Khi hô hấp của Từ Vũ Hàn trở nên vững vàng, Từ An vốn đang ngủ đến 'không biết trời đất' đột nhiên mở mắt ra.
Khi nghe được âm thanh đè nén của Từ Vũ Hàn ở trong phòng tắm thì Từ An đã tỉnh, đối với việc hắn 'tự mình giải quyết' cậu không cảm thấy có gì lạ.
Trong một phần ký ức mà nguyên chủ lưu lại, Từ An biết rõ thân thể này cũng từng trải qua những việc đấy, đó chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường của đàn ông.
Đương nhiên, Từ An không hề biết việc Từ Vũ Hàn 'tự xử' có quan hệ đến mình, nếu biết thì Từ An chắc chắn không nghĩ rằng đây là chuyện 'bình thường'.
Vì tránh cho không khí trở nên xấu hổ nên Từ An để cho cơ thể trông như vẫn đang ngủ, chỉ có tinh thần là tỉnh táo, nhưng mà một câu cuối cùng kia của Từ Vũ Hàn khiến cậu lo lắng không yên.
'Từ An...! tôi như bây giờ là vì cái gì?' Vì cái gì là vì cái gì? Hỏi không đầu không đuôi như vậy, ai biết được anh là vì cái gì cơ chứ! Từ An nghĩ có khi nào Từ Vũ Hàn đã phát hiện ra cậu không phải em họ hắn hay không? Nhưng chắc là không thể nào đâu, cơ thể này vẫn là cơ thể của nguyên chủ mà...
Khoan đã! Từ An quên mất bản thân đã biến đổi sau lần sốt cao đó, vậy thì hiện tại cơ thể này cũng không giống cơ thể của nguyên chủ nữa, nếu Từ Vũ Hàn đã phát hiện thì phải làm sao?
Từ An rầu rĩ buồn bã, hiện tại cậu đã tìm được Từ, nên dù cho có bị Từ Vũ Hàn đuổi đi, cậu cũng không cần lo lắng.
Nhưng mà...! cậu cảm thấy luyến tiếc.
Ở bên cạnh Từ Vũ Hàn hơn một tháng, ôn nhu cùng với chăm sóc của hắn khiến Từ An không nỡ.
Mím chặt môi, Từ An lên tinh thần.
Mặc kệ thế nào, nếu Từ Vũ Hàn không vạch trần cậu, không đuổi cậu, cậu sẽ không đi! Mà giả như hắn đuổi cậu đi...! cậu cũng còn Từ! Hừ! Một tháng này nếu không đủ để Từ Vũ Hàn thật tâm xem cậu như người nhà, vậy cậu cũng không cần thiết ở lại cạnh hắn!
Từ An suy nghĩ kỹ càng xong, bắt đầu phát huy bản tính không tim không phổi đến cực hạn, đem mọi lo lắng ném ra sau đầu.
Dưới mũi đều là mùi dầu gội bạc hà tươi mát trên người Từ Vũ Hàn, nằm trong vòng tay của hắn, Từ An mỉm cười nhắm mắt ngủ.
Hai ngày tiếp theo, nhóm người của bọn họ trong căn cứ trải qua rất nhẹ nhàng, bên ngoài nhìn như yên yên ổn ổn, hòa hòa nhã nhã, kỳ thật bên trong sớm đã thành sóng ngầm dữ dội.
Hoàn cảnh hiện tại giống như khi 'chào đón' đám người Từ Vũ Hàn vào căn cứ, chỉ là giờ đã đổi thành Từ Vũ Hàn ngồi ở chủ vị.
Trầm Trung ngồi trên ghế, thản nhiên bưng ly rượu uống cạn, không nhìn ra được một chút lo lắng nào trên mặt ông ta.
Đặt ly rỗng lên bàn, ông nhìn Từ Vũ Hàn, không nhanh không chậm lên tiếng: "Bọn ta thua, là ta đã đánh giá quá thấp thực lực của cậu."
Từ Vũ Hàn cũng uống cạn rượu trong ly thủy tinh trước mặt, trong mắt hắn không có vẻ đắc ý của người chiến thắng, trên gương mặt mới ngoài hai mươi của thanh niên chỉ có lãnh tĩnh và trầm ổn.
Từ Vũ Hàn gắp một đũa thức ăn vào chén của Từ An rồi mới nâng mắt nhìn Trầm Trung, hơi cong khóe môi: "Nếu ngay từ đầu ông không nhắm đến vũ khí và lương thực của chúng tôi, chúng tôi muốn cướp căn cứ này, cũng không phải chuyện dễ dàng đến vậy."
Trầm Trung cười khan, các nếp nhăn nơi đuôi mắt xô lại với nhau tạo thành những lằn sâu.
Ông lắc đầu: "Cứ tưởng là bao vây các cậu chặt chẽ, dễ dàng như bắt ba ba trong rọ, không ngờ lại biến thành trong ngoài bị giáp công."
Chân mày nhíu lại, ông thắc mắc: "Ta vẫn không hiểu vì sao người của Hắc Huyết dong binh đoàn lại xuất hiện ở N tỉnh? Cậu không thể nào chỉ vì chiếm căn cứ này mà phải tốn công, mời cả người của nhóm lính đánh thuê đứng đầu châu Âu đến đây đi."
Từ Vũ Hàn gật đầu: "Hắc Huyết sẽ không vì một việc đơn giản này mà đến đây, nhất là trong thời kỳ mạt thế.
Nhưng nếu họ đến vì thủ lĩnh của mình, đó liền trở thành chuyện bình thường." Trầm Trung như hiểu ra, đưa mắt nhìn sang người con lai duy nhất trên bàn tiệc.
Từ không nói gì, chỉ cười nhạt coi như đáp lại.
Trầm Trung ngay từ đầu vốn không có nhiều ấn tượng với thanh niên này, bởi vì anh giống như là một người vô hại, trên mặt luôn mang vẻ tĩnh lặng không thu hút.
Chỉ là lúc này khi quan sát Từ một cách kỹ càng, ông thấy được dưới đáy mắt anh là sự sắc bén, không hề thua kém một kẻ luôn đứng ở đường đao sinh tử như Từ Vũ Hàn, hay một quân nhân ở chiến trường như Lục Khang.
Ông thở dài vươn tay xoa trán: "Đúng là già rồi, một người nguy hiểm như vậy ta cũng không nhận ra, quả thật ngày càng đi xuống."
Nhấp một ngụm vang đỏ, Từ không có thái độ gì với lời đánh giá này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!