, cẩn thận một chút." Sau đó mới mang theo hiếu kỳ dựa lưng vào ghế, cẩn thận đánh giá thiếu niên vẫn còn đang ngủ.

Từ Vũ Hàn nghĩ nếu cậu thật sự mất trí nhớ thì hắn sẽ buông tha cho cậu, dù sao Từ An cũng chưa có làm chuyện gì thật sự gây hại đến hắn.

Còn nếu cậu là muốn diễn thì hắn sẽ cùng cậu diễn, xem rốt cuộc người này muốn bày trò gì, dù sao người tính kế hắn, chắc chắn hắn sẽ khiến người đó không được sống tốt.

Trước nay chưa từng nhìn kỹ, hiện tại hắn mới nhận ra, thiếu niên rất xinh đẹp.

Ừm, là xinh đẹp, làn da hơi rám, nhưng phần da từ cổ rất trắng, nửa bên đầu đã tháo băng, chỉ còn một miếng băng trước trán.

Mái tóc không có vuốt keo hay bôi mấy thứ màu lòe loẹt như lúc trước mà để tự nhiên, nhìn nhẹ nhàng thoải mái.

Từ Vũ Hàn sờ sờ, thấy có chút giống với cảm giác khi vuốt lông chó, mịn mịn mềm mềm, khiến hắn không nhịn được vuốt thêm vài cái.

Lái xe ở phía trước thì khổ không dám nói nên lời, thiếu gia đại nhân, đây là Porsche mà, tốc độ chạy so với xe đạp còn chậm hơn là sao vậy hả? Hắn càng bị một màn diễn ra ở hàng ghế sau hù dọa, lừa người ta à? Người ta đều nói Từ gia Hàn thiếu cùng An thiếu là nước với lửa, gặp mặt không nói móc nhau vài câu đã là tốt lắm rồi, tuy đa số đều là Từ An gây sự trước.

Nhưng quan hệ của bọn họ thật sự không tốt đến mức có thể diễn huynh đệ tình thâm đâu, quả thật là chọc người mù mắt nha.

Từ An động đậy vài cái rồi mở mắt ra, cậu trước nay cũng chưa từng ngủ quá sâu nên chỉ một chút tác động thì sẽ không ngủ được nữa.

Nhíu nhíu mày nhìn gương mặt xuất hiện trước mắt, hơi giật mình mà khẽ gọi một tiếng: "Từ?"

Bàn tay đang vui đùa của người nào đó ngừng lại, hơi thở hắn trở nên lạnh nhạt, nhiệt độ trong xe nhanh chóng giảm xuống: "Từ? Là ai?" Hắn không phải khó chịu gì, nhưng chắc rằng sẽ không có ai thoải mái khi có người nhầm lẫn mình với một người khác.

Từ An biết mình nói lỡ liền vội ngẩng đầu lên dùng ánh mắt to tròn nhìn hắn, chớp mắt vài cái, tỏ vẻ mờ mịt nói: "Không biết."

Trong mắt Từ Vũ Hàn lóe một cái, sau đó tỏ ra không có gì gật đầu một cái.

Thu tay lại đồng thời hơi lui người ra xa cậu một chút, ở trong lòng thì nhớ rõ cái tên này.

Từ là ai? Đã hai lần Từ An đều gọi hắn như vậy, nếu cậu thực sự mất trí nhớ vậy thì tại sao lại còn nhớ cái người tên Từ này, còn nhận nhầm hắn với người này? Nhưng nếu như thiếu niên chỉ giả vờ, vậy thì nhận nhầm hắn thành người khác hình như không có ích lợi gì cho cậu thì phải?

Xe ngừng lại, hắn quay sang nói với cậu: "Đến rồi, vào nhà thôi." Từ An nhìn căn biệt thự to lớn trước mắt, khóe môi cong lên mỉm cười vui vẻ.

Phải, cậu không còn là Từ An, thí nghiệm thể mang số hiệu XX17 – LA13 của sở nghiên cứu nữa, cậu là Từ An của Từ Gia.

Cậu, cũng có nhà!

Người làm trong nhà khi nhìn thấy Từ An cùng Từ Vũ Hàn cùng lúc bước vào từ cửa lớn, hơn nữa còn không có cãi nhau, trong không khí không có sát ý hay tia lửa thì mắt của bọn họ đều muốn rơi ra ngoài rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!