Chương 38: Bỏ Xe Đi Bộ

Từ An ngủ dậy đã là trưa ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua kính cửa chiếu lên mặt khiến cậu không thích ứng nheo mắt.

Trước mắt đột nhiên xuất hiện gương mặt phóng to của Từ Diệp, Từ An giật mình bật dậy, va mạnh vào trán của cậu ta.

"Au!" Từ Diệp kêu đau một tiếng, lấy tay xoa trán thở phì phò oán: "Anh muốn giết người diệt khẩu à? Uổng công tôi lại đây gọi anh đi ăn cơm."

Từ An đồng dạng xoa trán, hừ hừ nói: "Kêu tôi ăn cơm đâu cần phải cúi đầu thấp như vậy! Mà tôi cần gì phải giết cậu diệt khẩu chứ?"

"Tự anh coi đi." Từ Diệp lục cái điện thoại đã sớm hết pin của Từ An trong ba lô ra, đưa đến trước mặt cậu.

Màn hình đen bóng phản chiếu lại gương mặt của Từ An, chỉ là màu mắt không phải màu đen vốn có, thay vào đó là màu ngọc bích nhàn nhạt.

Dù đã từng nhìn thấy, nhưng khi đối diện với đôi mắt màu ngọc bích xinh đẹp kia, Từ Diệp vẫn không nhịn được bị mê hoặc, tinh thần rung động lạ thường.

Từ An đưa tay che mắt Từ Diệp lại, rầu rĩ nói: "Đừng nhìn chằm chằm, nếu không linh hồn của cậu sẽ bị cướp mất đấy." Đương nhiên linh hồn bị cướp là nói đùa, nhưng đôi mắt của Từ An quả thật có thể ảnh hưởng đến tinh thần người khác.

Làm cho đối phương trở nên thoải mái hơn, loại ảnh hưởng này hoàn toàn vô hại.

Nhưng nếu Từ An cố ý, có thể khiến cho người khác trở nên nóng nảy, thậm chí là mạch máu bị căng đến nổ tung.

Từ Diệp đang định nói gì đó, nhưng đúng lúc lại nghe thấy tiếng bước chân ngay sau lưng.

Cậu nhóc quay sang liền thấy Từ Vũ Hàn đứng bên ngoài, nhíu mày nhìn động tác giữa bọn họ: "Tiểu An tỉnh chưa, ra ngoài dùng cơm."

Từ An rút tay lại, quay sang mỉm cười nói với Từ Vũ Hàn: "Em ra ngay đây." Nhìn đôi mắt mới lúc nãy còn mang màu ngọc bích, giờ đã trở lại thành màu đen tuyền, Từ Diệp có điều muốn nói với Từ An, nhưng vì có mặt Từ Vũ Hàn, đành phải im lặng.

Từ Vũ Hàn nghe Từ An nói xong, gật đầu với cậu, ánh mắt lạnh lẽo liếc Từ Diệp một cái rồi quay trở lại chỗ cắm trại.

Xác nhận Từ Vũ Hàn đã đi ra xa, Từ Diệp quay sang nhìn Từ An, gương mặt trẻ con hiện lên vẻ nghiêm túc: "Anh cẩn thận một chút, lỡ như lần sau màu mắt của anh lại biến đổi, người phát hiện ra không phải tôi mà là Từ Vũ Hàn thì anh định giải quyết thế nào?"

Lời Từ Diệp nói khiến cho Từ An cứng đờ, cậu mím môi, lát sau mới lên tiếng: "Đừng lo, việc này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi, sau này tôi sẽ không chế được." Đưa một chai nước suối cho Từ An, Từ Diệp hừ một tiếng: "Tùy anh."

"Cảm ơn." Nhận lấy chai nước đồng thời cầm theo khăn mặt, Từ An vò đầu cậu nhóc rồi mới xuống xe rửa mặt.

Từ Diệp ở ngoài sau vuốt lại mái tóc rối bù của mình, buồn bực nghiến răng: "Đừng có coi tôi như con nít! Từ An, tôi lớn hơn anh nhiều!"

"Miết nhồi!" Đây là âm thanh của người nào đó vừa súc miệng vừa trả lời.

Sau khi dùng bữa trưa, bọn họ tiếp tục lên đường.

Vẫn là A Quân lái xe, Từ Vũ Hàn ngồi ghế phụ lái, Từ Diệp và Từ An chiếm băng ghế sau.

Trên đường đi nếu có tang thi chắn ngang, bọn họ sẽ cố gắng lướt qua, còn nếu không tránh được, Từ Vũ Hàn sẽ dùng súng bắn chết.

Bởi vì chiếc Suv này không bền bằng mấy chiếc Hummer được chế tạo đặc biệt kia, vậy nên bọn họ phải hạn chế hư hại cho xe.

Không thể đối xử với nó quá thô bạo được, tránh việc nó đình chỉ trước khi hoàn thành nhiệm vụ.

Đi được một quãng đường, lại xảy ra chuyện khiến bọn họ lo lắng.

Trước đến giờ Từ Vũ Hàn bắn súng luôn rất chuẩn, nhưng lại xuất hiện tình trạng phải tốn hai, thậm chí ba viên đạn mới có thể giết được một tang thi.

Có thể thấy tốc độ của bọn chúng đã tăng lên đáng kể.

Từ An nhìn Từ Vũ Hàn một lần nữa phải thay băng đạn, cuối cùng hít sâu một hơi, quyết định nói ra: "Anh họ chắc đã nhận ra phải không? Tang thi hiện tại đã bắt đầu tiến hóa, trở nên mạnh và nhanh hơn trước kia rất nhiều."

Theo như nội dung trong quyển 'Ghi chép thời kỳ mạt thế' mà Từ An đã đọc, hơn mười năm sau khi mạt thế buông xuống thì tang thi mới bắt đầu tiến hóa.

Mà hôm nay mới chỉ là ngày thứ ba, việc này diễn ra nhanh hơn lịch sử rất nhiều, có lẽ một phần là do Từ An và Từ xuyên qua mà xuất hiện thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!