Chương 5: Hủy Hoại

Mười ba tuổi.

Đứa nhỏ ánh mắt vô thần nhìn đám giáo sư một lần nữa đem tay của mình cắt rời.

Aaaaa! Lưỡi dao sắc bén từng chút một cứa vào da thịt, đem cánh tay cậu cắt xuống.

Một lần lại một lần, sức lực hoàn toàn cạn kiệt, cậu chỉ có thể kêu gào trong lòng.

Nghiên cứu viên cầm cánh tay đó của cậu đặt trong cái hộp kính chứa một loại chất lỏng trong suốt, sau đó mang ánh mắt hứng thú nhìn cậu: "Khả năng hồi phục của ngươi đúng là khiến người ta kinh ngạc, hiện tại chỉ cần chưa đến nửa ngày đã có thể khôi phục tay bị đứt, đúng là vật thí nghiệm quý giá." Lạnh lùng cười một tiếng, liếc cậu rồi cầm theo hộp kính rời đi.

Cậu bị nhốt trong một phòng thí nghiệm làm bằng kính đặc chế, người bị treo lên thành hình chữ thập.

Tay chân và ngang hông đều bị kim loại khóa chặt, cơ thể suy yếu đến muốn động một ngón tay cũng phải dùng toàn bộ sức lực.

Suốt một năm trời, không phải là cắt rời bộ phận trên người rồi để nó khôi phục lại, thì là ném cậu vào trong lồng sắt, cùng những thí nghiệm thể khác cắn nuốt lẫn nhau.

Giết hoặc bị giết, Từ An gần như mất đi thứ gọi là lý trí, chỉ còn bản năng của một quái vật.

Cũng may cậu cố gắng giữ lại một chút thanh tĩnh, nhưng trong hoàn cảnh đó, dù là một thiếu niên hoạt bát cũng dần trở nên chết lặng.

Lúc trước Từ An tin tưởng mình cũng giống như con người, bởi vì Từ đã nói cậu không phải quái vật.

Nhưng hiện tại cậu rõ hơn bao giờ hết, bản thân cậu trong mắt đám giáo sư đến cùng chỉ là một con quái vật, một mẫu vật thí nghiệm, không hơn.

Con người sẽ không có móng vuốt, con người sẽ không có đuôi, con người sẽ không thể tự khôi phục tay chân bị cắt đứt, vậy nên cậu không phải con người.

Đèn báo động nguy cấp của sở nghiên cứu đột nhiên phát sáng, âm thanh vang lên ing ỏi.

Thiếu niên chậm chạp ngẩng đầu nhìn về cửa, cánh cửa kim loại 'ầm' một tiếng, nặng nề mở ra, một thanh niên mặc y phục giáo sư bước vào.

Đồng tử cậu co rút, trên đôi môi khô khốc nở một nụ cười nhạt, hai dòng chất lỏng trong suốt mang theo chút nhiệt độ ấm áp chảy dài trên gương mặt tái nhợt.

Động tác của thanh niên sau khi cửa mở không dừng lại chút nào, các ngón tay thon dài trên bàn phím điều khiển trong phòng không ngừng gõ.

Chỉ nghe một tiếng 'lách cách' vang lên, toàn bộ khóa trên người cậu đồng loạt rơi xuống.

Mất đi khóa chống đỡ, cơ thể cậu mềm nhũn rơi khỏi giá treo, ngã vào trong vòng tay quen thuộc của thanh niên.

Cổ họng đau rát như bị xé rách nhưng cậu vẫn không ngừng gọi: "Từ, Từ, Từ..." Như để xác định rằng đây là thực, không phải là một giấc mơ, một tiếng lại một tiếng không ngừng gọi tên của anh.

Anh đau lòng nhìn cậu, cánh tay siết chặt, ôm người trong lòng bước đi.

Nằm trong vòng tay lạnh lẽo của người này, cậu cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết, nhẹ nhàng khép lại mi mắt.....

Không biết ngất đi bao lâu, có một thứ chất lỏng rơi trên môi cậu, ấm nóng, tanh ngọt, mùi rỉ sắt lan tràn trong không khí, cậu giật người mở mắt ra.

Trước mắt là ba người đàn ông mặc quần áo bảo vệ đứng chắn ngang đường đi, trên tay bọn họ đều có súng, mà họng súng tối đen đều nhắm vào người đang ôm cậu.

Cơ thể mười ba tuổi của cậu so với đứa trẻ bình thường lớn hơn không chỉ một ít, vậy mà anh có thể dễ dàng dùng tay trái đem cậu ôm trước ngực.

Trên vai của anh nhỏ ra máu tươi màu đỏ nhạt không giống bình thường.

Từ nhìn cậu cười trấn an sau đó đưa tay phải lên, năm ngón tay xòe ra hướng về đám bảo vệ.

Từ An cảm nhận được một lực lượng từ trên người anh phát ra, chỉ trong nháy mắt, ba người lúc nãy còn hung hãn đứng đó giờ đã trợn tròn mắt, cơ thể bọn họ vô lực ngã xuống, thất khiếu (mắt, tai, mũi, miệng) tuôn trào máu tươi, mùi tanh trong không khí càng lúc càng đậm.

Từ vòng tay lại vuốt dọc sống lưng căng cứng của cậu, nhẹ nhàng hỏi: "Sợ không?" Giọng nói rất nhẹ, nhưng mang theo bất an lo lắng, anh không sợ cậu khiến anh bị thương, anh chỉ sợ cậu chán ghét anh, sợ hãi anh.

Cũng giống như anh, cậu không sợ sức mạnh của anh, không sợ sự tàn nhẫn của anh, cậu chỉ sợ anh không quan tâm tới cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!