Từ An cầm Khuyết Nguyệt, lạnh lùng nhìn một đám người đang chắn trước mắt.
Bộ đồ thể thao màu xanh nhạt trên người cậu lúc này lấm tấm máu đen do khi chém tang thi bị vấy lên, tuy không phải máu của cậu, nhưng nhìn vẫn rất dọa người.
Từ An chém chết con tang thi cuối cùng đang nhào tới, nhìn một đám khác ở phía xa đang dần đi lại chỗ này, trong lòng bắt đầu bực bội.
Vung kiếm lên một cái, vẫy rơi máu cùng với tủy não bám trên thân kiếm xuống, Từ An quay qua nhìn đám người kia cáu gắt nói: "Tránh ra!"
Nửa giờ trước.
Từ An nhận được điện thoại của Từ, anh nói anh đến đây để tìm cậu, anh sẽ chờ cậu ở kho hàng cách trường học một cây số, nếu không đến được thì anh sẽ qua đón.
Từ An biết anh không đến ngay chắc chắn là vì có việc cần xử lý, nên cậu đã nói là sẽ đến chỗ anh.
Sau đó Từ An vào trong tầng hầm nhà mình, cũng là gara để xe, nghiền ngẫm ký ức về cách sử dụng chiếc xe mô tô một hồi, rồi mới phóng xe chạy đi.
Lúc đầu cậu định lái chiếc siêu xe thể thao, nhưng màu sắc và hình dạng của nó quá nổi bật.
Hơn nữa giao thông đường lớn bây giờ không mấy thuận lợi, còn không tiện bằng lái mô tô, vừa linh hoạt vừa có thể luồn lách trong các ngõ tắt.
Từ An chọn một con đường coi như vắng vẻ, có thể tránh được việc phải quần chiến với tang thi.
Nhưng mà cậu suy trước tính sau lại không tính tới việc con đường mà cậu chọn bị một đám người kéo theo một đám tang thi vây kín.
Bọn người đó đoán chừng là học sinh trong trường chạy ra, trên người vẫn còn mặc đồng phục.
Có mấy người trong nhóm bị thương, mùi máu tươi thu hút tang thi đuổi theo.
Xui xẻo cho Từ An chọn nhầm con đường đó, vậy nên hiện tại mới gặp phải tình cảnh tức chết người thế này.
Một thanh niên nhã nhặn bước ra trước, lên tiếng chào hỏi với cậu.
Từ An nhớ ra đối phương hình như là hội trưởng hội học sinh của trường mình.
Thanh niên mỉm cười thân thiện: "Bạn học Từ An, cậu xem mọi người dù sao cũng là bạn học với nhau, hiện tại gặp chuyện khó khăn như thế này, chúng ta không phải nên đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau hay sao? Mạt thế đến, không ai có thể sống đơn độc được, mỗi người nên góp một phần sức lực, đoàn kết vượt qua thời kỳ khó khăn."
Cái ngữ khí nói chuyện đúng kiểu 'cậu mạnh cậu phải có trách nhiệm bảo vệ mọi người' này, cộng thêm cách nói chuyện như thuyết giáo của anh ta, quả thực làm Từ An thấy mắc cười.
Từ An không thích phí nhiều thời gian, nếu không phải cố kỵ đây là một thế giới khác, thân phận của cậu bây giờ cũng khác trước, Từ An đã sớm vung đao chém chết đám người này: "Quan hệ của tôi với các người không thân quen gì, tôi không có nghĩa vụ phải bảo vệ các người.
Đừng có cản đường của tôi, tránh ra!"
Một nữ sinh thấy Từ An không đồng ý cho bọn họ đi cùng, không vui lớn tiếng nói: "Từ An, cậu thật là không biết điều! Những gì Điền học trưởng nói đều đúng, tại sao cậu lại không nghe cơ chứ? Hơn nữa cậu là nam sinh, ở đây còn có một đám nữ sinh, cậu không phải nên đứng ra bảo vệ mọi người à?"
Cô ta dứt lời, một đám nữ sinh vốn dĩ chỉ yên lặng núp phía sau liền bắt đầu lên tiếng chỉ trích Từ An.
Giờ Từ An mới biết được, hóa ra những người không nói lý so với tang thi còn đáng sợ hơn.
Cậu chỉ muốn đi qua thôi, không ngờ lại phiền phức như vậy.
Không hơi sức đâu cùng bọn họ đứng đây tranh cãi, Từ An chặt đứt một cái đầu của tang thi, cầm lên ném về phía đám người.
Lợi dụng bọn họ vì hoảng sợ tránh ra một con đường trống, cậu nhanh chóng ngồi lên xe, đội mũ, mở khóa, nhanh gọn lái mô tô chạy đi.
Một loạt động tác nước chảy mây trôi, không cho bọn người kia thời gian phản ứng, Từ An đã chạy đi mất bóng.
Cả một đám người đứng tại chỗ không ngừng lớn tiếng mắng chửi, sau đó thấy đám tang thi càng ngày càng gần, không có cách nào khác đành phải nhanh chóng bỏ chạy.
Không tính đến đám người gây chuyện khi nãy, đoạn đường này thật sự khá là vắng, chỉ lác đác vài con tang thi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!