Chương 36: Tang Thi Tập Kích Trong Đêm

Sau khi kiểm tra thì phát hiện được trong mấy học sinh kia, còn có ba người cũng bị tang thi nữ sinh cào trúng, bọn họ cuối cùng quyết định để ba người họ lại, không giúp cũng không giết chết.

Nhóm Từ An không mấy để tâm đến chuyện này, chỉ coi nó như là một nốt nhạc đệm.

Từ Diệp nằm trên đùi Từ An nghỉ ngơi, cậu ta chiếm hơn nửa chiếc ghế sau, Từ Vũ Hàn không còn cách nào khác chỉ có thể ngồi ghế phụ lái.

Nhìn qua kính chiếu hậu, Từ Vũ Hàn thấy hai người họ ở chung còn thân thiết hơn cả khi hắn ở cùng Từ An, cả người bắt đầu tỏa ra hơi lạnh.

Kể từ khi Từ Diệp xuất hiện, Từ An chưa từng mỉm cười với hắn lần nào, đến cả nói chuyện cũng lười, toàn bộ tinh thần đều đặt trên người cậu nhóc kia.

Khi có Từ cũng vậy, lực chú ý của cậu không hề đặt trên người Từ Vũ Hàn hắn.

Cứ như là đối với Từ An, hắn không mấy quan trọng.

Tinh thần lực của Từ An rất nhạy cảm, đương nhiên biết Từ Vũ Hàn đang không vui.

Từ An hiếm khi được một lần đoán đúng nguyên do, cậu biết là do mình cố ý lơ đi nên mới khiến Từ Vũ Hàn buồn bực.

Nhưng Từ An đang rối rắm, bởi vì gặp được Từ Diệp, cảm nhận được oán hận của cậu ta, Từ An cũng bị ảnh hưởng.

Từ An đã từng muốn hòa nhập trong thế giới của con người, nhưng lại không thể tin tưởng bất cứ ai ngoại trừ Từ.

Khi mới thấy Từ Diệp, sở dĩ Từ An có thể không e ngại mà tiết lộ thân phận thật của mình, thứ nhất là vì lúc đó Từ An có thể dễ dàng giết chết cậu ta.

Còn nguyên do còn lại, là bởi vì Từ An đối với cậu nhóc sinh ra cảm giác thân thiết không giải thích được.

Có lẽ là vì hai người đều từng bị con người đối xử tàn bạo, cái gọi là 'đồng bệnh tương liên', cùng hoàn cảnh nên có thể hiểu được, đồng thời cũng thấy thân thiết.

Đối với Từ Vũ Hàn, Từ An không biết mình nên dùng loại cảm xúc gì để đối mặt với hắn.

Bởi vì cậu sợ bản thân thật lòng tin tưởng hắn, lỡ như một ngày hắn biết được cậu là thứ quái vật xấu xí này, liệu hắn có đối xử với cậu như trước? Hay sẽ tránh xa, thậm chí là...! giết chết?

Từ An cúi đầu, nhắm mắt tựa vào kính cửa.

Cảm xúc lo lắng, bất an, khổ sở của cậu lúc này, Từ Vũ Hàn không hề phát hiện, mà dù có nhận ra, hắn cũng không thể biết được nguyên do vì sao Từ An lại như vậy.

Đi nửa ngày, đoàn người ngừng lại tìm chỗ nghỉ đêm.

Bọn họ đã cách S thị một quãng khá xa, so với nội thành và lân cận S thị, đoạn đường này vô cùng vắng, muốn tìm một căn nhà để nghỉ lại cũng khó.

Cuối cùng đoàn người ngừng lại ven đường, quyết định ngủ lại trên xe.

Mấy người đàn ông kia thay phiên nhau canh gác trước nửa đêm, nhóm Từ Vũ Hàn gác từ nửa đêm đến sáng.

Dù nói vậy nhưng Từ Vũ Hàn không hoàn toàn tin tưởng, nên khoảng thời gian nhóm người kia canh gác, hắn và A Quân cũng thay phiên nhau.

Từ An và Từ Diệp xác xác thực thực là hai tên nhóc không tim không phổi, hai người chiếm trọn băng ghế sau tựa người vào nhau ngủ đến cực kỳ thoải mái.

Thần kinh Từ Diệp trước khi gặp Từ An vẫn luôn căng thẳng, nhưng khi ở cạnh cậu, cậu ta cảm thấy tinh thần được thả lỏng, thư thái vô cùng.

Đến nửa đêm phải thay người canh gác, Từ Vũ Hàn và A Quân cầm đèn pin xuống xe.

Hai người thay phiên nhau một người ở cạnh đoàn xe một người đi xung quanh kiểm tra.

Hơn hai giờ sáng, Từ An đột nhiên mở mắt.

Nhìn về hướng Từ Vũ Hàn bước đi, lại nhìn A Quân đứng tựa lên cái cây cách đó không xa.

Cậu cầm Khuyết Nguyệt lên, cố gắng không đánh thức Từ Diệp bên cạnh, nhẹ nhàng xuống xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!