Chương 22: Em Trai Phát Sốt! Anh Trai Phát Tình!

Nam nhân tên Từ đó rốt cuộc là người như thế nào, khiến Từ An ngay cả khi đã mất trí nhớ cũng quyến luyến không quên được?

Từ Vũ Hàn trong lòng nảy sinh khó chịu, ngoài mặt vẫn ôn hòa đáp ứng: "Được, cậu có ảnh hay đặc điểm nhận dạng của người kia hay không?"

Từ An liếc nhìn hắn rồi nói: "Em không có ảnh anh ấy, ngoại hình của Từ so với anh có lẽ là tương tự vài phần...! hoặc là không.

Em...! không nhớ rõ lắm." Từ An hơi lo lắng, bộ dáng của nguyên chủ cũng chỉ hơi giống với vẻ ngoài của cậu đời trước, nếu như Từ xuyên qua thì sẽ có bộ dáng thế nào? Từ An một bên ngẩn người, không để ý tới Từ Vũ Hàn đang híp mắt lại, nếu cậu chú tâm một chút sẽ phát hiện được tâm trạng của hắn lúc này đang không tốt.

Từ Vũ Hàn nhớ lại lần gặp mặt ở bệnh viện kia, Từ An cứ luôn miệng gọi hắn là Từ, chẳng lẽ bởi vì hắn và đối phương có vài phần tương tự sao?

Bị cái suy nghĩ đột nhiên nhảy ra của chính mình làm cho khó chịu, hơi thở quanh người Từ Vũ Hàn không báo trước lạnh đi mấy phần: "Người tên Từ đó là người quen trước đây của cậu à?" Kỳ thật hắn muốn hỏi là: 'Đối phương có phải là người yêu của cậu hay không?' Nhưng hai chữ 'người yêu' cứ nghẹn trong cổ họng, chẳng thể nói ra được.

Từ An lo là anh họ nhà mình đang nghi ngờ, một người mất trí nhớ đến cả người thân cũng chẳng nhận ra được, vậy còn có thể nhớ được người quen trước đây sao?

Nhớ đến hôm trước từ trong sách học được năm chữ 'khắc sâu tận đáy lòng', Từ An học theo, cúi đầu meo meo nghẹn ngào nói: "Không biết tại sao, dù không cách nào nhớ rõ nhưng trong lòng em vẫn luôn khao khát, muốn tìm anh ấy bằng được."

Nắm tay đặt dưới bàn siết chặt lại, Từ Vũ Hàn liếc cậu, lạnh nhạt đáp: "Được rồi, cậu về phòng ngủ trước đi, không nên thức quá khuya.

Còn về Từ, tôi sẽ cho người tìm giúp cậu."

Nghe được lời hứa hẹn của Từ Vũ Hàn, Từ An ngẩng đầu dùng ánh mắt tha thiết nhìn hắn: "Anh à, cám ơn anh!" Sau đó vội vã rời khỏi phòng Từ Vũ Hàn, giống như sợ hắn sẽ thay đổi ý định.

Mà sự vội vã này của Từ An, vào trong mắt Từ Vũ Hàn liền biến thành 'dùng xong thì bỏ', đơn giản trực tiếp khiến cho hắn phải nghiến răng nghiến lợi.

Sáng hôm sau, Từ An bị cảm giác nóng bức buộc phải thức giấc, cảm thấy cả người từ trong ra ngoài đều khó chịu cực kỳ.

Đưa tay sờ trán, Từ An buồn bực 'ngao' một tiếng, cậu vậy mà bị sốt!

Biến thể tổng hợp gen, dị năng giả hệ tinh thần, thí nghiệm tối ưu tú của đám giáo sư kia vậy mà cũng có một ngày phát! Sốt!

Tay chân vô lực, đầu choáng mắt hoa, Từ An nhắm mắt nằm trên giường giả chết, một chút cũng không muốn chuyển động.

Linh hồn quá mạnh mẽ còn cơ thể thì quá yếu đuối, vì có thể hoàn toàn dung hòa được, linh hồn của cậu đã đem các tế bào trong cơ thể biến đổi cho giống với cơ thể nguyên bản của đời trước.

Loại biến đổi này đến cả cơ thể của dị năng giả cấp cao còn chịu không nổi, huống chi là một người thường như nguyên chủ, chỉ phát sốt đã được tính là nhẹ.

Từ An hé mắt liếc nhìn đồng hồ để bàn, kim giờ đã lướt qua số tám, kim phút cũng ở phía sau không xa, sắp bắt kịp đến nơi rồi.

Hôm nay đoán chừng phải xin nghỉ thôi, đừng nói tới đi học, hiện tại bước xuống khỏi giường cũng là một chuyện khó khăn đối với Từ An.

Giờ này chắc Từ Vũ Hàn đã đến công ty, chỉ có thể nhờ Quân quản gia xin phép.

Nói thật, cho dù Từ An có xin nghỉ phép hay không, nhà trường cũng sẽ một mắt nhắm một mắt mở cho qua, nhưng mà Từ An hiện tại đang muốn cải trang thành một đứa trẻ ngoan, không thể vô phép tắc như nguyên chủ được.

Trước kia nguyên chủ không thích có người làm phiền, bởi vậy nên cho dù cậu ta có bệnh chết ở trong phòng, phỏng chừng đến ngày hôm sau mới có người phát hiện.

Từ An ngọ nguậy cầm điện thoại sau đó nhấc từng ngón tay, chậm chạp bấm số.

Phòng khách Từ gia vang lên tiếng chuông điện thoại, rất nhanh Quân giản gia đã nghe máy.

Từ An khàn giọng mềm nhũn nói: "Quân quản gia, em hơi mệt, anh giúp em xin phép nhà trường..."

Còn chưa nói hết câu, bên kia đã truyền đến tiếng của Từ Vũ Hàn: "Tiểu An bị bệnh?" Sau đó hình như là một loạt âm thanh tiếng bước chân.

Từ An nhắm mắt buông điện thoại, hiện giờ đầu cậu đau như búa bổ, cái gì đó cũng không nghe rõ.

Cửa phòng ngủ bị người mở tung ra, sau đó là tiếng khép cửa nhẹ nhàng.

Từ An mơ màng mở mắt, loáng thoáng nhìn thấy Từ Vũ Hàn tiến lại gần giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!