Chương 46: Lục Lão Gia Tử

Từ Vũ Hàn tựa vào cửa, không nhìn cậu nói: "Hiện tại căn cứ nằm dưới quyền quản lý của tôi, chúng ta có thể đến phòng ở khu trung tâm ở, không cần chạy qua chạy lại."

Từ An nhớ tới lúc nãy tò mò nên đã đi xem căn phòng ở khu trung tâm, điều kiện quả thật tốt hơn, vì vậy cũng ngồi dậy, dọn quần áo nhét vào ba lô.

Quần áo cậu mang theo không nhiều nên rất nhanh đã thu xếp xong, hứng khởi nhìn Từ Vũ Hàn: "Anh họ, em ở cùng phòng với anh."

Môi Từ Vũ Hàn mấp máy, muốn nói 'một mình cậu một phòng cũng được', nhưng cuối cùng cũng không nói gì, mở cửa ra bước đi.

Từ An thấy vẻ muốn nói rồi lại thôi của hắn, khó hiểu bám sát theo sau: "Anh họ, anh định nói gì vậy?"

Từ Vũ Hàn đang đi đột ngột dừng lại, Từ An phản ứng chậm một bước, đụng vào lưng hắn: "Âu...! mũi của em..."

Quay đầu nhìn Từ An đang đỏ mắt hai tay bưng mũi, Từ Vũ Hàn thả mềm giọng: "Cậu thật sự muốn nghe?" Thấy Từ An gật đầu, hắn hít sâu, cứng ngắc nói: "Khu trung tâm điều kiện tương đối tốt, cậu muốn một mình một phòng hay là ở chung với Từ ca ca của cậu cũng được, không nhất thiết phải cùng phòng với tôi."

Từ An sững sờ chớp mắt, cậu dùng chung phòng với Từ Vũ Hàn đã thành thói quen, tuy là rất nhớ ba ba nhà mình, nhưng chưa từng có ý định đổi phòng.

Câu nói của Từ Vũ Hàn giống như là có ý muốn cậu dọn đi, Từ An đầu tiên là nổi giận, sau đó lại biến thành buồn bã ủy khuất: "Anh không thích ở cùng với em à? Em biết em rất phiền, nhưng mà..." Nhưng mà cái gì, Từ An cũng không nói được, đích xác là cậu đã làm phiền Từ Vũ Hàn rất nhiều.

Mái tóc Từ An xù xù, đôi mắt đỏ hoe đáng thương giống chó nhỏ bị vứt bỏ, Từ Vũ Hàn không nỡ, vươn tay xoa xoa tóc Từ An sau đó nắm tay cậu kéo đi: "Biết vậy thì tốt, bớt giở trò giả vờ đáng thương lại là được." Từ An để cho Từ Vũ Hàn kéo, bàn tay còn lại lặng lẽ nắm chặt sau đó giơ ra hai ngón tay.

Dọn qua chỗ mới, không khí thoáng mát hơn nhiều, Từ An vào phòng rồi thì không muốn ra ngoài nữa.

Trong khu trung tâm đều là đồ tốt, còn có rất nhiều đồ ăn, đám người Cuồng Lang quả nhiên rất biết hưởng thụ.

Tuy chỉ là căn cứ tạm thời, nhưng Từ Vũ Hàn vẫn rất tỉ mỉ bố trí.

Căn cứ chia làm ba khu vực, khu vực ngoài cùng gọi là khu ba, sắp xếp cho người sống sót bình thường ở.

Khu giữa, còn có thể gọi là khu hai, là nơi của những người có thực lực, những người này thường kết nhóm với nhau ra ngoài kiếm vật tư hoặc là nhận công việc thủ vệ ngoài căn cứ.

Khu trung tâm, cũng là khu một, thuộc về nhóm Từ và Từ Vũ Hàn, người ở khu trung tâm đều là thân tín đáng tin cậy bên cạnh bọn họ.

Sau khi Từ Vũ Hàn chiếm căn cứ, băng Cuồng Lang không có rời khỏi mà dọn đến khu hai.

Thực lực của bọn họ không thấp, tuy không bằng những lính đánh thuê hay thuộc hạ thân tín của Từ Vũ Hàn, nhưng dư sức để kết đội ra ngoài kiếm thức ăn.

Vào ngày thứ tám từ khi mạt thế bùng nổ, căn cứ đã đi vào quỹ đạo hoạt động, những tổ đội săn tang thi tìm vật tư đã dần thành lập.

Mạt thế ngày thứ chín, nhóm người Kiều Âu và cha của Lục Khang, Lục Viên cũng đến căn cứ.

Kiều Âu đáng ra sẽ đến sớm hơn Lục Viên một ngày, nhưng vì trên đường gặp phải vài rắc rối nên cuối cùng là đến cùng lúc với đoàn người của Lục lão gia.

Trong nhóm người, ngoại trừ Kiều Âu thì Từ An còn nhìn thấy một người quen khác, chính là Từ Kiến cha của 'cậu'.

Lúc nhìn thấy Từ Kiến, từ đáy lòng của cậu dâng lên cảm giác an tâm, không phải của Từ An mà là cảm xúc của thân xác này.

Từ Vũ Hàn đứng ở phía sau cậu nói: "Trước khi rời khỏi S thị tôi có căn dặn Kiều Âu đi đón cha cậu, mạt thế đến, cũng không thể bỏ lại ông được." Hiện tại đã biết ông ấy có thể không phải là cha của Từ An, nhưng dù sao ông cũng là chú của hắn, suy cho cùng không thể bỏ mặc được.

Từ Vũ Hàn và Từ An đi ra trước cổng chào đón nhóm người.

Từ An thấy Từ Kiến thì ngượng ngùng gọi một tiếng 'cha' rồi thôi, dù sao ông là cha ruột của nguyên chủ chứ không phải cậu, Từ An và ông không mấy thân thiết, cũng không thể làm ra vẻ mặt sướt mướt gặp lại sau khi ly biệt được.

Từ An mỉm cười chào Kiều Âu: "Chào anh Kiều."

Lần gặp tại công ty kia Kiều Âu để lại ấn tượng khá đặc biệt cho Từ An.

Bởi vì người này nhìn bề ngoài tuy ôn hòa, nhưng bên trong đối với Từ An rất đề phòng, dù vậy cậu không cảm thấy chán ghét anh ta.

Cũng có thể vì trên người anh ta có mùi bánh ngọt, hoặc giống như mùi kẹo trái cây lúc này, Từ An nhịn không được lại đứng sát vào, gần như dán lên người Kiều âu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!