Chương 23: Người Quan Trọng Nhất

Lúc sáng là nóng đến tỉnh, buổi chiều thì Từ An bị đói đến phải tỉnh lại.

Đầu óc vẫn còn choáng váng, Từ An ngẩn ngơ một lúc mới hồi thần lại, khi nhìn đến bộ quần áo mặc trên người mình, khuôn mặt tái nhợt thoắt cái hồng hồng như đào chín.

Anh họ...! anh họ vậy mà...! giúp cậu tắm, còn thay đồ cho cậu...

Nếu hiện tại có người đào cho Từ An một cái hố, cậu nhất định sẽ chui xuống làm tổ dưới đó, không bao giờ muốn ngoi đầu lên nữa.

Cậu buồn bực nằm trên giường ôm gối lăn vài vòng, đến khi cái bụng vang lên tiếng đánh trống, Từ An mới vô lực đứng dậy.

Dù lúc đầu đã được Từ Vũ Hắn tắm cho một lần, xong hiện tại cơ thể vẫn dính dấp khó chịu, đều là do lúc sốt đổ nhiều mồ hôi mà ra.

Từ An lê lết đến trước tủ quần áo, chọn một bộ đồ thoải mái rồi chậm rì rì đi vào phòng tắm tẩy rửa.

Sau khi tắm xong cả người khoan khoái hẳn ra, Từ An định rời phòng đi xuống phòng bếp tìm đồ ăn.

Nhưng vừa đặt tay lên tay nắm cửa, cửa phòng đã bị gõ vang lên vài tiếng.

Từ An mở cửa phòng ra, Quân quản gia đứng trước cửa, trên tay bưng một khay thức ăn.

Thấy cậu đã tỉnh lại, anh ta đem đồ đặt trên bàn, cười với cậu: "Cậu An, cậu Hàn nói nếu cậu tỉnh lại thì dùng bữa xong rồi uống thuốc."

Từ An nhìn cháo thịt thơm ngào ngạt với mấy món ăn được làm đẹp mắt, bụng đói reo vang.

Nhanh chóng ngồi ngay ngắn trên sô pha, đến đũa cũng không cầm, giơ tay bốc thức ăn cho vào miệng, vừa ăn vừa hỏi Quân quản gia: "Uân uản na, anh nọ nã nến nông ny dồi nao?" (Quân quản gia, anh họ đã đến công ty rồi sao?).

Quân quản gia nhìn hai gò má vì nhồi đầy thức ăn mà phồng lên của Từ An, giữ bộ mặt nghiêm túc trả lời câu hỏi: "Lúc sáng vì cậu đột nhiên phát sốt nên cậu Hàn nói là sẽ ở nhà một ngày.

Sẵn tiện vì thời gian trước phải giải quyết không ít công việc bề bộn trong công ty, nên hiện giờ cậu Hàn muốn dành thời gian nghỉ ngơi."

Từ An nuốt thức ăn trong miệng xuống, gật gật đầu tỏ ý đã nghe.

Quân quản gia thấy không còn việc của mình thì đi ra ngoài, không quên giúp cậu đóng cửa phòng.

Quân quản gia cảm thấy Từ An hiện giờ thay đổi rất nhiều, trở nên hoạt bát đáng yêu hơn hẳn khi trước, chả trách Từ Vũ Hàn lại lo lắng cho cậu như vậy.

Thức ăn rất nhanh bị Từ An cho hết vào bụng, nhớ đến Quân quản gia nói Từ Vũ Hàn vẫn đang ở nhà, cậu liền rón rén rời phòng mình đi lên tầng trên tìm Từ Vũ Hàn.

Hiện tại nhìn thấy mặt hắn cậu sẽ không nhịn được cảm thấy ngượng ngùng, cơ mà nghĩ đến người kia dù sao cũng là anh trai nhà mình.

Anh trai chăm sóc em trai là một chuyện cực kỳ bình thường, vậy nên An An thẹn thùng chưa kịp ra sân đã bị Từ An trói lại đem nhét lại vào một góc.

Đến trước cửa phòng ngủ của Từ Vũ Hàn, Từ An giơ tay lên định gõ, nhưng kịp dừng lại khi nghe thấy giọng hắn, chắc là đang nói chuyện điện thoại: "Tìm được rồi? Gửi tài liệu của anh ta cho tôi, còn nữa, cử vài người theo dõi anh ta."

Biết là nghe lén người khác rất không lịch sự, nhưng khi biết được nội dung cuộc trò chuyện, Từ An lập tức vui sướng trong lòng, việc nghe lén cũng bị cậu quên bẵng đi.

Thậm chí đến việc phải gõ cửa trước khi vào phòng người khác cũng quên mất, Từ An trực tiếp đẩy cửa ra, vẻ mặt cao hứng đầy chờ mong nhìn Từ Vũ Hàn: "Anh họ, đã tìm được anh ấy rồi a?"

Nhìn vẻ mặt của Từ An, Từ Vũ Hàn do dự một chút rồi gật đầu.

Hắn vốn định giấu Từ An đến gặp mặt người này trước, nhưng mà vô tình lại bị cậu phát hiện.

Từ Vũ Hàn đem tài liệu in ra đưa cho cậu, bổ sung thêm một câu: "Cũng không chắc chắn có phải là người cậu muốn tìm hay không.

Có thể là không phải, vậy nên cậu đừng..." Bốn chữ 'vui mừng quá sớm' còn chưa ra khỏi miệng đã bị Từ An cắt ngang: "Anh, em muốn gặp mặt anh ấy, có được không?"

Từ Vũ Hàn trầm mặc, lát sau mới nhìn đồng hồ: "Tôi đã hẹn gặp anh ta, tối nay sáu giờ tại quán cà phê, nhưng sức khỏe của cậu bây giờ không tốt, hay là để lần sau."

Từ An níu lấy tay hắn, vẻ mặt khẩn cầu: "Em không sao đâu, thật sự! Hiện tại em rất khỏe, bắt em khiêng một con voi cũng không hề gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!