Chương 40: Vào Rừng Đi Săn

Sáng hôm sau bọn họ lên đường sớm, vì phải đi bộ nên tốc độ của đoàn người chậm lại không ít, độ nguy hiểm cũng tăng lên rất nhiều.

Đám người kia lúc đầu có hơn ba mươi người, hiện tại chỉ còn mười ba học sinh, mười hai người đàn ông chỉ còn lại mười người, hai người kia một thì bị tang thi cắn chết tại chỗ, một thì bị cào trúng, ba người phụ nữ đi theo đều đã chết hết trên chiếc xe bus bỏ lại bên đường.

Từ thái độ của những người đó, nhìn vào tuy chẳng có gì thay đổi, nhưng có vài ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn hai chiếc vali trên tay Từ Vũ Hàn và A Quân.

Ánh mắt lấp lóe, rõ ràng những người kia đã nổi lòng tham.

So với dáng vẻ chật vật của đám người, nhóm Từ Vũ Hàn tốt hơn rất nhiều.

Từ Diệp còn vừa đi vừa ăn sô cô la, quả thật là chọc cho người ta ghét.

Đến trưa, đoàn người dừng lại dùng bữa, vì lúc bỏ xe chạy đi, nhóm người kia rất hoảng loạn nên không đem theo nhiều đồ, hiện tại chỉ còn cách đi săn thú rừng để ăn.

Con đường này hai bên chằng chịt cây cối, diện tích rừng không nhỏ, chắc là vẫn có thể săn được thức ăn.

Mười người đàn ông thương lượng với nhau, cầm vũ khí muốn vào rừng đi săn.

Trước khi đi, người đàn ông dẫn đoàn đứng ra nói với đám học sinh: "Các người ai muốn có thức ăn thì cùng chúng tôi đi săn, chúng tôi sẽ không chia thức ăn cho những người ngồi không."

Ông ta đứng đó liếc nhìn mười nhóm học sinh nam có nữ có, vẻ mặt nghiêm túc khiến bọn họ biết ông ta không nói đùa.

Điều đó cũng đương nhiên, muốn ăn thì phải góp sức, sẽ không có ai tình nguyện chia thức ăn mình cất công tìm được cho một người không có quan hệ.

Đám học sinh nhìn nhau, sau đó lục đục đứng lên, mỗi người đều đi nhặt một cành cây cầm trên tay.

Từ An liếc mắt nhìn một cái, sau đó bĩu môi không để ý nữa.

Bộ dạng đó của nhóm học sinh kia, hoàn toàn không có ý định đi săn, chỉ là đi theo góp mặt để được chia thức ăn thôi.

Từ Diệp ngồi bên cạnh cậu đột nhiên đứng dậy, tìm tìm rồi lấy con dao găm quân dụng trong ba lô của Từ An ra.

Từ An chớp mắt, lên tiếng hỏi: "Sao thế?" Từ Diệp quơ qua quơ lại con dao, cảm thấy tương đối thuận tay, trả lời Từ An: "Tôi không muốn bị xem là một đứa nhóc vô dụng, tôi cũng không phải kẻ không làm được gì.

Dù sao vào rừng kiếm chút thức ăn cũng tốt hơn ngồi một chỗ, cho tôi mượn dao của anh là được."

Nghĩ đến đi săn, Từ An cũng đứng dậy, xoay xoay cổ tay sau đó cầm Khuyết Nguyệt lên: "Tôi đi cùng cậu, hôm nay tôi muốn ăn thịt nướng."

Từ Vũ Hàn nghe Từ An nói muốn đi vào rừng, giương mắt nhìn cậu: "Chúng ta vẫn còn thức ăn, tạm thời không cần đi."

Đưa cho Từ Vũ Hàn một ánh mắt 'anh cứ tin vào em', Từ An mỉm cười: "Nơi này đã cách trấn nhỏ kia một khoảng, chắc là không có nhiều tang thi, không nguy hiểm lắm đâu."

Ngăn không được, Từ Vũ Hàn cũng cầm súng đứng dậy: "A Quân ở lại trông đồ, tôi cùng hai cậu đi."

Thấy Từ Vũ Hàn thật sự muốn đi cùng, Từ An nghiêm túc nói: "Anh, em biết anh lo lắng, nhưng anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bọn em được.

Em và Từ Diệp có thể tự bảo vệ bản thân, anh đi theo tức là không tin tưởng bọn em.

Anh và Quân ca đều đã mệt rồi, hai người cứ nghỉ ngơi đi."

Những lời này của khiến Từ Vũ Hàn sựng lại, nhìn Từ An hồi lâu mới giắt súng vào bao da ở thắt lưng, trở về chỗ ngồi xuống, nhắm mắt không nhìn đến hai người.

Từ Diệp liếc nhìn Từ An, quay lưng bước vào rừng.

Từ An mím môi nhìn Từ Vũ Hàn một cái, sau đó cũng đi cùng Từ Diệp.

Đi được một quãng, Từ Diệp ngẩng đầu nhìn Từ An đang bứt rứt không yên, thở dài nói: "Từ Vũ Hàn rất quan tâm đến anh, lời nói vừa rồi của anh rất dễ khiến người khác đau lòng đấy."

Từ An hừ hừ không đáp, quay đầu nhìn về một hướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!