Chương 21: Em Muốn Tìm Một Nam Nhân

Địa điểm: Phòng khách Từ gia.

Nhân vật: Từ Vũ Hàn, Từ An.

Tình hình: Một người nhìn chằm chằm người kia và một người cúi đầu nhìn chằm chằm tay mình.

Không khí: Đầu tiên là im lặng, tiếp theo là im lặng, sau đó...! vẫn là im lặng.

Trước đó một giờ.

Trong nhà xe khách sạn, Từ Vũ Hàn nắm cổ áo Lục Khang: "Là cậu bảo tiểu An làm như vậy?"

Lục Khang nhún vai, vẻ mặt cực kỳ đáng đánh: "Này này, phải nói chuyện rõ ràng đã, đây là cậu ấy tình nguyện, tôi không có ép buộc nha.

Trước đó vài ngày, Lục khang nhận được tin nhắn của Từ An nói là muốn hẹn gặp, chính hắn cũng có chút ngạc nhiên.

Khi nghe được yêu cầu của cậu, Lục Khang nhịn không được phải hỏi lại: "Chuyện như vậy mà cậu lại đến tìm tôi chứ không phải anh họ cậu, không sợ tôi giở trò gây bất lợi cho các cậu à?"

Sau đó thì sao nhỉ? Lục Khang nhận được một câu trả lời thế này: "Anh thích thì cứ tự nhiên, nhưng trước đó phải xem là anh có thể hay không đã." Lần đầu tiên hắn bị một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch uy hiếp, chỉ là không biết tại sao, lúc đó hắn lại không cách nào có loại suy nghĩ phản kháng được, cứ có ảo giác giống như bị ai đó giật dây điều khiển.

Lục Khang thấy Từ Vũ Hàn vẻ mặt trầm trọng, đành thu lại bộ dáng muốn ăn đập của mình, chỉ là lời nói ra vẫn đáng đánh như trước: "Tôi chỉ làm đúng yêu cầu của Từ An thôi, dù sao chuyện này đối với cậu không hề có hại.

Với lại, người kiếm lời là cậu chứ không phải tôi à nha?" Đứa em họ tai họa biến thành cậu nhóc đáng yêu nghe lời, hơn nữa đối xử với anh trai rất tốt.

Đột nhiên hắn cũng muốn có một đứa em trai như Từ An phải làm sao bây giờ?

Từ Vũ Hàn không còn gì để nói, thật muốn ngay tại chỗ đánh cho tên này bầm dập.

Chỉ là khi liếc mắt sang chiếc của mình ở gần đó, Từ Vũ Hàn phát hiện đứa nhỏ nhà mình đang ngồi bên trong xe, mặt dán vào kính cửa chớp chớp mắt nhìn qua.

Bị hắn phát hiện liền quay mặt đi, quy củ ngồi thẳng người.

(Đừng hỏi tại sao người ta đang ở trong xe mà Từ ca vẫn có thể biết được em trai nhà mình ngồi thẳng người

- desu.)

Hiện tại.

Từ An lần đầu phát hiện anh họ nhà mình khi tức giận tương đối đáng sợ, cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi loại áp lực này, rốt cuộc cũng mềm nhũn lên tiếng: "Anh họ, chuyện cổ phần em không nói trước với anh là em sai, nhưng mà dù sao cổ phần nằm trong tay em cũng không làm được tích sự gì.

Vậy nên em mới tự làm chủ..." Từ An càng nói giọng càng nhỏ, đầu cũng cúi thấp xuống, chỉ chừa lại cho Từ Vũ Hàn một cái đỉnh đầu lông xù.

Từ Vũ Hàn không biết vì sao có ảo giác rằng bản thân mình mới là người có lỗi, trong lòng bị cái đầu tóc đen lông xù kia làm cho mềm hóa.

Trước khi tự hỏi thì đã vươn tay xoa xoa vuốt vuốt đầu nhỏ của em trai nhà mình, giọng điệu nhẹ nhàng giảng giải: "Tiểu An, tôi đối tốt với cậu không phải vì số cổ phần đó.

Nếu thấy những thứ đó phiền phức thì có thể để cho cha cậu tiếp tục thay cậu bảo quản, không nhất thiết phải chuyển sang cho tôi."

Từ An không bị trách cứ lập tức chuyển đề tài: "Anh họ, anh thích Cố Mỹ Đình sao?"

Từ Vũ Hàn hơi ngẩn ra: "Không phải chuyện của cậu."

"Kỳ thực nếu anh không thích cô ta thì không cần thiết phải kết hôn đâu, nếu vì chuyện cổ phần, vậy từ giờ anh không cần lo lắng nữa.

Chị dâu em phải là người thật tốt, thật xinh đẹp, thật lòng quan tâm anh, quan trọng nhất phải là người anh thích." Đứa nhỏ nào đó mới đọc xong một vài cuốn truyện tình cảm của thanh thiếu niên, bắt đầu lấy kiến thức ra sử dụng.

Trong đầu Từ Vũ Hàn đột nhiên nảy ra một suy đoán: "Chẳng lẽ cậu không thích Cố Mỹ Đình?" Nên mới chuyển cổ phần cho tôi?

Từ An: "Cũng không hoàn toàn..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!