Hôm nay bọn họ rời khỏi căn cứ, ra ngoài để thu thập thực vật, đoàn xe gồm bảy người hai chiếc Hummer.
Từ An, Từ Vũ Hàn, A Quân một xe.
Từ Diệp, Từ và hai lính đánh thuê của anh một xe.
Vì tránh cho lúc bọn họ rời khỏi, trong căn cứ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên Từ Vũ Hàn để Kiều Âu ở lại giúp đỡ Lục Khang.
Sau khi lấy được căn cứ, lại không có ai trong bọn họ đồng ý đi quản lý.
Từ không có hứng thú, Từ Vũ Hàn muốn có thời gian rảnh rỗi, Lục Khang sống chết không nhận.
Vậy nên bọn họ thống nhất để cho vị trưởng bối có nhiều kinh nghiệm nhất, Lục Viên cai quản.
Với quyết định này, tất cả mọi người tuyệt đối tán thành.
Chỉ đáng thương cho Lục Khang, khi hắn nói chuyện này cho Lục lão thì bị ông tức giận trừng mắt: "Lũ nhóc bọn bây cũng không phải không có năng lực, vậy mà lại bắt lão già này quản lý, không cho ông đây dưỡng lão à?" Kỳ thực Lục lão chỉ lớn hơn cha của Từ Vũ Hàn vài tuổi, năm nay mới ngoài năm mươi.
Vậy nên cuối cùng là ba người kia cùng nhau trợ giúp ông xử lý công việc, nói là cùng nhau, kỳ thực chỉ có mỗi Lục Khang là không thoát được, lúc này hắn đang ai oán ôm một đống sổ sách 'làm bài tập'.
Khi biết tin Từ Vũ Hàn và Từ muốn cùng lúc ra khỏi căn cứ, Lục Khang thiếu điều muốn cầm súng lên giết người: "Các người được lắm, đều là cá mè một lứa, thấy sắc liền quên bạn!" Đương nhiên lời này, ngoại trừ Kiều Âu đang đứng bên cạnh giúp (giám) đỡ (sát) thì chẳng ai nghe được.
Trong lúc Lục Khang gào thét thì nhóm người Từ Vũ Hàn đã ra đến cổng căn cứ.
Khi xe đi qua ba khu, Từ An mới nhìn thấy ngoài cổng căn cứ và giữa mỗi khu đều có một tấm lưới thép cao đến cả chục mét.
Từ An nhìn lưới thép chắc chắn kia, có chút ngạc nhiên.
Từ Vũ Hàn theo tầm mắt cậu nhìn ra bên ngoài, cong khóe môi: "Là ngày hôm trước mới cho người dựng lên, có rào chắn sẽ tránh được tình trạng rối loạn cũng như tăng mức an toàn của các khu." Từ An 'à' một tiếng, khẽ gật đầu nhỏ.
Hai chiếc xe rời khỏi căn cứ gây không ít chú ý, nhất là ánh mắt của những người khu ba.
Hiện tại, người có thể ngồi xe ra vào căn cứ không phải là người khu một thì cũng là khu hai, đều là loại người có thực lực.
Người khu ngoài cùng đối với những người ngồi trong xe, hâm mộ có, ghen tỵ có, tham lam có.
Đủ loại ánh mắt bất thiện khiến Từ An không hiểu sao đột nhiên cảm thấy cực kỳ khó chịu, không vui nhíu chặt mày.
Từ nhận ra gì đó, anh nhìn Từ Vũ Hàn, ra hiệu dừng xe lại.
Hai chiếc xe dừng song song, khoảng cách ở giữa đủ để mở ra hai cánh cửa.
"Từ An, qua đây." Từ thấy sắc mặt Từ An đột nhiên tái nhợt thì khẽ cau mày.
Từ An cả người khó chịu vậy nên không phát hiện sắc mặt Từ Vũ Hàn đang trở nên âm trầm, nghe Từ gọi thì vội mở cửa xe, qua ngồi cùng với anh.
Từ Vũ Hàn không nói gì chỉ vươn tay đóng cửa, hai chiếc xe tiếp tục lên đường.
Từ An vừa ngồi lên xe thì Từ đã lập tức vươn tay đặt lên đầu cậu, động tác giống như vuốt tóc, kỳ thực là đang ổn định lại tinh thần lực bị rối loạn của Từ An.
Cảm nhận được dị năng của Từ từng chút một trấn an cảm xúc khát máu trong người mình, chân mày Từ An giãn ra, dựa sát vào anh.
Từ rũ mắt thở dài, trong lòng có chút đau xót: "Tiểu An, hiện giờ tuy là mạt thế, nhưng cậu phải nhớ, cậu không phải quái vật, không được tùy tiện giết người."
Từ An bĩu môi, ủy khuất: "Từ, ánh mắt của bọn họ khiến em rất khó chịu, giống với những kẻ kia, thật muốn móc chúng ra."
Từ nhỏ giọng nói: "Hiện tại cậu là Từ An của Từ gia, nếu cậu trân trọng tình cảm của họ thì không được dùng chính tay mình phá hủy nó.
Là một con người, không nhất thiết phải làm một người tốt, nhưng không thể trở thành một kẻ cuồng sát."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!