Xe chạy đến trước cửa công ty, Từ Vũ Hàn mở cửa bước xuống đồng thời quay đầu nói với người bên trong: "Tôi còn có việc muốn giải quyết, cậu về nhà trước." Nói xong hắn đóng cửa xe, đi thẳng một mạch không quay đầu lại.
Từ An vì phản ứng kỳ lạ của hắn mà đột nhiên nảy sinh khó hiểu, đến khi hồi thần lại thì xe đã cách công ty một quãng dài.
Cậu vịn vào ghế trước, nói với lái xe: "Tôi quên mất vừa rồi còn có việc muốn nói với anh họ, anh quay lại công ty giúp tôi." Tuy lái xe có chút thắc mắc, nhưng vì quen với công việc, không được xen vào chuyện riêng tư của ông chủ, chỉ có thể nghe theo Từ An quay đầu xe chạy về.
Từ An nghĩ chắc là vì thái độ thất vọng của mình lúc nãy làm Từ Vũ Hàn không vui, dù sao hắn cũng đã tốn sức giúp cậu tìm người, tốt xấu gì cũng nên nói một tiếng cảm ơn.
Xe dừng lại, Từ An mở cửa bước xuống vội chạy vào trong.
Mọi người thấy cậu cũng không có phản ứng gì quá lớn, thi thoảng thì có người gật đầu chào hỏi, Từ An đều mỉm cười đáp lại.
Đứng đợi trước thang máy một chốc thì cửa mới mở, Từ An bước vào đang định nhấn nút đi lên thì đột nhiên nghe được vài âm thanh kì lạ phát ra cách đó không xa.
Âm thanh cũng không lớn, nếu không phải đúng lúc vận dụng tinh thần lực thì Từ An cũng chẳng nghe được.
Từ An hiếu kỳ chớp hai mắt, sau đó rón rén ra khỏi buồng thang máy, vòng qua khúc quanh đi đến chỗ cầu thang bộ.
Vịn tay vào vách tường, Từ An tò mò ló cái đầu nhỏ ra, đúng lúc nhìn thấy chỗ góc thang bộ, Từ Vũ Hàn đang cùng một thanh niên hôn môi, còn hôn đến cực kỳ nhiệt tình!
Vì bị khuất nên Từ Vũ Hàn không phát hiện ra Từ An, nhưng thanh niên đó nhìn thấy cậu, ánh mắt hai người giao nhau.
Đôi mắt thanh niên nhướng lên một cái, sau đó đẩy Từ Vũ Hàn ra, hướng Từ An làm một động tác hôn gió cực kỳ quyến rũ: "Này nhóc, có muốn cùng tham gia với anh trai không?" Người này hiển nhiên là biết quan hệ thân thích của hai người, còn tưởng rằng Từ Vũ Hàn muốn tăng thêm kích thích nên gọi cả em trai đến chơi cùng.
Từ Vũ Hàn giật mình quay đầu, đúng lúc thấy Từ An đỏ hồng cả gương mặt, luống cuống bỏ chạy.
Từ Vũ Hàn không thèm liếc mắt nhìn thanh niên lấy một cái, đẩy anh ta ra rồi vội vàng đuổi theo Từ An, tiếc là khi đuổi ra đến cửa đã không thấy bóng dáng cậu đâu.
Thanh niên đứng tại chỗ hứng thú nhìn theo bóng lưng hai người, sau đó vuốt ve gương mặt của mình rồi cảm thán: "Chậc, cứ tưởng vừa câu được một cao phú soái, ai ngờ lại là một kẻ ngốc trong tình cảm.
Ai ai ai~~, thế thân từ trước đến giờ luôn là thứ khiến người ta đau lòng nhất nha." Anh ta nghĩ đến gương mặt của Từ An và mình tương tự nhau, nhịn không được lại chậc lưỡi: "Cũng tương đối giống nhau nha, nếu 3P chắc chắn sẽ rất kích thích, thực là tiếc."
Cảm thán đủ rồi, thanh niên phe phẩy chi phiếu trong tay, đường hoàng bước ra từ cửa chính rời khỏi công ty.
Từ An vừa ra khỏi cửa đã lao lên xe, không giải thích một chữ, chỉ kêu tài xế chạy đi.
Quay đầu nhìn lại thì thấy Từ Vũ Hàn đang đứng trước cửa công ty, tay cầm điện thoại giống như là đang gọi ai đó.
Từ An tự cốc đầu mình một cái, cậu thật là ngốc, khi không lại phá hỏng chuyện tốt của anh họ.
Nghe nói nam nhân dục cầu bất mãn là đáng sợ nhất, chắc là Từ Vũ Hàn đang nổi giận đùng đùng ấy nha.
Từ An ngoại trừ hối hận cũng có chút bất ngờ, không ngờ vị anh họ luôn công tư phân minh nhà mình lại ở trong công ty cùng một người khác có hành động thân mật, vả lại người đó còn là nam.
Nghĩ đến đây, Từ An chẳng hiểu sao cảm thấy lồng ngực nhoi nhói, nhưng rất nhanh, cảm giác đó đã bị Từ An vô tâm ném vào một góc.
Một đường suy nghĩ về hậu quả khi chọc giận anh họ nhà mình, đến lúc về tới Từ gia Từ An mới phát hiện điện thoại của cậu có mấy cuộc gọi lỡ, đều là Từ Vũ Hàn gọi đến.
Trong lòng Từ An kêu thầm không ổn, quyết định trước tiên chạy trốn giữ mạng.
Cậu gửi tin nhắn cho Từ Vũ Hàn: 'Hôm nay cám ơn anh họ, em có việc bận, sẽ về nhà vài ngày.'
Sau đó chạy nhanh lên phòng mình lấy vài thứ quan trọng, rồi hỏa tốc chạy ra khỏi nhà ngồi vào xe, nói với người lái: "Đến nhà của tôi, chạy nhanh lên một chút." Nghĩ nghĩ, không biết đối phương biết nhà mình ở đâu, Từ An lại nói một câu: "Là căn nhà số xx, đường xx."
Lái xe đương nhiên biết chỗ ở trước của Từ An, đáp lời: "Tôi biết rồi, thưa cậu An."
Mà Từ Vũ Hàn đang trên đường về Từ gia, sau khi đọc tin nhắn thì có cảm giác thất bại thảm hại.
Não hắn hôm nay bị úng nước mới có thể ở công ty làm ra loại chuyện này! Còn để Từ An bắt gặp!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!