Từ An rút Khuyết Nguyệt ra khỏi vỏ, mở cửa xe bước xuống.
Con tang thi gần đó nghe được động tĩnh, lập tức há miệng nhào về phía Từ An.
Cậu lui về sau hai bước, vung kiếm chém tới nhưng chỉ cắt đứt được một tay của nó.
Mấy con tang thi này linh hoạt hơn trước, đoán chừng là do đã qua một ngày, hiện tượng co cứng tử thi đã biến mất, tay chân cử động không còn cứng ngắc như lúc đầu.
Hơn nữa cơ thể đang bị suy yếu, phải hai ba lần Từ An mới có thể chém chết nó.
Cậu vẫy vẫy kiếm, nhanh chóng né tránh một con tang thi khác nhào đến.
Do ảnh hưởng của việc biến đổi, cơ thể tiêu tốn rất nhiều sức, dù đã nghỉ ngơi một đêm nhưng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Chỉ mới giết vài tang thi, Từ An đã cảm thấy cánh tay mình có chút run rẩy.
Từ Vũ Hàn vẫn luôn phân tâm chú ý đến Từ An, khi nãy thấy cậu xuống xe hắn đã có chút lo lắng.
Lúc này phát hiện cánh tay Từ An khẽ run rẩy, hắn lập tức nhíu mày, vừa đánh tang thi vừa di chuyển đến chỗ của cậu.
Giúp Từ An đánh chết con tang thi trước mặt, Từ Vũ Hàn cau mày nói: "Vào trong xe ngồi đi, ngoài này để bọn tôi lo là được."
Từ An nắm chặt kiếm thở ra một hơi, trả lời: "Em không sao, em không phải vô dụng cái gì cũng không làm được."
Nhìn vào mắt Từ An, Từ Vũ Hàn nghiêm túc nói: "Cho dù cậu có vô dụng đi nữa thì tôi cũng không ghét bỏ cậu." Nghe được câu này, Từ An cảm thấy trong lòng cực kỳ ấm áp.
Lấy sức đạp con tang thi vừa nhào tới xuống đất, sau đó lại vung kiếm chém đứt đầu nó, Từ An mỉm cười nói: "Không sao đâu, em biết giới hạn của mình, sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm, anh đừng lo."
Từ Vũ Hàn nhìn Từ An một cái, sau đó không nói gì tiến lên trước đánh tang thi.
Không hiểu sao, hắn không muốn Từ An phải cầm vũ khí lên để chém giết.
Dù trong mạt thế này, cần nhất chính là người có năng lực chiến đấu.
Nhưng đối với Từ Vũ Hàn, Từ An là một đứa trẻ, chuyện cần làm không phải là đánh giết đấu tranh cho sinh tồn, mà là được bảo vệ, an ổn lớn lên.
Từ Vũ Hàn cũng hiểu, bây giờ hắn có thể bảo vệ Từ An, nhưng sau này thì sao? Rồi lỡ như gặp phải chuyện ngoài ý muốn bắt buộc phải tách ra, hắn có thể luôn ở bên cạnh bảo vệ cậu sao?
Từ An không biết những suy nghĩ rối loạn trong đầu Từ Vũ Hàn, lúc này cậu chỉ không ngừng đánh giết.
Gần như bất chấp việc cơ thể đang không khỏe, Từ An càng đánh càng hăng say, giống như bị kích thích bản năng của dã thú trong người, ánh sáng ngọc bích trong mắt như có như không lóe lên.
Từ Vũ Hàn có đưa cho Từ An một khẩu súng lục để phòng thân, nhưng Từ An cảm thấy so với súng, dùng kiếm càng thuận tay hơn.
Hơn nữa, đánh với tang thi đồng thời cũng là đang rèn luyện, Từ An không thể cứ mang cơ thể động chút là kiệt sức này vượt qua mạt thế được.
Tang thi bên này tuy có chút nhiều, nhưng mọi người hỗ trợ lẫn nhau, rất nhanh đã muốn giết hết.
Đột nhiên một loạt tiếng hét từ chỗ xe bus vang lên, cửa xe mở ra, người trong xe chen lấn nhau chạy xuống.
Từ An quay đầu sang, nhìn thấy một nữ sinh không biết lúc nào đã biến thành tang thi, đang không ngừng nhào đến cắn xé những người xung quanh.
Đám người hoảng loạn chạy khỏi xe bus, trên người bọn họ dính không ít vết máu.
Là máu của hai nam sinh ngồi gần nữ sinh kia nhất, vì không kịp phản ứng nên đã bị cô ta cắn vào động mạch cổ, chết tại chỗ.
Mấy người đàn ông của đội ngũ đó cũng nhìn thấy tình trạng của đám học sinh, gấp rút giải quyết tang thi trước mặt rồi chạy về phía xe bus.
Tang thi nữ sinh nhào xuống khỏi xe, hai nam sinh bị cô ta cắn chết giờ cũng bò dậy, lay lắc theo sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!