Chương 41: Tang Thi Ngày Càng Khó Giết

Con tang thi cứng cáp kia chém không được, Từ Diệp quyết định bỏ nó qua một bên, chỉ cần nó vừa nhào đến thì vươn chân đạp ra xa, tập trung đánh với con còn lại.

Chỉ là tang thi còn lại cũng không dễ đối phó, nó không thiên về tốc độ hay sức mạnh, không quá nhanh da cũng không quá cứng, nhưng mà nó có cả hai.

"Đ*t!!!" Từ Diệp lui về sau, nhìn ống tay áo mình đã rách mất, sau lưng không khỏi lạnh lẽo.

Vừa rồi chỉ thiếu một chút, cậu ta liền bị con tang thi này cào trúng.

Từ An cũng vì vậy mà thót tim một lần, còn chưa kịp thở ra đã thấy con tang thi da trâu kia vào lúc Từ Diệp không để ý đến, giơ vuốt lên nhào tới.

Khoảng cách của hai người quá xa, Từ An muốn chạy qua đã không kịp, nhưng bảo cậu trơ mắt nhìn Từ Diệp chết sao có khả năng.

Trong mắt của Từ An phát ra ánh sáng màu ngọc bích, hai mắt của con tang thi da trâu kia nổ tung, ngã xuống đất bất động, con tang thi còn lại cũng bị ảnh hưởng khiến cho cơ thể chậm lại.

Từ Diệp nhân cơ hội này, đâm lưỡi dao vào đầu tang thi, giết chết nó.

Hai tang thi đã chết, nhưng phía xa vẫn còn hai con đang tiến lại đây.

Từ An kiệt sức vịn lấy thân cây bên cạnh để không ngã xuống, Từ Diệp vội vàng chạy đến đỡ cậu.

Hiện tại hai người khó mà giết được hai con tang thi kia, quyết định nhanh chóng, Từ Diệp đỡ Từ An chạy đến dưới một gốc cổ thụ.

Từ An hiểu ý cậu ta, vươn ra móng tay sắc bén cắm vào thân cây, cố gắng dùng chút sức còn lại trèo lên.

Từ Diệp xác nhận Từ An ổn, sau đó cũng cắm lưỡi dao vào thân cây, mượn lực trèo lên.

Khi nãy tang thi bị nổ chết Từ Diệp không hoảng sợ cũng không hỏi nguyên nhân, biểu hiện rất bình tĩnh, nhìn thấy móng tay của Từ An biến đổi cũng không ngạc nhiên.

Từ An thấy cậu ta đã tìm được chỗ ngồi vững chắc, nhịn không được hỏi: "Cậu không ngạc nhiên hay sao? Không có gì để hỏi à?"

Từ Diệp ngắt mấy cái lá cây, vừa lau sạch đống máu nhầy nhụa trên lưỡi dao vừa nói: "Ngày đầu tiên gặp tôi, anh đã nói bản thân mình không phải là con người, vậy nên tôi cũng sẽ không đặt giới hạn của con người lên anh.

Nếu như lúc này anh có mọc thêm một cái đuôi đi chăng nữa, tôi cũng chẳng ngạc nhiên đâu."

Nghe đến hai chữ 'mọc đuôi', Từ An đột nhiên cứng ngắc, rất nhanh đã bình thường lại, học Từ Diệp ngắt lá cây lau lưỡi kiếm của mình: "Cậu bình tĩnh quá rồi, chả thú vị gì cả.

Này, cậu có thật là đứa nhóc mười ba tuổi không đấy?"

Từ Diệp ngẩng đầu, thân thiết nhìn Từ An: "Vậy còn anh, tuổi của anh là mười tám thật sao?" Từ An một lần nữa cứng người, nhe răng nhìn Từ Diệp đầy đề phòng.

Chẳng ngờ cậu ta nói: "Hừ, còn trẻ con hơn tôi."

Từ An còn muốn cãi, nhưng hai con tang thi kia đã di chuyển đến dưới gốc cây, quơ tay muốn trèo lên.

Nhưng mà bọn nó dù sao cũng là tang thi, cửa còn không biết mở huống chi là treo cây.

"May là bọn nó còn chưa tiến hóa đến mức biết trèo cây." Từ Diệp nhìn bọn nó quơ quào một hồi cũng chẳng được gì, chậc lưỡi nói.

Từ An không biết lấy ở đâu ra một thỏi sô cô la, bẻ một nữa đưa sang cho Từ Diệp: "Ăn xong chúng ta xuống dưới giết bọn nó, từ nãy đến giờ ngoại trừ tang thi còn chưa săn được cái gì để ăn cả."

Bóc vỏ sô cô la cho vào miệng, hai người nhanh chóng ăn xong, cầm vũ khí nhìn hai con tang thi bên dưới.

Từ An nhe răng: "Để con bên phải con tôi, con còn lại có vẻ chậm hơn." Từ Diệp cũng không tranh, dù sao cậu ta biết được hiện tại bản thân không mạnh bằng Từ An.

Tìm góc độ thích hợp, hai người đồng loạt nhảy xuống.

Từ Diệp lợi dụng lực rơi cộng thêm cơ thể nhỏ bé linh hoạt, thoát cái đã đâm chết một con tang thi.

Con còn lại nhanh hơn, tránh được một kiếm đâm vào đầu của Từ An, nhưng không tránh được một nhát cắt ngang cổ, cùng chung số phận với con tang thi kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!