Khi nhóm người Từ Vũ Hàn đi vào căn cứ, quả nhiên nhận được tiếp đãi 'chu đáo' của thủ lĩnh băng Cuồng Lang.
Người này là một nam nhân đã trên bốn mươi, trong ánh mắt có thể nhìn ra sự quyết đoán sắc bén và trầm tĩnh của một vị thủ lĩnh.
Trên bàn tiệc tròn chào mừng đoàn người Từ Vũ Hàn gia nhập, ai cũng im lặng suy tính kế hoạch của mình.
Đương nhiên, hai đứa nhóc vô tâm vô phế vẫn liên tiếp nhồi thức ăn vào cái miệng phồng to của mình là ngoại lệ.
Thủ lĩnh Cuồng Lang là Trầm Trung lên tiếng, phá vỡ không khí im lặng lúc này: "Không ngờ Hàn thiếu và Khang thiếu sẽ đến đây, là tôi đã tiếp đón không tốt, hổ thẹn rồi." Ông ta chắc chắn biết ý định của nhóm Từ Vũ Hàn, vậy mà gương mặt vẫn nở nụ cười, vui vẻ tiếp đón, đúng là không thể nhìn người bằng vẻ bề ngoài.
Từ Vũ Hàn nhếch môi, không lãnh đạm nhưng cũng không thân thiết đáp lại: "Chúng tôi đến đây làm phiền ông Trầm, là chúng tôi có lỗi."
Lục Khang ngồi bên cạnh Trầm Trung mỉm cười phụ họa: "Đúng vậy, mạt thế đến, không có chỗ nào để đi, phải đến đây làm phiền Trầm thúc, là chúng tiểu bối này có lỗi.
Kính trước một ly." Nói rồi, một ngụm cạn sạch ly rượu trong tay.
Trầm Trung cũng bưng ly rượu lên uống cạn: "Làm phiền cái gì? Xảy ra mạt thế là việc không ai lường trước được, con người phải biết đoàn kết mới tốt, không phải sao?" Ông rót tiếp một ly rượu cho mình, đồng thời cũng rót thêm rượu vào ly của Lục Khang: "Còn nữa, tiểu bối cái gì? Lớp trẻ các cậu đều sắp vượt qua đám người bọn tôi rồi, so thực lực, có khi tôi còn chẳng bằng đám người các cậu.
Không cần khách khí, không cần khách khí."
Từ An vốn đang ngồi ăn hăng say, thấy hai người kia uống rượu uống đến vui vẻ, hiếu kỳ cầm lấy ly rượu sát bên tay mình, đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Ly rượu đó vốn là của Từ Vũ Hàn, bởi vì nghĩ đến còn phải chăm đứa nhỏ nhà mình nên hắn không định uống.
Ai ngờ Từ An nhanh tay, trước khi hắn kịp ngăn cản thì cậu đã uống sạch rồi.
Cơ thể Từ An tuy có thể kháng lại thuốc mê, kháng được cả thuốc độc, nhưng không có nghĩa là kháng được chất cồn trong rượu.
Từng một lần bị chuốc say rồi, Từ An cũng không mấy xa lạ với cái cảm giác đầu óc choáng váng này.
Cũng may mới chỉ một ly, còn chưa đến mức làm Từ An gục ngay tại chỗ, chỉ là phản ứng có hơi chậm.
Sau khi đặt ly rượu xuống vẫn gắp thức ăn vào miệng như trước, say rượu mặt cũng không đỏ, khiến Từ Vũ Hàn cứ tưởng Từ An vẫn còn tỉnh táo.
Lục Khang phải gánh mọi trọng trách trong việc giao tiếp, đành cắn răng, một ly rồi một ly uống cùng với Trầm Trung.
Ta đến một câu ngươi đi một câu, đưa đẩy qua lại, đến khi dùng xong bữa tiệc thì tầm mắt đã mờ mịt rồi.
Chỉ là người trong vòng này, dù có say cũng không thể để cho người khác biết là mình say.
Khi Trầm Trung đã say bí tỉ nói câu: "Hợp tác tốt."
Lục Khang vẫn có thể trả lời lại: "Mong là vậy."
Tiệc chào đón kết thúc, đám người Từ Vũ Hàn được đưa đến khu nghỉ ngơi.
Chỗ Trầm Trung sắp xếp cho bọn họ coi như không đến nỗi nào, hai mươi tám người với một đứa trẻ được sắp vào một khu mười bốn phòng.
Thấy Từ Diệp như cái đuôi bám theo Từ, Từ An cũng đi theo sau, định ở cùng phòng với hai người.
Nhưng mà cậu còn chưa kịp nói tiếng nào đã bị Từ Vũ Hàn thẳng tay kéo đi, thành ra cuối cùng Từ Vũ Hàn với Từ An một phòng, còn Từ Diệp thì cùng phòng với Từ và Lục Khang.
Từ Diệp không thấy Từ An thì có chút không quen, dù sao mấy ngày nay chỉ có Từ An là thân thiết với cậu ta nhất.
Nhưng mà nhìn đến Lục Khang đang say bí tỉ nằm thẳng cẳng trên giường, cậu nhóc liền có một chủ ý khác.
"Từ, cho em ngủ cùng giường với anh được không? Lục Khang hôi quá, em chịu không nổi." Từ vốn định ngủ một mình, bởi vì anh vốn không thích ở cùng với người lạ.
Nhưng mà nhìn Từ Diệp nhíu mày, gương mặt ủy khuất cộng với bộ dạng gầy gò rất đáng thương, Từ có chút không nỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!