Chương 27: Diêu Tinh Từ

Từ An sau khi chém xong một kiếm liền lui lại đến bên cạnh Từ, hơi tựa vào người anh.

Từ thấy sắc mặt cậu trắng bệch, trong mắt anh có ý trách cứ: "Lại ỷ mạnh." Từ An dẩu môi không đáp.

"Thu toàn bộ số lương thực bên trong, kể cả vật kia, không cần thiết lưu lại người sống." Thấy Từ An thật sự mệt mỏi, Từ không tiếp tục dây dưa cùng đám người đó, lạnh nhạt phân phó cho thuộc hạ rồi bế Từ An về xe.

Ngay khi Từ ra lệnh, người của anh lập tức hành động.

Lát sau bọn họ trở về, đem theo lượng lớn lương thực thu được từ trong kho hàng, cùng với một cái vali màu đen.

Một người đến nói với Từ: "Lão đại, đã dọn dẹp sạch sẽ." Từ gật đầu: "Nhanh chóng rời khỏi đây, mùi máu tươi rất nhanh sẽ dẫn tang thi đến."

Từ An phát hiện ra ngoại trừ chiếc xe chở hàng cỡ trung lấy của đám người lúc nãy, hai chiếc xe còn lại của Từ đều đã qua cải tạo.

Một chiếc quân dụng và một chiếc dã ngoại, ngoại trừ gắn kính chống đạn, bên ngoài xe còn bọc thép, gia cố cải tạo thêm không ít.

Từ An chiếm cả không gian phía sau của xe dã ngoại, vẫn cảm thấy buồn bực: "Anh vậy mà nhớ rõ mạt thế sẽ đến."

Từ thấm ướt khăn mặt rồi đưa cho Từ An lau sạch vết máu, trêu chọc: "Ai bảo cậu lúc trước đọc sách không chịu ghi nhớ cho tốt, chẳng thể trách ai được." Từ An trừng mắt nhìn anh một cái, dùng khăn được thấm ướt lau sạch người rồi mới lấy quần áo trong ba lô quân dụng ra thay.

Từ nhíu mày đưa tay sờ trán cậu: "Cơ thể cậu biến đổi rồi?"

Từ An gật đầu: "Không biết là hoàn toàn hay chỉ một phần, dù sao bây giờ là mạt thế, mạnh hơn một chút mới tốt."

"Lúc này cơ thể của cậu không được ổn định, đừng để kiệt sức như vừa rồi." Từ An tựa vào người Từ để anh lau sạch máu bám trên tóc cho cậu, nhăn mặt nói: "Rõ ràng cả đường đi không có gì khác thường, ai biết lúc nãy chỉ mới dùng sức một chút đã mệt muốn chết."

Từ lau sạch tóc cho Từ An, rồi lại lấy một cái khăn khác giúp cậu lau khô: "Được rồi, nghỉ ngơi đi, tôi sẽ tìm cách giúp cậu mau hoàn thành quá trình biến đổi."

Nhìn chăm chú gương mặt của Từ, Từ An nghĩ đúng là không giống đời trước mấy: "Từ, anh biết Từ Vũ Hàn không? Lúc mới nhìn thấy anh ấy, em còn tưởng là anh cơ." Để Từ An dựa lên người mình, giúp cậu điều chỉnh tư thế cho thoải mái, Từ mới lên tiếng: "Tôi biết, có lẽ cậu ta là tổ tiên cách mấy đời của chúng ta cũng không chừng."

Từ An cười ha ha hai tiếng, sau đó vòng tay ôm chặt lấy Từ, vùi đầu vào trong lòng anh che đi gương mặt đã đẫm nước mắt của mình: "Thật là tốt, còn có thể gặp lại anh." Từ niết mặt cậu, khẽ mỉm cười: "Thật là đứa trẻ không chịu lớn."

"Em vốn là đứa trẻ." Người nào đó lí nhí phản bác.

"Nè." Từ An ngẩng đầu lên, Từ nhìn cậu, ánh mắt mang theo ý hỏi.

Từ An đột nhiên gọi: "Ba ba."

Khóe mắt Từ giật giật, nhéo tai Từ An một cái: "Ai là ba của cậu? Tôi chỉ mới hai mươi mấy, gọi anh trai." Từ An quay mặt vào ghế nhắm mắt giả chết, miệng còn lầm bầm: "Rõ ràng là ba ba, vậy mà còn không để cho người ta gọi, hừ." Từ mím môi cười, ánh mắt nhìn cậu chứa đựng sự nuông chiều.

Khi biết xảy ra mạt thế, Từ Vũ Hàn dù kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trấn định, bắt đầu tập hợp thuộc hạ, chuẩn bị vật tư và vũ khí.

Trong một thời gian ngắn khó mà làm đầy đủ các loại chuẩn bị, lương thực dự trữ không nhiều, dù sao Từ gia buôn bán vũ khí chứ không phải buôn lương thực.

Mà ngoại trừ việc gấp gáp thu gom vật tư, còn một chuyện khiến Từ Vũ Hàn lo lắng, hắn thậm chí có chút hối hận tại sao đêm trước mình không cứng rắn đưa Từ An về nhà.

Hiện tại mạt thế bùng nổ, nguy hiểm khắp nơi, Từ An lại không nằm trong tầm mắt của hắn.

Từ Vũ Hàn gấp gáp đến đón Từ An, nhưng ngoại trừ căn nhà trống rỗng, hắn chẳng thấy ai khác.

Căn nhà chưa từng bị người ngoài xâm nhập, là Từ An chủ động rời khỏi, xác nhận cậu có mang theo đồ dùng cá nhân cùng với thanh kiếm để tự vệ, Từ Vũ Hàn mới an tâm một chút.

Từ Vũ Hàn suy nghĩ những địa phương mà Từ An có thể đến, kết quả cuối cùng chỉ có trường học.

Quay đầu xe chạy đến trường của Từ An, bất ngờ bị một đoàn xe chặn đường, thuộc hạ hỏi ý kiến của Từ Vũ Hàn: "Xe quân dụng và xe dã ngoại kia đều đã qua cải tạo, đại thiếu, chẳng lẽ bọn họ biết mạt thế sẽ bùng nổ?"

Từ Vũ Hàn nhíu mày, im lặng quan sát nhóm đối phương.

Đợi một lát mới thấy cửa xe dã ngoại mở ra, người bước xuống đối với hắn quen thuộc đến không thể quen hơn được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!