Chương 3: Biến Hóa

Nằm trong vòng tay của anh, cậu khe khẽ gọi: "Từ."

"Hửm?" Thanh niên đáp lại.

"Từ, tôi...! không có tên.

Từ, tôi muốn có tên, muốn anh gọi tên tôi..." Lời nói ngập ngừng, bàn tay đang vuốt ve mái tóc cậu của anh đột nhiên cứng ngắc, sau đó chậm rãi lặp lại động tác vuốt ve.

"Tôi không có họ, tên tôi chỉ có một chữ, là Từ.

Vậy từ nay tên của cậu sẽ là Từ An.

Tiểu An, mong cậu có thể bình an mà sống." Dù tôi biết đó có lẽ chỉ là ước nguyện của tôi.

"Từ An...! Ha ha, tên tôi có một chữ là lấy của anh nha! Từ!"

Thanh niên không trả lời, trong lòng tự giễu chính mình.

Nói cái gì mà chính mình không coi cậu là quái vật, không coi cậu là thí nghiệm thể? Nói cái gì mà anh khác bọn họ, anh không giống đám giáo sư đó? Chẳng phải anh cũng như vậy hay sao? Đến việc đặt tên cho cậu, anh cũng quên.

Có lẽ bởi vì từ sâu trong lòng, anh vẫn xem cậu là một thí nghiệm thể, không phải là con người.

Hai tuổi.

Đứa trẻ được thanh niên cẩn thận ôm trong lòng, ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn đám người kia: "Các người dừng lại được rồi, nếu còn tiếp tục Tiểu An sẽ chết! Mặc kệ cái nghiên cứu gì đó của các người, tôi không thể để các người tiếp tục tổn hại cậu ấy."

Một giáo sư bước ra, không hài lòng nhìn anh: "Tiểu An? Cậu đừng quên nó chỉ là một thí nghiệm thể, một mẫu vật nghiên cứu mang số hiệu XX17 – LA13.

Nếu cậu còn tiếp tục làm ảnh hưởng đến quá trình thí nghiệm thì sẽ bị loại khỏi cuộc nghiên cứu, mau để nó xuống, chúng ta sẽ coi như chưa từng có chuyện này xảy ra."

Anh cắn răng: "Cậu ấy sắp không chịu được nữa, hiện cậu ấy là thể thí nghiệm thành công duy nhất của sở nghiên cứu, nếu cậu ấy chết thì hậu quả như thế nào tôi nghĩ các người rõ hơn ai hết." Đám giáo sư lập tức yên lặng, bọn họ hiểu được, nhưng mà bọn họ không muốn dừng lại, cái gọi là tham vọng đáng sợ của con người.

Thấy bọn họ yên lặng, anh nói tiếp: "Tài liệu nghiên cứu tôi đã hoàn thành, chỉ cần các ông để cậu ấy yên tôi sẽ giao tài liệu cho các ông.

Tiểu An là do chính tôi tạo ra, vậy nên đối với việc nghiên cứu biến dị gen trong cơ thể của cậu ấy tôi rõ hơn ai hết, tầm quan trọng của tài liệu này các ông hẳn là hiểu được?"

Đám người trầm mặc, trao đổi ánh mắt với nhau, vị giáo sư lúc nãy lên tiếng: "Chúng tôi không thể bỏ qua XX17 – LA13, nó giữ vai trò rất quan trọng trong việc chế tạo thuốc biến đổi gen của con người.

Vậy đi, tám năm, chúng tôi để nó trưởng thành tám năm.

Dùng thời gian tám năm để đổi lấy tài liệu trong tay cậu, đây là cực hạn của chúng tôi."

"Mười năm." Thanh niên dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn bọn họ: "Thời hạn mười năm, nếu như các ông không đồng ý, tôi sẽ thiêu hủy toàn bộ tài liệu, cùng lắm thì tôi và Tiểu An đồng thời biến mất khỏi thế giới này.

Tôi không phải người dám nói không dám làm, các ông hiểu rõ?"

Vị giáo sư kia nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nguy hiểm nhìn đứa nhỏ nằm trong tay Từ, lời nói thốt ra từ kẽ răng: "Được, mười năm!"

Thanh niên cúi đầu ngắm đứa trẻ trong lòng mình, sau đó tháo cái thẻ nho nhỏ treo trên vòng tay ném qua cho bọn họ, quay lưng bước đi.

Cậu lúc này vô cùng suy yếu, cả người đã gầy chỉ còn da bọc xương, làn da tái nhợt.

Anh đau lòng nhìn cậu, sau đó cắn răng làm ra một quyết định, nhất định phải đưa cậu bỏ trốn!

Mười tuổi.

Cậu ở bên cạnh anh đã được tám năm, anh không ngừng dạy cậu rất nhiều thứ.

Cách bảo vệ chính mình, tri thức từ cơ bản đến phức tạp, cả cách ngụy trang bản thân, làm thế nào để có thể sinh tồn trong một xã hội xa lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!